Lương ngôn tả ý – 66


3.

Gần đây, Chu Bình Hinh lại tìm được điểm sùng bái Tả Ý. Bởi vì Kiều Hàm Mẫn nói hai vợ chồng người Đức rất thích Tả Ý, khen ngợi cô không ngớt.
“Tiếng Đức của cậu thật là giỏi.” Chu Bình Hinh lại lần nữa cảm thán.
“Cậu nghe hiểu hả?” Tả Ý bật cười.
“Người ta cũng nói tốt, chắc chắn là rất tốt. Hơn nữa rất dễ nghe, trước kia người ta nói tiếng Đức mình chả nghe được.”
Tả Ý lại bật cười.
Cô nói chuyện tuyệt đối không dễ nghe, còn lâu mới theo kịp Lệ Trạch Lương. Giọng của anh không phải quá trầm, nhưng lúc nói tiếng Đức rất thú vị, trước đây chậm rãi dạy cô ghi nhớ từ đơn, giọng trầm còn tao nhã, rất là mê người.
Buổi tối, Tả Ý ở nhà xem ti vi, chuyển sang đài thành phố, lại thấy Lệ Trạch Lương xuất hiện trong tiết mục nhân vật phỏng vấn. Anh luôn rất bề bộn công việc, không thích những tiết mục này nhưng lần này thái độ thật khác thường.
Lệ Trạch Lương ngồi đó, mặc bộ đồ màu xám nhạt, mang chân giả. Lời bác sĩ nói, anh tuyệt đối sẽ không nghe theo, hơn nữa không chừng nếu anh không mang chân giả sẽ không xuất hiện trước ống kính.
Mỹ nữ MC nổi tiếng cay nghiệt, nhưng đối mặt anh lại rất khách khí, đặt câu hỏi rất ôn hoà nhã nhặn. Ví dụ như nghi vấn tài chính Lệ thị ngưng trệ vân vân, đều bị Lệ Trạch Lương mỉm cười nhất nhất phủ nhận.
“Một câu hỏi cuối cùng thưa Lệ Trạch Lương tiên sinh.” MC nói, “Ngài đến nay vẫn chưa lập gia đình, vậy đối với chuyện tình cảm cá nhân của mình, ngài có điều gì muốn tiết lộ cho khán giả biết không ạ.”
“Tôi chỉ là một thương nhân bình thường, không phải nhân vật của công chúng, tin rằng mọi người chẳng ai hứng thú với vấn đề riêng tư của tôi.” Đây là câu trả lời duy nhất của anh dành cho người MC, nói xong còn cười nhẹ.
Hình ảnh dừng lại trên khuôn mặt tuấn tú cười nhẹ thành tấm ảnh chụp, ngày hôm sau xuất hiện trên trang bìa của tuần san kinh tế. Tả Ý đi ngang sạp báo, đứng lại, không nhịn được mua một tờ.
Cô ngồi trên tàu điện ngầm cẩn thận đọc một lần. Cô dám đánh cược, tác giả bài báo này không phải được Lệ Trạch Lương mớm ý cũng là nhận được lợi ích từ anh, chỗ nào cũng nói đến Lệ thị. Nhưng người viết chắc tay, tâng bốc mà không để lộ dấu vết.
Bỗng lúc đó, Tả Ý hiểu ra gần đây anh liên tục ra mặt chẳng qua chỉ vì cứu vãn hình tượng Lệ thị, để nhà đầu tư càng thêm tin tưởng. Thế nên, dù anh ngồi xe lăn cũng đi khắp nơi giao thiệp, điều này trước đây tuyệt đối không bao giờ được thấy.
Cô lật lại trang bìa, nhìn lại khuôn mặt ấy lần nữa. Anh không thích chụp hình, nên hình chụp chung của cô và anh chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Nghĩ đến chuyện đó, Tả Ý bất giác giơ tay lướt qua mắt anh. Không biết đã bao lâu rồi không thấy anh ấy nở nụ cười.
Lần sau cùng là ngày hôm ấy? Hình như là ngày anh lén trở về từ thành phố B, còn kéo cô vào toilet hôn cô cuồng nhiệt, sau đó cầu hôn cô. Lúc cười thật lòng với cô, khuôn mặt còn đẹp hơn trên tạp chí rất nhiều. Bỗng chốc cô thất thần, lập tức nhét tạp chí vào túi xách, tận sâu trong lòng thầm khẽ thở dài.
Buổi chiều đến khách sạn đón hai vợ chồng người Đức đi du lịch ở thành phố khác, Tả Ý muốn tiễn họ đến sân bay, nhưng cô không ngờ mình lại đến sớm, nên cáo lỗi rồi ngồi trong phòng khách nói chuyện phiếm với ông lão, chờ bà lão sắp xếp đồ đạc.
Ông lão có ý thức danh dự quốc gia rất mạnh mẽ, cứ hay hỏi Tả Ý đã đến thành phố nào đó hay chưa, hoặc là Tả Ý có xem trận bóng này nọ chưa.
Nói đến nửa chừng, di động Tả Ý chợt reo, cô lục trong túi hồi lâu vẫn không tìm thấy. Cô mỉm cười xin lỗi ông lão, sau đó đặt chìa khoá, sổ ghi chép, với tạp chí mua hồi sáng lên bàn trà, rồi mới lấy được điện thoại ra.
“Tả Ý à, cậu đến khách sạn chưa?” Là Chu Bình Hinh.
“Đến rồi.”
“Vậy à, mình ở sân bay chờ mọi người nha.”
Vừa cúp điện thoại, thấy ông lão nhìn chằm chằm trang nhất cuốn tạp chí, tiếp đó cầm lên. Người lớn tuổi mắt hơi mờ, nhưng trang bìa rất rõ, ông nhìn thoáng đã nhận ra Lệ Trạch Lương.
“Đây là Lệ mà.” Ông lão lẩm bẩm.
“Ông quen anh ấy ạ?” Tả Ý hơi kinh ngạc.
Ông lão nhíu mày, tự hào nói: “Chúng tôi là bạn bè.”
Bạn bè? Chẳng lẽ người bạn hai vợ chồng ông lão nói đến thăm là Lệ Trạch Lương? Trên đời này quả nhiên có chuyện trùng hợp đến thế. Hơn nữa cô chưa hề biết Lệ Trạch Lương có bạn ở Mannheim.
“Hình như cậu ta ở đây rất thành công, Thẩm này, cháu hơi giông giống cậu ta đó.” Ông lão cười cười, “Lần đầu tiên gặp cháu cứ cảm thấy thế.”
“Hơi giống ư?”
“Khẩu âm tiếng Đức, thói quen dùng từ, với lại lúc không tìm được từ thích hợp, sẽ nghiêng đầu sang một bên.” Ông lão đáng yêu bắt chước động tác và vẻ mặt của Tả Ý.
Tả Ý cười: “Đều là khẩu âm của người Trung Quốc, và thói quen của người Trung Quốc thôi ạ.” Tiếng Đức của cô gần như đều do Lệ Trạch Lương dạy cho, giống nhau cũng là bình thường, nhưng lần đầu tiên cô nghe người ta nói thế này. Bây giờ cô không muốn giải thích mối quan hệ của hai người, coi là chỉ là sự trùng hợp vậy.
“Không,” Ông lão lắc đầu, “Tôi cũng quen rất nhiều người Trung Quốc, hai người có thói quen tương tự nhau.”
Tả Ý không định bác bỏ lần nữa.
Ông lão đeo kính lão, nhìn tới nhìn lui Lệ Trạch Lương trên trang bìa, rồi đưa cho Tả Ý: “Cô Thẩm, cháu vui lòng dịch giùm tôi nhé.”
Cô ngắc ngứ dịch bài báo ra, bà lão cũng đến cạnh nghe. Sau khi cô dịch xong, cả căn phòng trầm xuống, Tả Ý buông tờ báo nhìn họ.
Một lúc thật lâu sau, ông lão mới nói: “Không ngờ Lệ thành công được, thật chẳng dễ dàng gì.”
Bà lão cũng bùi ngùi: “Khi đó chúng ta đều cho là cậu ấy không chịu đựng nổi.”
“Sao ạ?” Tả Ý nhất thời không hiểu ý họ.
“Thẩm, chắc cháu cũng biết chân Lệ có tật chứ.”
“Vâng.” Tả Ý gật đầu.
“Cậu ta ở Đức xảy ra sự cố, lúc đó chồng tôi cứu cậu ta từ dưới sông lên.” Bà lão nói.
“Sự cố?” Tả Ý lập tức hỏi lại, thái độ vội vàng làm hai người già đều giật mình. Bởi vì đối với tai nạn xe làm Lệ Trạch Lương tàn tật, cô chưa hề nghe ai kể chính xác. Anh vẫn giữ bí mật của mình rất tốt.
“Cậu ta bị thương sau đó còn rơi xuống sông, từ thượng du trôi xuống, tôi với con trai mình cứu đó chứ.”
Nghe đến đấy, tim Tả Ý chợt thắt lại: “Là sông nào?”
“Sông Rhein, đoạn Mannheim.”
Linh cảm mạnh trào lên trong lòng Tả Ý, cô run giọng hỏi: “Tiên sinh Schneider, xin hỏi ông còn nhớ ngày không?”
Ông lão ngẫm nghĩ: “Không nhớ lắm, nhưng nếu như quan trọng, để tôi tìm lại xem.”
“Tiên sinh Schneider, chuyện này cực kỳ quan trọng với cháu!” Tả Ý gật đầu, mặt tái nhợt.
Đoán chừng ông lão thấy Tả Ý lạ lùng, biết việc này không phải nhỏ. Vì thế, bà lão bảo khách sạn nối điện thoại gọi quốc tế, hỏi con mình.
Hai phút sau, bà lão trả lời với Tả Ý.
Ngày 1-12.
Ngày 1-12!
Cô nghe thấy liền như ngừng thở, hai tay nắm chặt vạt áo, muôn ngàn cảm giác phức tạp khó hiểu cùng ập tới, như gào thét, nước mắt chực chảy xuống.
Tả Ý đứng bật dậy, rồi thất thố nói: “Rất xin lỗi, cháu… cháu…” Câu này cô không nhận ra mình đang nói bằng tiếng Trung, giọng nói run rẩy. Sau đó cô vọt vào phòng rửa tay.
Cùng một ngày.
Là cùng một ngày.
Họ bị tai nạn cùng một ngày ở đoạn sông Rhein ở Mannheim.
Thời gian, địa điểm quá trùng hợp, gần như khiến người ta sợ hãi.
Tả Ý lập tức gọi Chiêm Đông Quyến: “Đông Đông, em có chuyện gấp muốn hỏi!”
“Em sao vậy?”
“Anh nói sau khi em gặp nạn được người ta cứu lên.”
“Ừ, bằng không em muốn chết còn lên được à? Hơn nữa cửa xe đều đóng kín cả.”
“Người cứu em thì sao?”
“Đã nói với em rất nhiều lần rồi mà Tả Ý, không tìm được.” Anh còn làm theo ý cô đăng tin tìm người, nhưng vẫn không tìm thấy.
“Vì sao không tìm được.”
“Hôm đó, lúc em được phát hiện, thì chỉ có mình em bất tỉnh ở chỗ nước cạn, xe đã chìm rồi. Bên cạnh không có ai, không ai biết chuyện gì xảy ra.” Anh không biết anh đã nói câu này bao nhiêu lần với Tả Ý rồi, nhưng hôm nay cô lại đột nhiên nhắc đến.
Tả Ý dựa theo miêu tả của anh: “Cửa xe bị đập từ bên ngoài, hơn nữa lúc đó em còn bị đụng vào kính trước mà choáng váng, trước khi rơi xuống nước đã bất tỉnh.”
“Đúng vậy. Nên không chừng chắc chắn có người cứu em, bằng không hậu quả khó lường.”
“Không phải khó lường, nếu không có người đó, căn bản em sẽ không còn sống.”
“Có thể nói là vậy.” Chiêm Đông Quyến phụ hoạ.
“Nhưng mà người đó là ai?”
Họ lại quay về đề tài vừa rồi, Chiêm Đông Quyến bất đắc dĩ nói: “Anh không biết, Tả Ý. Anh thật sự không biết. Anh đã cố gắng rồi, nhưng không tìm được.”
Tả Ý hít một hơi thật sâu: “Giờ em đã biết rồi, có lẽ là anh ấy. Là Lệ Trạch Lương.”
Là Lệ Trạch Lương!
Lúc cô nói ra khỏi miệng ba chữ Lệ Trạch Lương, nước mắt cũng trào ra theo.
“Vì sao?” Chiêm Đông Quyến kinh ngạc hỏi.
“Em không biết, em không có bằng chứng, không có manh mối, nhưng em cảm giác chắc chắn chính là anh ấy.”
Cái người dùng tay đập nát cửa kính trong dòng sông lạnh thấu xương đó, từng chút từng chút kéo cô ra, dùng hết sức lực cuối cùng kéo cô đến chỗ nước cạn, chính là Lệ Trạch Lương.
Tả Ý từ phòng rửa tay đi ra, lúng túng nói với hai ông bà lão: “Thật xin lỗi, cháu sẽ nói công ty cho người khác đến, cháu có việc gấp phải đi.”
Bà lão bước đến ôm Tả Ý nói: “Con gái, không sao, con đi đi. Chúng ta không vội, thậm chí hôm nay không đi cũng được.”
Tả Ý nén nước mắt, gật đầu chào họ, nhanh chóng rời khách sạn.
Cô không biết có thể tìm chứng cứ ở ai, ngoại trừ bản thân Lệ Trạch Lương, còn ai có thể cho cô câu trả lời xác thực đây. Dưới tình hình cấp bách, cô liên hệ với Quý Anh Tùng.
“Quản lí Quý, là tôi Thẩm Tả Ý.”
“Chào cô.” Quý Anh Tùng nói.
“Tôi muốn gặp anh.”
“Có chuyện gì không?”
“Về chuyện Lệ Trạch Lương gặp tai nạn ở Đức.”
Quý Anh Tùng im lặng một hồi, rồi mới nói: “Cô Thẩm à, hẳn là cô nên hỏi chính Lệ tiên sinh.”
“Anh ấy sẽ không nói.”
“Vậy tôi cũng không còn cách nào khác.” Quý Anh Tùng rất khách sáo từ chối cô.
“Quản lí Quý,” Tả Ý cắn môi, hơi tuyệt vọng nói trong điện thoại, “Tôi xin anh, xin anh nói cho tôi biết sự thật, tôi cần sự thật, dù chỉ là một câu. Thật tình xin anh, cho tôi biết đi.” Cô chưa từng khốn khổ cầu xin người nào như vậy cả, chỉ vì một đáp án chân thật.
Cuối cùng Quý Anh Tùng nói: “Được.”
Nghe thấy lời cầu xin như vậy, dù là người có lòng dạ sắt đá cũng phải động lòng.
“Tôi ở quán cà phê đối diện Lệ thị chờ anh.”
“Tôi đi công tác rồi, cô cần biết điều gì, cứ trực tiếp hỏi tôi, tôi có thể trả lời ngay cho cô.”
Tả Ý chẳng khách sáo, lập tức hỏi ngay: “Chân Lệ Trạch Lương vì sao không còn?”
“Tai nạn xe.”
“Tai nạn xe gì? Tai nạn xe mà xảy ra cùng thời gian, cùng địa điểm với tôi?”
Quý Anh Tùng suy xét một lúc, chậm rãi nói: “Đúng. Ngày đó anh ấy liều lĩnh lái xe đuổi theo cô, lúc xe cô rơi xuống, vừa lúc anh ấy ở phía sau nhìn thấy. Xe anh ấy cũng đột nhiên không điều khiển được đâm vào cây cột ven đường, đùi phải xuất huyết nhiều…”
Quý Anh Tùng chậm rãi kể lại, mỗi một chữ như đâm vào lòng Tả Ý.
Tình hình thực sự là, sau khi đụng xe Lệ Trạch Lương nhảy xuống sông theo cô, khi đó chân anh bị thương rất nặng. Anh tay không đập vỡ cửa kính xe, cứu cô ra, sau đó cố hết sức đưa cô lên bờ. Còn anh trôi xuống được cha con nhà Schneider cứu, lúc đưa đến bệnh viện đùi phải đã hoại tử, đành phải cắt bỏ.
“Vậy…” Tay trái siết chặt tay phải cầm điện thoại, Tả Ý mới có thể khỏi run rẩy, “Nếu không quá trễ, hoặc là anh ấy không nhảy xuống sông cứu tôi, chân anh ấy vẫn có thể giữ được đúng không?”
Quý Anh Tùng im lặng thật lâu, cuối cùng nhả ra đáp án: “Phải.”
Tả Ý nhắm mắt: “Cám ơn.”
“Cô Thẩm,” Quý Anh Tùng nói, “Xin cô đừng tự trách. Tình huống lúc đó đừng nói là một chân, mà một mạng đổi một mạng anh ấy nhất định cũng không một chút chần chờ.”
Lần này Tả Ý không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng cúp máy. Lời an ủi cuối cùng đó, vốn là câu nói khó mà thốt ra khỏi miệng Quý Anh Tùng, đáng tiếc đó cũng là châm chọc hết sức đối với Tả Ý. Đau lòng đến mức ban đêm không thể ngủ được, cô hận anh như chất độc không thể giải, một giọt rồi một giọt, thấm vào xương tuỷ, ăn mòn hết nhưng ngọt ngào đã qua.
Vậy mà, hiện giờ tất cả tình cảm lại bị tình cảm sâu đậm của anh từng giọt từng giọt hàn lại, từ từ chữa trị, kí ức từ từ mượt mà như mới, cô mới giật mình cảm thấy mình ngay cả sức để hận anh cũng không có.
Từ đầu đến cuối, nhiều năm trời anh chưa từng nói yêu cô, nhưng khi chân tướng bóc mở từng lớp, mới nhận thấy chúng chồng chất lên nhau, còn nặng hơn ba chữ đó hàng trăm ngàn lần.

12 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 66

  1. Gumiho nói:

    Ôi 1ng vĩ đại như vầy có tồn tại k? jỏi + ep + yêu 1ng hơn mạng sống. hoàn hảo qúa. nếu k vô tình pít đc a đến die kũng k nói. thế thì 2ng đi đến đâu. điểm này phải là điểm trừ

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s