Ông xã em là thú nhân – Chương 11&12


11. Nghe lén

Chelsea nghe cô khóc mà bực mình không thôi, vật cứng và ngón tay chôn trong cơ thể cô cùng rút ra, nghiêng người cầm da thú quấn lại, mặc đồ cho cô, ôm cô ra ngoài.
Mộ Sa không biết hắn muốn đem cô đi đâu, dù sao chỉ cần không phải bị ép trên giường là được. Có điều bên ngoài trời đã tối, còn nghe rõ tiếng dã thú gầm rú. Mộ Sa sợ hãi ôm chặt cổ Chelsea, hắn không phải bị cô làm phiền muốn vứt cô đi đấy chứ.
“Chelsea, em..” Mộ Sa vừa định xin hắn đừng vứt cô đi, đã bị hắn bịt miệng không cho cô lên tiếng.
Mộ Sa lúc này mới phát hiện hoá ra hắn ôm cô đi đến cửa sổ nhà ai đó. Cửa sổ không đóng, nghe rất rõ âm thanh từ trong vọng ra.
“A… cho em, cho em… Mạnh hơn đi… Sướng quá… Anh yêu… mạnh hơn nữa đi… xé nát em…”
Một giọng nam khàn khàn kêu điên cuồng, Mộ Sa nghe mà trợn mắt, không cần nhìn cô cũng biết trong phòng đang làm gì, không ngờ Chelsea lại mang cô đi nghe lén người khác làm việc.
Tiếp theo chính là tiếng va chạm thân thể mà Mộ Sa rất quen thuộc, với tiếng nước lép nhép truyền ra.
Mộ Sa nghe mà mặt đỏ bừng, giãy giụa trong ngực hắn muốn hắn ôm cô đi chỗ khác.
Chelsea siết tay quanh eo cô thật chặt không cho cô giãy giụa, ép cô phải nghe tiếp.
“Bảo bối, em chặt quá, muốn nghiến anh sao, thả lỏng chút. Sướng không? Bảo bối, anh làm thế này em sướng không? Có muốn anh mạnh hơn tí nữa không, hử?” Một lát sau, trong phòng lại vọng ra tiếng la điên cuồng của người kia.
“Sander, a… nữa đi… đâm xuyên em… a… thật sướng quá… mạnh quá… anh mạnh quá… em yêu anh chết mất…”
Mộ Sa thật sự không nghe nổi nữa, bịt chặt tai mình.
Chelsea nghe mà máu nóng hừng hực, thế là ôm Mộ Sa đi nhanh về, vừa bước vào phòng, không kịp đến giường, Chelsea đã ấn cô lên ván cửa, xé tấm da thú của mình, kéo đồ cô lên, chen vào giữa hai chân cô, đâm thẳng vào.
“Ứm…” Mộ Sa rên lên, cũng may vừa rồi tinh dịch hắn bắn vào vẫn còn bên trong, hoa huyệt cũng đủ ướt át, bị hắn tàn nhẫn đi vào, cũng không đau lắm, có lẽ cô đã quen với đau đớn rồi.
Chưa bao giờ thử qua tư thế này, Chelsea bị kích thích thú tính, vừa cắn vừa hôn cô, vừa kéo hai chân cô, mạnh bạo đâm vào, kéo ra, rồi đâm vào.
Tấm ván cửa sau lưng Mộ Sa bị đụng cứ kêu ken két. Lưng Mộ Sa bị ván cửa mài đau, tuy nhiên nó lại làm dâng lên khoái cảm khác thường, Mộ Sa lòng căng thẳng, chẳng lẽ cô cuồng ngược, bị hắn đối xử thô lỗ, sau khi quen dần lại sinh khoái cảm hay sao.
“A…” Không để Mộ Sa suy nghĩ, Chelsea hung ác đâm một cái làm cô tỉnh người.
“Xin ta, mạnh hơn chút nữa, xin tôi xé nát cô, nói.” Chelsea hơi tham lam, ép cô nói lời thuần phục của giống cái như vừa nãy.

12. Ăn em

“Ưm…” Mộ Sa biết hắn muốn cô học theo giống cái kia phục tùng hắn, câu nói xấu hổ như thế cô làm sao nói ra được, nhưng tình hình bây giờ không cho phép cô từ chối.
Mộ Sa cắn chặt răng, bám víu vai hắn ghé vào tai thở gấp, đứt quãng nói: “Chelsea, xin anh, mạnh một chút, xin anh xé nát em, ăn em, a…”
Chelsea nghe xong tâm tình rất tốt, đè chặt cô lại, rồi bắt đầu đợt ra vào mới.
Đồng thời cũng bắt chước Sander, thở dốc nói bên tai cô: “Bảo bối, em chặt quá, bảo bối, thả lỏng chút, bảo bối, lỗ nhỏ phía dưới giống như có vô số miệng nhỏ hút tôi, thật muốn đâm xuyên em. Bảo bối…”
Mộ Sa bị giọng nói trầm êm ái và va chạm mạnh ở thân dưới mà cao trào liên tục, cả người mềm nhũn cảm thấy cửa tử cung bị đẩy ra đau đớn dường như đã không còn quá khó chịu nữa.
Không biết có phải bị ảnh hưởng bởi thú nhân giống cái kia không mà cô đột nhiên cảm thấy có một guống đực ngang tàng mạnh mẽ cũng không tồi, ít nhất cũng cho cô cảm giác an toàn, làm cô đêm tối không sợ hãi nữa, thậm chí đau đớn hắn mang đến cũng dần dần thích ứng.
Không biết bao lâu, Chelsea cuối cùng cũng thoả mãn phóng thích. Mộ Sa cảm giác nửa người dưới bị hắn va chạm đều tê cứng, không còn cảm giác.
Chelsea giữ nguyên tình trạng của hai người, ôm cô đến giường.
Mộ Sa thấy hắn không có ý rút cây gậy đã mềm ra, biết hắn còn muốn, nhưng cả người cô đã mỏi nhừ không còn chịu thêm được nữa.
Nghĩ ngợi, chủ động xáp đến gần hắn, mềm mại ôn tồn nói: “Chelsea, anh lớn thật, thật là lợi hại. Người ta bị anh làm cho mỏi nhừ rồi, anh lấy nó ra đi, cho em nghỉ ngơi được không?” Nói xong Mộ Sa còn thấy lạnh cả người, hi vọng Chelsea thích dáng vẻ này.
Chelsea nghe xong quả nhiên biểu cảm hiền hoà, nhẹ nhàng rút ra, để tay lên lưng cô, mát xa cho cô.
“Làm đau em à?” Giọng Chelsea đặc biệt dịu dàng, làm Mộ Sa đỏ mắt.
“Sao lại muốn khóc nữa.” Chelsea nhíu mày, hắn bực nhất là thấy cô rơi nước mắt.
Mộ Sa lắc đầu hít mũi, nhào lên cổ hắn, cười ngọt ngào, chủ động hôn lên môi hắn một cái: “Chelsea, cám ơn anh.” Đây là lần đầu từ sau khi cô đến dị giới này, hắn cho cô cảm giác ấm áp.
Nhìn cô cười ngọt ngào, Chelsea bỗng cảm thấy có gì đó trong ngực nảy lên, làm hắn khó thở, xấu hổ ôm chầm cô, ấn đầu cô vào ngực hắn, ấp úng nói: “Ngủ đi.”
“Ừ.” Mộ Sa cười gật đầu, đột nhiên cảm thấy Chelsea hình như cũng chẳng lạnh lùng như vẻ ngoài. Ngọ nguậy trong ngực hắn, muốn tìm vị trí thoải mái một tí.
“Đừng nhúc nhích.” Vừa xoay hai cái đã bị Chelsea bảo dừng lại, đồng thời cảm giác có vật gì đó thô nóng để giữa hai chân, càng lúc càng có xu hướng lớn lên, Mộ Sa đương nhiên biết đó là gì, sợ tới mức cả người cứng đờ, hết dám cục cựa.
Chelsea rên lên, ôm cô càng chặt. Rất muốn xoay người đè cô xuống, ra sức mà làm. Nhưng nghĩ đến nụ cười của cô, cùng tiếng cám ơn kia, lại ép mình nhịn xuống.
Vỗ nhẹ lưng cô, ẩn nhẫn nói: “Đừng nhúc nhích nữa, mau ngủ đi.”
“Ừm.” Thấy hắn không có ý đàn áp, Mộ Sa nhè nhẹ thở ra, cong môi an tâm cuộn trong ngực hắn mà ngủ.
Sau khi đến dị giới, đây là lần đầu Mộ Sa mỉm cười, chìm vào giấc ngủ.

14 thoughts on “Ông xã em là thú nhân – Chương 11&12

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s