Lương ngôn tả ý – 62


5.

Mấy ngày nay anh kéo kín màn, trốn trong phòng nốc rượu xem đĩa CD. Anh có một cái đĩa hồi Tả Ý học năm nhất vào ngày kỷ niệm thành lập trường đội kịch diễn kịch quay lại.
Đĩa CD là do Tả Ý và người trong đội kịch tự dùng DV quay lại, không được chuyên nghiệp, không có giá đỡ nên màn hình cứ lắc lư, hơn nữa còn đứt quãng.
Lúc đó Tả Ý một lúc nổi hứng nên quay chung với mọi người để làm kỷ niệm, có điều chỉ được hai, ba ngày, cái đĩa đã bị cô ném vào ngăn kéo trong phòng ngủ, không thèm ngó đến.
Mùa đông hàng năm anh đều về đây ở vài ngày, có một lần bỗng tìm được nó. Vì thế, lúc rảnh rỗi, có một mình buồn lại ngồi xem. Cảnh quay Tả Ý đứng trên sân khấu nghiêm túc và chững chạc hơn ngày thường, thỉnh thoảng mím miệng làm lúm đồng tiền hiện ra.
Tối qua Tả Ý gọi điện đến, tay anh run lên, rồi nhìn màn hình thật lâu, sau đó tiếng chuông ngừng hẳn. Anh không chắc mình còn có thể đối mặt với cô hay không. Lần trước trên tàu điện ngầm Tả Ý bỏ lại câu nói sau cùng, hầu như khiến anh suy sụp.
Cô nói, không có.
Trong nửa năm trả thù anh, từ đầu chí cuối, cô không một chút do dự.
Hai chữ ngắn ngủi hoá thành một thanh kiếm sắc bén đâm vào tim lại không thấy máu.
Anh đứng dậy vào toilet dùng nước lạnh rửa mặt, sau đó suy nghĩ một lúc rồi gọi lại.
Cho dù sợ hãi, anh vẫn gọi lại. Có đôi lúc tình yêu như việc hút thuốc phiện, biết rõ kết cuộc mà vẫn không thể kháng nổi sự hấp dẫn.
Cô khách sáo chào anh: “Tạm biệt.”
Là tạm biệt, hay là vĩnh viễn không gặp lại?
Anh vừa uống rượu vừa xem, mở đi mở lại, suốt một đêm không ngủ, nhìn chăm chăm màn hình, khoá chặt hình ảnh ấy, mắt đầy tơ máu cũng không chớp.
Cơ hồ mỗi một câu thoại, mỗi một diễn cảm, anh đều nhớ kỹ.
Lệ Trạch Lương nốc một hớp rượu. Anh uống đến chết lặng, ngoại trừ rượu ra, đầu lưỡi đã không còn nếm được hương vị nào nữa. Anh xem mê mẩn, điếu thuốc cháy hết, lửa bén đến ngón tay một hồi mới cảm thấy đau.
Anh nghe như ngoài cửa có tiếng động, khó nhọc đứng lên ra mở cửa. Vừa mở cửa nhìn, không có một bóng người. Mỉm cười, cúi đầu thì nhìn thấy một cái điện thoại di động nằm trên mặt đất.
Kiểu dáng di động anh quen thuộc nhất, trên điện thoại còn gắn một móc treo con gấu vàng lủng lẳng. Hai món đồ ở cùng một chỗ càng cho anh khẳng định đây là đồ của Tả Ý, có cháy thành tro anh cũng nhận ra.
Trong nháy mắt, lòng anh dấy lên niềm vui sướng.
Ngay sau đó lại thấy Tả Ý từ dưới lịch bịch chạy lên, tìm đồ.
Tả Ý ngước lên chợt thấy Lệ Trạch Lương đứng trên lầu, bỗng chấn động. Anh đã ở thành phố C, hơn nữa còn ở nơi cách cô có một bức tường.
Cô đã mường tượng rất nhiều cảnh tượng họ chạm mặt nhau, dù sao mọi người cũng ở thành phố A, vả lại Đường Kiều vẫn liên quan tới Lệ thị, hoàn toàn không chạm mặt là việc không thể. Đáng tiếc, cô lại không ngờ được tình huống này.
Đã mấy ngày anh không cạo râu, râu mọc rất nhiều, cằm xanh rì, trong vẻ tuấn tú còn có vẻ chán chường không giống ngày thường.
Tả Ý xấu hổ chỉ điện thoại nằm trên đất, “Em lỡ làm rơi điện thoại ở đấy.”
Anh yên lặng nhìn cô, thật lâu không lên tiếng.
Cô cũng cảm thấy câu nói mình hơi vờ vịt, từ ngàn dặm xa xôi chạy đến trước cửa nhà anh để lấy điện thoại bị đánh rớt? Giống như đang cố ý lựa thời điểm xuất hiện vậy.
“Em đến thành phố C nghỉ phép, tiện thể đến đây xem.” Cô lại giải thích.
Mỗi khi chỉ số thông minh của cô chập mạch thì đều thế này, càng bôi càng đen.
Lệ Trạch Lương vẫn nhìn cô không rời mắt.
“Em…” Cô nhất thời không nhớ nổi còn lý do hợp lý nào để giải thích điện thoại của cô tại sao lại rơi trước cửa nhà người ta.
Anh cúi xuống nhặt nó lên, đưa cho Tả Ý. Lúc nhận lấy, cô sơ ý chạm phải ngón tay anh.
Lệ Trạch Lương cứng đờ, nói: “Nếu đã đến, thì vào ngồi chút đi.” Nói rồi xoay người đi vào, dù là lời mời cũng độc tài như thế, không cho cô cơ hội lựa chọn.
Cô rất muốn từ chối, nhưng khi nhìn xuống chân Lệ Trạch Lương, lời từ chối đã đến miệng lại nuốt xuống. Anh không mang chân giả, ống quần bên phải từ bắp đùi trở xuống trống rỗng. Lúc mở cửa anh lấy tay làm gậy, người dựa trên khung cửa, nên vừa nãy cô không chú ý. Một động tác xoay người đơn giản, đối với anh cũng thật khó khăn.
Cô không biết chân anh vì sao lại tàn tật, người ta chỉ nói bị tai nạn xe ở thành phố B, tin đồn truyền đi không có tin nào chính xác.
Lần đá chân anh cũng là lần đầu tiên Tả Ý biết nó bị cụt. Anh bảo vệ sự riêng tư của mình quá chặt chẽ, nên hầu như không có người thứ ba biết được sự thật.
Trước kia anh chạy bộ với chơi bóng rổ rất tốt, chỉ là anh không thích vận động, luôn biếng nhác. Chơi bóng rổ thì anh ở vị trí hậu vệ dẫn bóng, dù là trong trận đấu không chịu khó di chuyển, mọi người đều thích theo anh.
Anh luôn cố chấp đối với khái niệm hoàn mỹ, nên hễ là việc gì cũng đều phải làm cho tốt nhất, không dễ dàng tha thứ cho bất cứ khuyết điểm nào. Học cũng tốt, làm việc cũng tốt.
Nên thật sự không tưởng tượng nổi, lúc mới bị cắt chi anh làm sao chịu đựng được. Lúc ấy cô không ở trong nước mà ở luôn bên Đức điều trị, không nghe được tin tức gì của anh.
Ánh sáng trong phòng tối lờ mờ, bức màn dày cũng kéo kín, không nhận ra được ngày hay đêm, trong không khí sực mùi thuốc lá, chai rượu để trên bàn, ti vi đang mở, chiếu một đĩa phim.
Việc anh làm trước tiên là tắt ti vi đi.
“Uống nước chứ?” Anh hỏi rồi mới nhớ ra ở đây thứ uống được chỉ có rượu, nên đứng dậy đi nấu nước.
“Em ngồi chút sẽ đi ngay.” Tả Ý nói.
Anh dừng bước, đưa lưng về phía Tả Ý.
“Có một việc, em muốn nói rõ,” Tả Ý nói, “Hợp đồng và quà tặng chỗ luật sư Khâu, em sẽ không kí tên.”
Lưng anh cứng ngắc.
“Đồ tặng em anh chưa từng lấy lại.” Ngay cả chiếc nhẫn cưới bị trả lại anh cũng ném bỏ.
“Anh cũng biết chỉ cần em không kí tên, thì sẽ không có hiệu lực, huống chi em không tin hiện giờ Lệ thị không cần số tiền này.”
Không nói đến còn tốt, nói đến lại làm anh cảm thấy tức giận, vì thế châm biếm nói: “Số tiền đó tồn tại dưới danh nghĩa của em. Em không thích thì cứ cho một mồi lửa, chẳng phải càng thoả mối hận trong lòng hơn sao?”
“Lệ Trạch Lương! Anh…” Cô cảm thấy không còn từ nào, chữ “anh” bật ra nhưng không biết nói gì tiếp theo.
Anh luôn muốn bảo Tả Ý ở lại, anh cho em tiền vì anh sợ một khi anh mất hết tất cả em sẽ sống rất khổ sở. Tiếc rằng giờ đang nổi nóng, vừa mở miệng đã thay đổi toàn bộ ý tứ.
“Anh làm sao? Không phải em hận anh thấu xương sao, giờ anh nghĩ cách giùm em, em còn muốn thế nào?” Anh xoay người nhìn cô. Anh càng tức giận thì lại càng cố tình mỉa mai giễu cợt. “Nếu đã khiến em tìm đủ mọi cách cùng người ngoài cho anh vào bẫy, không bằng tự đưa đến cửa, không phải bớt việc cho em à.”
“Hay là,” Anh lại nói, “Coi như đó là phí tổn mấy tháng nay em diễn cho anh xem, còn qua đêm với anh không phải nên trả thêm sao.”
Lời nói nhục nhã làm mặt Tả Ý nhất thời trắng bệch. Nếu là người khác nói vậy với cô, cô bảo đảm sẽ tát một cái. Nhưng, anh là Lệ Trạch Lương, không phải A Diễn hoặc Lệ Trạch Lương ngày trước.
“Anh không cần chọc tức, mỉa mai em.” Tả Ý quật cường ngẩng đầu, “Hơn nữa trước đây anh không phải thế này.”
“Vậy trước đây anh thế nào?” Anh cười lạnh.
“Khi đó không chừng vẫn chưa điên.”
Tả Ý nói xong, cầm túi xách, nhanh chóng đứng dậy tông cửa xông ra.
Để lại một mình Lệ Trạch Lương đứng trong phòng, cửa vẫn mở, chỉ nghe tiếng chân cô rầm rập chạy xuống cầu thang. Rõ ràng… rõ ràng vừa rồi thấy cô xuất hiện trước mặt, lòng anh muôn phần mừng rỡ.
Nhưng mà──anh không hiểu mình làm sao lại như thế.
Đúng vậy, anh điên rồi.
Anh từ lần đụng xe trên đường cao tốc đến lần đầu tiên cô hờn dỗi, thì đã điên rồi.
Tả Ý chạy một mạch xuống đường, may mà đây là con đường lớn xe cộ đông đúc, bằng không cô không dám chắc mình sẽ không khóc.
Cô thấy Lệ Trạch Lương buông thả bản thân, đau lòng muốn khuyên anh mấy câu, không ngờ câu chuyện giữa hai người lại biến thành thế này.
Hơn nữa, những câu châm chích của anh đều có lý, cô không thể đối đáp được. Hai người đều biết nỗi đau của đối phương, lại cố ý đâm vào, giống như hai lưỡi dao găm, tổn thương lẫn nhau.
Anh mãi mãi sẽ không giống diễn viên nam trong phim chạy theo, ôm hôn cô, sau đó nóng bỏng nói: “Anh yêu em, tất cả đều là lỗi của anh.”
Cũng may anh không như vậy, nếu không cô không dám cam đoan bản thân sẽ không buông vũ khí đầu hàng.
Đèn xanh sáng lên, cô theo dòng người giẫm lên vạch lên qua đường. Trước đây lúc băng qua đường, cô rất thích lựa những vạch màu trắng để giẫm lên, tránh mặt đường xi măng. Nếu con đường của cuộc đời cũng có thể lựa chọn thì thật là tốt, không thích chỗ nào thì không đặt chân chỗ đó.
Trước khi gặp anh, cứ ngỡ miệng vết thương đã khép lại, nhưng khi thấy bị toác ra, hoá ra chỉ là mình tự gạt mình.

11 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 62

  1. anh nói:

    haiz!!!!!chỉ mong có để đọc 1 lèo cho xong,mún nhanh nhanh đến happy ending quá,cứ như thế này đau lòng chết đi đc

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s