Lương ngôn tả ý – 64


Chương XII

1.

Tả Ý ở dưới lầu chờ Chiêm Đông Quyến đưa chìa khoá, vừa cầm điện thoại bật nắp rồi gập nắp. Sau khi nhắn tin xong, anh vẫn không nhắn lại.
Chiêm Đông Quyến đúng lúc ấy xuất hiện.
Anh hớn hở nói: “Anh định ngủ ở khách sạn rồi, có điều nếu đã nhận nhiệm vụ đưa chìa khoá cho em, anh sẽ ráng ở đây một đêm.”
“Da mặt anh càng ngày càng dày.”
Vừa lúc đó, điện thoại vang lên, là Chu Bình Hinh.
Tả Ý thở phào thật dài.
“Tả Ý, cần cậu chết đi được!” Chu Bình Hinh nói.
“Quá nửa đêm rồi cậu còn nói lời này muốn hù chết người à. Sao vậy?”
“Có một khách hàng người Đức, chị Kiều kêu mình tìm phiên dịch, cho nên tạm thời có vấn đề.”
“Sau đó thì sao?”
“Cậu biết tiếng Đức phải không?”
“Không nhớ rõ lắm.” Tả Ý cười, hoá ra là chuyện này.
“Giúp mình đi, bằng không mình làm hư chuyện mất.”
“Ừ, muốn mình làm gì? Khó quá là mình không làm á.” Cô ưng thuận.
“Chỉ cần cậu dẫn người đi tham quan thôi.”
Tả Ý cúp máy, vừa lên lầu mở cửa vừa kể lại cho Chiêm Đông Quyến nghe.
Sau khi anh nghe rất nghiêm túc mới hỏi: “Người em dẫn đi là nam à? Hay nữ? Bao nhiêu tuổi?”
Tả Ý lườm anh: “Là người già.”
Đàn ông cứ thích quan tâm vớ vẩn.
Nhà Tả Ý ở tầng một, vì để nhà sáng sủa hơn, nên phòng khách rất rộng, hai căn phòng không có tường ngăn chỉ kéo có tấm màn.
Chiêm Đông Quyến đến rồi nên anh mới nói mẹ con Tả Tình đến đây sẽ chật chội.
“Em ngủ giường, anh ngủ sofa.”
Anh nhìn nhìn sofa nhà Tả Ý, méo miệng: “Trời lạnh thế này, em nỡ nào để anh ngủ sofa?”
Tả Ý nói mà không quay lại: “Không thích thì về khách sạn năm sao của anh mà ngủ.”
Chiêm Đông Quyến đầu hàng, không dám phàn nàn nữa.
Ban đêm, Chiêm Đông Quyến nghe Tả Ý trên giường cứ lăn qua lộn lại.
“Tả Ý?” Anh gọi khẽ.
“Hửm? Gì?” Hai người họ, một người ở phòng khách, một người trong phòng ngủ, nhưng chỉ cách nhau tấm màn nên đều nghe thấy rõ ràng động tĩnh của nhau.
“Em ngủ không được hả?”
“Có chút chút, ban đêm hay mất ngủ.”
“Gần đây tinh thần em rất kém.” Anh gặp Tả Ý lần này cảm thấy cô gầy hơn trước, hơn nữa vẻ mặt cứ hoảng hốt.
“Có phải tóc dài quá làm em cảm thấy nặng nề không?”
“Tóc ngắn nhìn nhanh nhẹn hơn, hợp với tính cách em hơn.” Chiêm Đông Quyến nói.
“Vậy hả? Bữa nào em thử xem.” Cô để tóc dài đã nhiều năm, có ngắn nhất thì cũng qua vai. Rõ ràng không cố ý để dài nhưng hình như đây là sở thích của anh.
“Em với anh ta gặp lại chưa?” Chiêm Đông Quyến hỏi.
Tả Ý xoay sang trái: “Gặp rồi, anh ấy chuyển một khoản tiền cho em.”
Chiêm Đông Quyến im lặng một hồi mới chậm rãi nói: “Kì thật có đôi khi, nghĩ thoáng một chút thì cuộc sống sẽ nhẹ nhõm hơn. Con người chẳng những phải tiếp tục sống mà còn phải sống thật hạnh phúc. Anh luôn hi vọng em hạnh phúc, Tả Ý.”
“Đông Đông, anh giúp em rồi có hối hận không?”
“Lần trước em hỏi anh, lúc ấy anh nói anh có thể vì Tả Ý làm bất cứ chuyện gì. Nhưng mà…” Anh dừng lại, “Nhưng bây giờ anh hơi hối hận. Nếu biết thế này lại làm em càng đau khổ, trước kia có thế nào anh cũng sẽ không chấp nhận.”
Cô kéo góc chăn, cắn môi bướng bỉnh nói: “Em không đau khổ.”
“Anh có một câu vẫn muốn nói với em.”
“Câu gì?”
“Em có nghĩ rằng, Lệ Trạch Lương lăn lộn thương trường nhiều năm, hô phong hoán vũ, có chuyện gì mà không gặp phải chưa? Trò mèo này của em và anh, có một sự thật rất rõ ràng, đặc biệt là vụ hợp tác vịnh Lam Điền, quả là hợp đồng không công bằng một cách trắng trợn. Nhưng anh ta ngay cả mắt cũng không chớp đã đặt bút kí.”
“Vậy thì sao?” Tả Ý tuy cố ý hỏi vậy nhưng bàn tay túm góc chăn dần dần siết chặt.
Chiêm Đông Quyến nói tiếp: “Lệ Trạch Lương mà ngốc như thế, mấy năm nay kiếm cơm bằng cách nào? Anh ta đối phó khó khăn bao nhiêu, em là người trong cuộc có lẽ em không thấy, nhưng người ngoài lẽ nào không biết? Huống chi anh ta và em ở chung mỗi ngày, chẳng lẽ không nhìn ra manh mối gì sao?”
Anh nói xong lời này, Tả Ý vẫn không hé răng, trong phòng yên tĩnh thật lâu.
“Em ngủ rồi hả?” Anh nhẹ giọng hỏi.
“Ừ, em mệt rồi.” Cô mơ hồ đáp.
Thật ra, cô sao dễ dàng buồn ngủ cho được?
“Chẳng lẽ anh ta không nhìn ra manh mối?” Câu này cứ lởn vởn không ngừng trong đầu Tả Ý.
Cô đột nhiên nhớ tới luật sư Khâu từng nói quà tặng và hợp đồng từ một tháng trước đã để ở chỗ ông ta. Lúc đó cô tưởng đối phương nói sai hoặc mình nghe nhầm.
Một tháng trước? Chính là lúc cô thay mặt anh tìm Mạnh Lê Lệ cho vay. Lúc ấy vì sao anh chuẩn bị sẵn hợp đồng này? Hay là khi đó anh đã biết ý đồ của cô?
Hay là còn sớm hơn nữa?
Cô không phải không nghĩ đến. Nhưng trong tiềm thức cứ một mực tránh né, vừa nghĩ đến là tự động gạt bỏ. Cô không dám nghĩ, cô xem như anh không biết, xem như cô thật sự đã báo thù thành công.
Không, không, không đâu.
Cô lắc đầu, không thể nào. Nếu anh thật sự biết cô diễn trò trước mặt anh, vì sao còn phối hợp với cô?
Nhưng──anh quả thật là rất “phối hợp” theo từng cạm bẫy cô đặt sẵn. Ngoại trừ, lúc đầu hơi có rắc rối, còn lại đều giống suy nghĩ của cô.
Vừa mới bắt đầu, cô tiếp cận anh, anh đối xử với cô một cách tự nhiên hơi khác với người khác, rồi lại không hề gấp gáp. Tựa như thật sự chẳng liên quan gì đến cô. Vì thế cô thừa dịp Dương Vọng Kiệt đưa cô đến đám cưới để chính đáng gặp Lệ Trạch Lương, trên đường cao tốc dàn xếp một tai nạn xe kinh hoàng nhưng không gây nguy hiểm. Tiếc là khổ nhục kế này không làm quan hệ của bọn họ tiến triển. Cô mới tính cách khác, dùng quan hệ với Chiêm Đông Quyến chọc tức anh.
Không ngờ rằng, Lệ Trạch Lương hoàn toàn bị chọc giận, phẫn nộ dùng vịnh Lam Điền làm cuộc mua bán ép cô ở chung với anh. Thủ đoạn này và phong cách làm việc ngày thường của anh hoàn toàn khác hẳn, nhưng anh lại làm vậy. Có lẽ là nên cảm ơn cuộc giao dịch nhục nhã đó để cô danh chính ngôn thuận ở bên cạnh anh.
Không có việc này, tất cả cạm bẫy đều là uổng phí công sức.
Tất cả tròn trịa biết là bao, không sớm cũng không muộn, hoàn toàn tựa như anh chỉ phối hợp với cô trong tuồng vui này.
Bỗng nhiên, Tả Ý nghĩ đến sau tai nạn xe cô không bị thương gì, còn anh lại bị thương. Trên giường bệnh, Lệ Trạch Lương từng rất lạ lùng hỏi cô một câu.
“Thẩm Tả Ý, chẳng lẽ em không có muốn nói gì với tôi sao?”
Chẳng lẽ từ lúc đó anh đã biết tất cả mọi chuyện? Vì vậy anh mới đột nhiên lạnh lùng với cô?
Cho nên, anh mới ở trong vườn hoa ở nhà cũ, ôm cô than thở: “Không, em không còn nữa.”
Cho nên, sau đó anh lại nói: “Tả Ý, anh không muốn em khóc. Dù em vô tâm đối đầu với anh, anh cũng không muốn em khóc.”
Như vậy xem ra, có lẽ Lệ Trạch Lương vui buồn thất thường không phải đều do tâm lý quái lạ sau khi tàn tật, mà là biết rõ cô vì trả thù mà đến, lại còn vì mâu thuẫn đóng kịch cùng cô không chút kẽ hở.
Thủ đoạn trước kia đã đủ bất chính, bây giờ quay nhìn lại thấy rõ chân tướng sự việc, cô càng cảm thấy mình đê tiện.
Suy nghĩ đến đây, nước mắt cô ngấn vòng quanh mắt, cuối cùng lăn ra. Cô cuộn tròn người, rúc vào chăn. Cô sợ Chiêm Đông Quyến nghe tiếng cô khóc, nên trùm kín đầu, trốn trong đó khóc nức nở.
Cô và Lệ Trạch Lương từ thời niên thiếu đã bắt đầu, rồi vướng vào nhau hơn mười năm.
Trước đây cô không chắc chắn, khoảng thời gian cô giả vờ mất trí nhớ, anh cố ý vờ như không quen cô, không gợi lại kí ức đau đớn của cô là xuất phát từ tình yêu thật sự với cô hay là chột dạ; cô cũng không chắc, thời gian anh dịu dàng đối xử bao dung với cô, là xuất phát từ thói quen hay áy náy.
Hiện giờ, cuối cùng cô mới biết hoá ra anh quan tâm cô.
Anh yêu cô, yêu đến khắc cốt ghi tâm, thậm chí vì cô mà có thể từ bỏ tất cả, phá huỷ tất cả, chỉ cần là cô muốn.

11 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 64

  1. Gumiho nói:

    Đúng r. chứ a jỏi thế mà để c sắp pẫy a thì kũng lạ wá. 1chân kủa a có khi nào do kứu c mà thế k? mà ch a làm nhà c phá sản kũng là ẩn tình

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s