Lương ngôn tả ý – 69


Chương XIII

1.

Buổi chiều, vừa lúc Tạ Minh Hạo đến đón Tả Tình về thành phố B. Trời rất lạnh, dì Nhậm đội nón cho Tả Tình, cổ áo chưa kéo lên cao, Tả Ý mới kéo lại cổ áo cho chị mình, hành động này làm Tả Tình quay lại nhìn cô. Tả Tình thuần khiết, mắt vừa đen vừa sáng, rất giống trẻ con. Tạ Minh Hạo chăm sóc cô rất kĩ, khuôn mặt tròn trịa, giống y như một trái táo đỏ. Tả Ý không kiềm được véo má một cái, cô ấy cũng không phản kháng, còn cười với Tả Ý.
Nếu cô nói cô thích dáng vẻ Tả Tình thế này, liệu dì Nhậm có giận không nhỉ?
Sau khi tiễn họ đi, trên đường về chợt nhận được tin nhắn của Lệ Trạch Lương.
“Cùng ăn cơm đi.”
“Dạ.” Cô nhắn lại, cuối câu còn thêm một khuôn mặt cười.
Lát sau, cô mới nhớ ra lại hỏi anh: “Ăn ở đâu anh?”
“Nghe nói ở đường Ninh Tịnh có nhà hàng gia đình Italy, thức ăn cũng không tệ.”
Chỗ “nghe nói” này là Lệ Trạch Lương vừa mới hỏi tiểu Lâm xong. Anh rất quan tâm chuyện này, trước đây có bạn gái toàn là người ta vắt óc tìm cách làm vui lòng anh, anh không để ý, bây giờ đành phải đưa da mặt mỏng ra mà hỏi thăm thôi.
Tả Ý cười, lại nhắn: “Chẳng bằng anh nấu cho em ăn.”
Mấy phút sau, anh nhắn qua:
“Được, tan tầm anh tới đón em.”
Tả Ý nhìn mấy chữ trên màn hình, nhoẻn miệng cười. Anh đón cô tan tầm, sau đó hai người cùng đi mua thức ăn, về nhà nấu cơm, hạnh phúc bình thường này là ước mơ tha thiết của cô. Dù chờ đợi thật lâu mới được, nhưng cuối cùng vẫn không làm vuột mất.
Lúc tan tầm, xe anh khiêm tốn đậu ven đường chếch trước cửa công ty. Tả Ý vội vàng chạy xuống lầu, nhảy tót vào xe. Bên ngoài rất lạnh, cô chà hai bàn tay lạnh như băng, sau đó bất ngờ áp lên mặt anh, làm cho anh giật mình.
Thấy biểu hiện của Lệ Trạch Lương, Tả Ý ranh mãnh cười nắc nẻ không ngừng.
Anh nhăn đầu mày, bất đắc dĩ liếc lên tài xế xe, cũng may là tài xế luôn nhìn thẳng đằng trước, dù có nhìn thấy cũng vờ như không hề phát hiện. Tả Ý lúc này mới nhận ra tài xế không phải là Quý Anh Tùng, anh ta quả thật là đã đi công tác. Cô hơi bất an nhìn Lệ Trạch Lương, xem chừng Quý Anh Tùng không nói lại với anh là cô đã hỏi về vụ tai nạn xe.
Tả Ý và người tài xế không quen, nên không tiện làm quá, đành phải ngồi ngay ngắn. Không dè chỉ chốc lát, anh lại với tay phải sang nhẹ nhàng nắm tay trái cô. Tả Ý trống ngực đập thình thịch liếc qua anh, thấy anh đang làm như không việc gì nhìn ra ngoài cửa xe.
Tay anh không ấm hơn tay cô bao nhiêu, nhưng khi da chạm vào da, lại ấm vô cùng.
Về lại căn hộ, Lệ Trạch Lương gọi điện cho lão Đàm trước tiên, nói anh không về lại nhà cũ. Anh từ nhỏ đã được giáo dục rất nghiêm, nên thành thói quen đi đâu cũng báo cho người nhà hay, để không phải nấu cơm chờ anh.
Tả Ý hỏi: “Mấy hôm trước anh đều về nhà cũ hả?”
Lệ Trạch Lương gật đầu.
“Vậy tại sao lần nào em đến anh cũng ở đây vậy?”
Anh không nói gì, mở nước vo gạo.
Điện thoại vang lên, Tả Ý xoa xoa tay bắt máy.
“Cô… Thẩm.” Là lão Đàm, hơn nữa ông còn có chút bất ngờ.
“Dạ, là con ạ chú Đàm.”
Lão Đàm cảm thán: “Chả trách hôm nay cậu ấy vui vẻ như vậy.”
“Rõ ràng đến vậy sao ạ?” Tả Ý cười.
“Tôi còn định khuyên Lệ tiên sinh về nhà, hoặc là nhờ y tá qua đó, xem ra hôm nay thôi rồi.”
“Sao vậy chú?”
“Chân cậu chủ gần đây sưng dữ lắm, mỗi đêm đều phải mát xa, bằng không ngày hôm sau càng khó chịu hơn.”
“Để con khuyên ảnh cho.”
“Thôi đi cô Thẩm, cô biết tính cậu ấy rồi, chuyện cậu ấy không muốn có mười con trâu kéo cũng không nhúc nhích.” Lão Đàm lắc đầu, hơn nữa ông sợ hai người họ lại không cẩn thận mà cãi nhau.
“Để con thử xem.”
Cúp máy, cô vào phòng bếp. Lệ Trạch Lương hỏi: “Điện thoại của ai?”
“Chú Đàm nói, anh ăn cơm xong nên quay lại nhà cũ.”
“Về đó làm gì?” Anh khựng lại.
“Chân anh phải trị liệu.”
“Anh nói với chú ấy anh không sao rồi, hôm khác về.” Anh ngừng việc đang làm, dáng lưng cứng ngắc.
Tả Ý biết anh không thích nói chuyện này, rất sợ anh đương không phát hoả.
Không khí trong nhà bếp quả nhiên đông đặc trong nháy mắt.
Tả Ý ra sau lưng vòng tay quanh hông anh: “A Diễn, nếu anh đau thì làm sao đây?”
“Anh không đau.” Mặt anh dịu lại, nhẹ nhàng nói.
“Nhưng tim em sẽ đau,” cô dừng một chút, rồi nói, “Về đi, em về cùng với anh.”
“Thật chứ?” Anh khó chịu hỏi.
Thấy anh dịu xuống, Tả Ý vội vàng trả lời: “Thật mà.”
“Tốt lắm.” Anh nói.
Ngay lúc này cô mới nhận ra, anh không về nhà cũ là vì cô, anh sợ cô không chịu đến Lệ gia. Nghĩ vậy, cô ôm thật chặt hai cánh tay anh.
“Em sao vậy?” Anh hỏi.
“Thật ra chỉ cần A Diễn, còn lại đều không quan trọng. Chúng ta nếu mỗi một phút đều ở cạnh nhau thì tốt rồi.”
Họ ăn cơm rồi về lại nhà cũ.
Trong phòng ngủ, khi Lệ Trạch Lương tháo chân giả ra lại nhăn mày, sắc mặt hơi tái. Đùi phải không hoàn chỉnh một lần nữa trần trụi xuất hiện trước mắt cô, nhưng cảm giác trái ngược hẳn lúc trước. Nếu không phải vì cô, thì anh làm sao phải bị thế này? Cảm giác ấm nóng từ tứ chi tập trung lại tràn lên vành mắt cô, suýt rơi nước mắt.
“Tả Ý, em ra ngoài trước đi.” Anh nhận thấy cô khác lạ, hơn nữa anh cũng không muốn cô biết chân anh chuyển biến xấu.
“Không, em muốn xem.” Cô kiên quyết không chịu.
Đến khi cô y tá xinh đẹp đi ra ngoài lấy dụng cụ, anh lại dịu dàng nói: “Em đi ra ngoài trước đi.”
“A Diễn, chuyện này tuyệt đối không thể,” cô trừng lớn mắt nói, “Để người đẹp ở trong này sờ tới sờ lui chân anh, em lo lắm.”
Anh dở khóc dở cười.
Sau khi uống thuốc xong, anh bắt đầu thấy mệt chỉ muốn ngủ.
Tả Ý đang ngồi trên giường xem tivi với anh, thấy mí mắt anh bắt đầu trĩu xuống, định chỉnh âm thanh nhỏ lại. Tìm quanh quất một hồi mới thấy điều khiển bên kia gối nằm. Nhưng anh mới lên giường đã nắm tay cô. Bây giờ anh mới thiu thiu ngủ, nếu cô nhúc nhích không chừng lại đánh thức anh.
Đến đoạn quảng cáo, âm thanh lại hơi lớn.
Cô cố nhích người, ráng để yên tay, còn tay kia vòng qua anh khều cái điều khiển. Vất vả lắm mới kéo được đến tay, hạ nhỏ âm thanh, cô thở thật dài ngồi xuống, rồi lại thấy con mèo mắc dịch Lệ Trạch Lương nuôi hết sức hào hứng tiến vào phòng, sau đó nhẹ nhàng nhảy lên chăn anh.
Tả Ý cau mày ra dấu cho nó mau mau đi xuống, nhưng con mèo chết bầm lại không thèm để ý, trái lại còn nhàn nhã dẫm dẫm mấy cái lên chăn, cuối cùng còn dám meo meo vênh váo với Tả Ý.
Tả Ý tức tối, nhấc chân định xách nó đuổi đi. Cô vô tình rút tay khỏi tay anh, chiếc dép mang trên chân cũng rớt xuống, cái này mới thật sự đánh thức anh.
Anh mở mắt: “Em đi đâu vậy?”
“Em có đi đâu đâu.” Cô co một chân nhảy lò cò mấy bước mới mang dép vào, vậy mà con mèo kia còn ấm ức kêu với cô.
“Em làm gì nó à?” Anh hỏi.
“Em… Em khuyên nó đi ngủ đông, nó lại không nghe, nên mới dạy nó thay anh.”
“Em thấy mèo cần ngủ đông rồi à?”
“Chưa thấy, nhưng nghe người nào đó từng nói.” Tả Ý như tóm được đuôi người nào đó, đắc ý cực kỳ.
Kỳ nghỉ đông năm bọn họ mới quen nhau, thư viện có một ổ mèo mới sinh. Tả Ý hay bắt mèo con ra chơi, hai con mèo nhỏ chưa đủ tháng, mỗi ngày đều gục đầu nằm ngủ. Nhưng chỉ cần vừa ngủ, Tả Ý liền chọc chúng tỉnh dậy.
Một thời gian sau đó, trò xấu nào cô cũng làm hết rồi, mới hỏi anh: “Sao tụi nó cứ ngủ hoài vậy nhỉ?”
Anh lúc đó đối với cô không hề kiên nhẫn, dứt khoát nói luôn: “Tụi nó ngủ đông.”
Từ đó về sau, câu này trở thành câu nói kinh điển của Lệ Trạch Lương thời trung học.
Anh mỉm cười: “Em còn nhớ sao?”
“Đương nhiên rồi, chuyện về anh em đều nhớ rõ mồn một.” Tả Ý nói tiếp, “Có một lần, trước kì thi tiếng Anh cấp bốn anh ôn tập từ đơn cho em đó, nhưng bọn Hầu Tiểu Đông lại kéo đến chỗ chúng ta xem bóng đá, mà trận bóng đến khuya mới đá lận, thế là bọn họ kể chuyện ma giết thời gian. Kết quả sau khi em nghe xong, cả mấy ngày không dám ngủ một mình, nên trải chăn đệm dưới đất nằm trong phòng anh…”
Vì thuốc đã có tác dụng, anh chưa nghe cô nói hết đã ngủ mất. Tả Ý chưa từng chăm sóc anh, lần đầu tiên cô cảm thấy Lệ Trạch Lương cũng có lúc yếu đuối. Tả Ý mỉm cười nhìn mặt anh ngủ, vén chăn cho anh.
Đúng lúc đó, anh mơ hồ nói một câu: “Tả Ý, anh xin lỗi, thật xin lỗi…” Ba chữ nói liên tục mấy lần, giọng nói lần sau nhỏ hơn lần trước, đến cuối cùng nhỏ đến mức không thể nghe thấy. Không biết anh nói mớ hay là nói với cô. Khi cô nhìn kỹ càng lại, thì quả thật anh đã ngủ.
Tả Ý đứng đó yên lặng nhìn anh hồi lâu, tự dưng nhớ đến hồi sáng trên xe taxi nghe câu trong bài hát: “Em muốn hôn lên trái tim anh điều đó thật quá gượng ép.” Cô cúi xuống, hôn anh thật khẽ, sau đó tắt đèn, xoay người đi sang phòng khách bên cạnh.
Lệ Trạch Lương ngủ một giấc đến ba, bốn giờ sáng, thức dậy phát hiện giường trống trải chỉ có mình anh, bật ngồi dậy, sau đó vén chăn bước xuống, không cẩn thận té xuống đất. Anh lần mép giường đứng dậy, mò mẫm cây gậy để trên giường, cố sức ra khỏi phòng, tìm đến phòng khách. Đến khi thấy Tả Ý nằm ngủ trong phòng, tim anh mới yên ổn lại.
Anh sợ hôm qua tất cả chỉ là mơ, giấc mơ này anh đã thấy rất nhiều lần, mỗi lần tỉnh dậy lại nhận ra chỉ là niềm vui hư ảo của mình. Anh buông cây gậy, lên giường cô nằm, ôm cô từ phía sau, có một loại cảm giác chân thật từ trước đến nay anh chưa từng có.
Trong lúc mơ màng được đôi tay quen thuộc chạm vào, cô tỉnh giấc, xoay người lại: “A Diễn?”
“Ừ.” Anh dụi đầu vào tóc cô, tiện đà hôn lên mặt cô.
“Chân của anh…” Cô sợ anh chạy sang đây làm chuyện xấu.
“Anh chỉ ôm em thôi.” Anh không muốn rời xa dán chặt vào cô.
“Sao vậy?”
Anh chậm rãi nói nhỏ: “Sợ không thấy em.”
Nghe câu này, Tả Ý tựa như cảm thấy có một cảm giác ấm áp tràn trề dần dần lan đến con tim. Cô chợt nhớ đến một câu danh ngôn tình yêu: đối với thế giới, bạn là một người; nhưng đối với một người, bạn là cả thế giới.

15 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 69

  1. “đối với thế giới, bạn là một người; nhưng đối với một người, bạn là cả thế giới.” Mình thích câu danh ngôn này, nghe thật hạnh phúc, thanks Khôi nha

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s