Ông xã em là thú nhân – Chương 13&14


13. Thoả mãn

Mộ Sa ngủ say sưa, nhưng Chelsea lại khó chịu, dục vọng không được phóng thích, sưng cứng làm hắn sắp nổ tung. Thở gấp nhắm mắt cố làm cho mình tỉnh táo, nhưng mùi thơm ngọt ngào thoảng ơ mũi, có làm sao hắn cũng không dập lửa được.
Nhắm mắt đếm cừu thật lâu vẫn không ngủ được, thấy trời sắp sáng, Chelsea thật sự không nhịn được nữa, xoay người đè Mộ Sa xuống, đưa tay thăm dò độ ướt hoa huyệt, đỡ lấy của mình chậm rãi đi vào, biết cô chưa hết sưng, không dám đưa vào hết một lần, vừa đến chỗ sâu nhất của cô thì ngừng lại, bắt đầu di chuyển trong phạm vi nhỏ.
“Ưm…” Mộ Sa mơ màng tỉnh lại, thấy rõ người đang đè cô là Chelsea, hoa huyệt không ngừng bị hắn căn ra, rồi từ từ khép lại, từng đợt đau nhói và kích thích khiến cô bất giác vặn eo kẹp hắn.
Chelsea thấy cô đã tỉnh, không còn kiêng dè thay đổi rất nhanh. Mỗi lần rút ra chỉ để lại đỉnh đầu, khi đi mạnh vào lại bất thần đâm vào miệng tử cung của cô.
“A… Nhẹ chút…” Kích thích mãnh liệt làm Mộ Sa hét rầm lên, eo rụt lại ra sức kẹp hắn.
“Ư…” Chelsea bị cô kẹp, rên lên đau đớn, rút ra đến cửa hoa huyệt ra vào nhè nhẹ.
Mộ Sa giãn ra, không còn kẹp nữa thì Chelsea đột nhiên đâm thẳng vào miệng tử cung.
“Uh…” Mộ Sa bị hắn tra tấn sắp nổi điên, cứ vặn vẹo người không biết nên kẹp chặt hay thả lỏng.
Chelsea thấy cô bất lực điên cuồng, dường như thích thú, luôn nhằm lúc cô không ngờ nhất mà hung hăng đâm vào.
Hoặc là đêm mạnh vài cái, kích thích Mộ Sa không ngừng kêu rên, người co giật bắt đầu run rẩy, miệng hơi mở ra, rên một tiếng thật dài, lên cao trào.
Chelsea cũng không nhịn được, nhấn vào chỗ sâu, nóng bỏng bắn ra. Rồi đè lên cô một hồi, nhìn sắc trời bên ngoài, hắn nên dậy ăn điểm tâm, chuẩn bị đi săn rồi.
Thoả mãn rút ra, ép lên cô vừa hôn vừa vuốt ve một lúc, mới trầm giọng nói: “Tôi phải đi săn, em ngủ tiếp đi, dậy thì ăn cơm, tôi để đồ ăn cho em trên bàn.” Dục vọng được thoả mãn, dường như hắn cũng nói nhiều hơn.
Mộ Sa hé mắt mệt mỏi, nghe hắn dặn dò, trong lòng ấm áp, nhào lên cổ hắn, lúc hôn hắn cũng dặn khẽ: “Chú ý an toàn.” Ngượng ngùng xoay người sang chỗ khác, dịu dàng bỏ thêm một câu: “Về sớm một chút.” Dường như đây là lần đầu tiên cô mong hắn về sớm.
Chelsea nghe cô nói cũng thấy ấm áp trong lòng, đột nhiên cảm thấy có một bạn đời thế này cũng không tệ.

14. Bắp ngô

Mộ Sa hôm nay tâm tình rất tốt, ngủ một giấc thật đã, ngân nga rời giường, tắm rửa, giặt quần áo, dọn phòng, tuy người vẫn đau dữ dội nhưng tâm trạng của cô lại vui.
Ăn vội hoa quả với miếng thịt Chelsea để lại cho cô, liền xách thùng nước nhỏ ra sau nhà tưới cây.
Đang tưới cây, ngước lên thì thấy Ryan từ xa đi tới.
Đợi hắn đến gần, Mộ Sa cười chào hắn: “Chào anh, Ryan.”
Ryan cười nói, nhấn giọng: “Còn sớm sao, đã gần giữa trưa rồi mà.”
Mộ Sa nghe vậy đỏ mặt, Chelsea sáng sớm nay lại chèn ép cô, hại cô dậy trễ.
Cũng may Ryan nhanh chóng lảng chuyện: “Hôm nay cô muốn ra ngoài hái quả với cây con không? Tôi vừa lúc rảnh rỗi đi cùng cô.”
“Tốt quá.” Mộ Sa vui vẻ gật đầu, về phòng lấy sọt rồi xuất phát cùng hắn.
Hai người vừa đi vừa nói vô cùng vui vẻ, Mộ sa cũng thu hoạch rất nhiều, hái nhiều trái dại còn tìm được giống cây hình như là bắp ngô.
Tự nhiên sắc trời chuyển đen, hai người giật mình, nhanh chóng về thôn.
Cũng may Ryan không dám dẫn cô đi quá xa, hai người rất nhanh đã về đến thôn, từ xa thấy ở cửa thôn có một bóng người đi tới đi lui.
Đi tới gần, Mộ Sa nhận ra là Chelsea, chạy ào về phía hắn. Đến cạnh, vẻ mặt hưng phấn kéo tay hắn khoe: “Chelsea, anh xem em đào được bắp nha. Nếu em dưỡng được đến mùa thu, chúng ta có bắp ăn rồi, bắp nướng, bắp nấu đều ngon lắm nha.”
Chelsea về nhà không thấy cô thì vừa lo vừa giận, giờ thấy mặt cô hưng phấn đỏ bừng, mắt cũng sáng như sao, cơn giận với nỗi lo chợt biến mất không dấu vết.
Vỗ vỗ tay cô, cũng cười theo.
Có điều thấy Ryan từ sau chậm rãi đi tới, nụ cười của hắn lại xịu đi, mắt nhìn cánh tay còn treo của Ryan, như vô tình nói: “Ryan, cám ơn cậu bảo vệ bạn đời thay tôi, với lại vết thương trên tay cậu sao rồi.”
Ryan nhếch miệng cười: “Cũng sắp lành rồi.”
“Vậy à.” Chelsea gật đầu, nói tiếp: “Vậy ngày mai cậu đưa mọi người đi săn thú, tôi nghỉ ngơi vài ngày, đưa Mộ Sa đi loanh quanh làm quen.”
Mắt Ryan tối sầm, lập tức gật đầu.
Chelsea thấy hắn nhận lời rồi, ném lại một câu: “Chúng tôi đi, cậu cũng về sớm nghỉ ngơi đi.” Nói xong kéo tay Mộ Sa đi về hướng nhà họ.
Sau khi về nhà, Mộ Sa mới phát hiện, Chelsea hình như đang giận, quan hệ của họ khó khăn lắm mới có chút thay đổi, cô mới vừa không sợ hắn nữa, không muốn kiếm củi ba năm thiêu một giờ.
Thế là lấy hết dũng khí, từ đằng sau ôm hông hắn, nhẹ nhàng hỏi: “Chelsea, anh đang giận à?”

26 thoughts on “Ông xã em là thú nhân – Chương 13&14

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s