Lương ngôn tả ý – 60


3.

Anh xoay mặt chỗ khác, xấu hổ ho khan hai tiếng, rồi nói: “Vào nhà đi.” Xong anh đỡ Tả Ý vào, để cô trên sofa, định đứng dậy cởi áo khoác thì bị Tả Ý níu vạt áo.
“Sao vậy?” Anh hỏi.
“Anh không được để người khác cướp đi.” Cô ảm đạm nói.
Anh ngừng lại, rồi ngồi xuống cạnh cô, nhíu mày: “Vậy ra em chưa uống chút nào rồi.”
Tả Ý lập tức đỏ mặt, vội vàng nói: “Em sao không say được chứ? Em uống rượu rồi…” Nói đến đó, đột nhiên cô cảm thấy mình giải thích càng là vẽ rắn thêm chân.
Cô liếc qua Lệ Trạch Lương.
Người này đang cố nín cười, bộ dạng đó rõ ràng là hớn hở khi vạch trần trò lừa đảo của cô. Cô tự dưng thẹn quá hoá giận, chồm qua há miệng cắn anh, nhưng không cắn trúng miệng, thấy cằm dễ ra tay hơn, vì thế há to miệng phập lên cằm anh.
Bất ngờ nhất chính là hoá ra cảm giác dễ chịu thế này, nên không kìm được cô lại cắn thêm hai cái.
Không ngờ răng cô nhọn, lúc cắn dù không mạnh lắm nhưng cũng làm anh đau đến nhăn mặt. Cô lại cười khanh khách.
“Tả Ý.” Anh xoa cằm.
“Hử?”
“Cắn đau anh.” Anh nói.
“Sao lại đau, em cắn nhẹ mà.” Tuy ngoài miệng nói cứng nhưng cô vẫn nhoài người qua xem cẩn thận, quả nhiên có mấy dấu răng nhàn nhạt trên da.
Cô đau lòng làu bàu, còn giơ ngón tay sờ sờ mấy dấu răng đó, “A Diễn, em xin lỗi…” Sau đó còn thổi nhè nhẹ như trẻ con.
Ngón tay cô xoa trên mặt ngưa ngứa, khuôn mặt lại gần sát, môi chu lên thổi nhẹ. Hơi thở đó quấy nhiễu thần trí của anh.
Tim anh rung lên, cúi đầu xuống, khoá môi cô.
Tả Ý giật mình trợn tròn hai mắt, dần dần mới mềm người. Nụ hôn này hoàn toàn không giống nụ hôn của cô, chỉ mấy giây đã làm hơi thở cô rối loạn.
Nụ hôn của anh khá mới mẻ, có phần thăm dò, không dám tiến vào miệng cô mà chỉ liếm nhẹ bên ngoài. Tả Ý cố gắng điều hoà hơi thở, rồi vòng tay lên cổ anh, hơi hé miệng, ngây ngô vui sướng đáp lại anh.
Miệng anh thoảng qua nụ cười, cánh tay ôm chặt thêm, làm cô càng dán sát vào anh.
Trong lúc say đắm, đầu óc cô từ đôi phần tỉnh táo trở thành ngây ngất bồng bềnh như đi trên mây. Cảm giác như đang ngậm một miếng socola, cảm xúc trơn mềm đọng trên đầu lưỡi rồi từng chút thay đổi.
Lúc này, dường như cô say thật rồi.
Nụ hôn cuối cùng cũng dừng lại, cô sợ hãi mở mắt, rồi lại không dám nhìn anh, thở hổn hển trong ngực anh. Xúc cảm mềm mại trên môi lưu lại thật lâu.
Lệ Trạch Lương bình tĩnh thư thái, chậm rãi nói: “Cái ở cửa không tính, cái này mới là nụ hôn đầu tiên.”
“Tại sao?”
“Làm gì mà em tại sao lắm vậy.” Anh đen mặt.
Hầu Tiểu Đông từng nói với cô, Lệ Trạch Lương là loại người không dễ kết thân, nhưng một khi anh không bài xích sự tiếp cận của ai thì người đó đã thành công một nửa.
Vậy bây giờ xem ra hình như cô thành công được một nửa rồi.
Chỉ nụ hôn ấy đột nhiên kéo gần khoảng cách giữa anh và cô rất nhiều. Mãi đến hôm ấy, Tả Ý mới biết tất cả nhưng khổ sở của cô không hề uổng phí.
Anh cũng thích cô.
Từ đó về sau, từ bám đuôi thăng thành bạn gái, từ nông nô chuyển mình thành địa chủ.
Tả Ý mừng khấp khởi đón chào tương lai tươi sáng. Đáng tiếc, qua nhiều ngày sau, cô mới phát hiện đãi ngộ bạn gái với bám đuôi chả khác gì nhau.
Anh vẫn hung dữ với cô, hơn nữa còn can thiệp nọ kia.
Nhưng mà──
Hình như lại có chút khác biệt.
Vào tết Nguyên Đán, Lệ Trạch Lương dẫn Tả Ý, cùng mấy du học sinh lái xe đến Dusseldorf xem đếm ngược đón năm mới.
Rạng sáng thì đến ven bờ sông Rhein, người chen chúc chờ đếm ngược chật như nêm. Mặc dù có mưa phùn nhưng nhiệt tình của mọi người không hề giảm đi.
Tả Ý cũng hưng phấn nhảy múa loạn xạ với những người khác, anh chiều theo để mặc cô làm gì thì làm. Ven sông Rhein có dãy quán bar nổi tiếng, quán nào cũng chật kín người. Tất cả đều là dân quanh vùng tới đón năm mới.
Nửa đêm nhiệt độ giảm mạnh, mọi người dựa gần nhau cụng ly chờ năm mới đến.
Lệ Trạch Lương lại ngăn cản Tả Ý không cho cô uống rượu cho ấm người.
Cô rầu rĩ nhìn anh.
“Chẳng lẽ em không sợ lạnh à?” Vừa nói ra hơi thở đã trắng xoá, cô còn cường điệu, cố ý ra sức hà hơi để chứng minh.
Sau đó Tả Ý dẫn anh rời khỏi đám đông, chạy lên trên cầu.
“Sông Rhein chảy dưới chân em này!”
Khúc sông này rộng hơn chỗ Tả Ý thấy trước đây rất nhiều, thêm bầu không khí ở đây càng làm cô cảm thấy thật phấn khích.
Cô dựa vào lan can cầu, ló người nhìn xuống, dưới ánh đèn dễ dàng nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của cô trên mặt sông. Lúc đầu còn thấy thú vị, nhìn một hồi lại thấy xây xẩm.
Trên cầu gió lớn, gió lạnh làm cô rụt cổ.
Anh cởi áo choàng, khoác lên cho cô.
Cô ngơ ngác một lúc rồi tự nhiên dựa vào ngực anh. Anh đặt cằm lên đỉnh đầu cô, rất là thân mật.
Gió lạnh vần vũ xung quanh, nhưng giờ phút này Tả Ý lại cảm thấy rất ấm áp dễ chịu. Có người không chờ được nữa đã đốt pháo bông.
“A Diễn.” Cô gọi anh.
“Ừ.”
“Em cảm thấy, em thật hạnh phúc.” Tả Ý nói khẽ.
Nhưng trong không khí ồn ào không biết anh có nghe thấy hay không.
Đó là lần cuối cùng anh và cô cùng ngắm pháo bông.
Cô không biết vì sao mà một năm sau, anh lại có thể thờ ơ huỷ diệt hết tất cả.
Nếu còn yêu một người vì tình mà táng gia bại sản, bạn bè xa lánh, thì không thực tế. Điều này, cô hiểu, cô không có tham vọng quá đáng như thế.
Nhưng mà, nếu như nói rằng anh một chút cũng không yêu cô, cô không tin.
Tả Ý ngồi trước bia mộ, thấy sắc trời dần tối. Cô đứng lên quay lại, thấy Chiêm Đông Quyến ở cách đó không xa. Anh về không thấy cô, ý nghĩ đầu tiên trong đầu chính là Tả Ý chạy đến đây, vừa đến đã thấy không sai.
“Đông Chính không sụp đổ chứ?” Cô hỏi.
“Còn nguyên.” Anh cười.
“Không gạt em chứ?”
“Anh đã gạt em hồi nào chưa.” Anh nói.
“Còn không à, hồi em gặp tai nạn sau đó không phải anh gạt em à. Thừa lúc em không nhớ ra mà sắp đặt bạn trai con lai cho em, cũng mệt cho anh phải nghĩ cách.”
Chiêm Đông Quyến cười he he, ngượng ngùng.
Bất kể là Tả Ý, hay là bọn họ, đều biết chính xác vụ tai nạn lần đó. Kì thật, hai bên đều biết, lần đó không phải là tai nạn.
Xe lao khỏi đường, không hề có dấu hiệu thắng lại, hoàn toàn lao xuống thẳng hướng vách núi ở bờ sông. Toàn bộ dấu hiệu ở hiện trường cho thấy, cô không phải say rượu mà có ý định tự sát.
Cô không uống rượu, rõ ràng là do nguyên nhân thứ hai.
Lệ Trạch Lương đến Đức, sau lần họ gặp nhau, Tả Ý liền lái xe gây tai nạn. May có người phát hiện, cứu cô từ dưới sông lên.
Hôn mê hai ngày, Tả Ý tỉnh lại, không còn nhớ gì nữa.
Nhưng lúc cô thấy anh, do dự một lúc, ướm hỏi: “Đông Đông? Anh là Đông Đông?” Ngay lúc ấy Chiêm Đông Quyến quả thật không thể nào hình dung được mình lại yêu thích cái biệt danh đã từng bị anh khinh bỉ đến thế.
Hoá ra cô còn nhớ anh. Nhưng lại bị mất trí nhớ lúc trưởng thành, cùng với thời gian có người đó.
Ngày cuối cùng đó, cô lái xe, bình thản nói vào điện thoại: “Trước kia em có xem một bộ phim, trong phim một ông lão kể cho anh thanh niên một câu chuyện, em rất muốn kể cho anh nghe.”
“Tả Ý!” Anh bên đầu dây này cắt ngang lời cô, còn ra lệnh, “Em lập tức dừng xe!”
“A Diễn, nghe em kể được không? Chỉ nghe em lần này thôi được không? Nghe em nói xong đã.” Giọng điệu của cô, bình tĩnh đến kì lạ, trong bình tĩnh còn mang tuyệt vọng.
“Một lần nọ, nhà vua mở tiệc cho con gái mình. Có một người lính đứng gác ở một góc, thấy công chúa đi ngang qua mặt anh ta. Công chúa xinh đẹp tuyệt trần, người lính lập tức phải lòng cô công chúa ấy. Nhưng thân phận hèn mọn, làm sao xứng đôi với con vua? Một ngày nọ, cuối cùng anh ta cũng nghĩ ra cách đến gần công chúa, còn nói với nàng không có nàng anh ta sẽ không sống nổi. Công chúa nói với người lính: ‘Nếu ngươi có thể chờ ta dưới ban công một trăm ngày, sau một trăm ngày ta sẽ là của ngươi.’ nghe công chúa nói xong, người lính chờ ngay dưới ban công, một ngày, hai ngày, mười ngày, hai mươi ngày… Mỗi khi trời tối công chúa nhìn ra ngoài thấy anh ta vẫn sừng sững suốt đêm. Gió táp mưa sa không làm anh ta chùn bước, quạ đậu trên đầu hay là ong đốt, anh ta vẫn không nhúc nhích. Nhưng đến ngày thứ chín mươi, người lính đã gầy gò yếu ớt, nước mắt trào ra, anh ta đã không còn gắng gượng được, thậm chí ngay cả ngủ cũng không ngủ được. Công chúa vẫn luôn nhìn anh ta. Cuối cùng tối ngày thứ chín mươi chín, người lính đứng lên nhắc cái ghế, bỏ đi.”
Cô nghĩ khi kể xong câu chuyện này cô sẽ khóc, nhưng chớp mắt mấy lần, trong mắt lại không có nước. Bên kia điện thoại Lệ Trạch Lương không nói gì.
“Trước kia vẫn không hiểu vì sao người lính đó lại bỏ đi, vì sao không đợi đến ngày hôm sau. Hôm nay em mới hiểu, có lẽ họ đã lỡ mất khoảnh khắc yêu đương đẹp nhất. Tình yêu là bình đẳng, nếu cứ phải nỗ lực sẽ rất mệt mỏi. Người lính bỏ đi vào đêm chín mươi chín, có phải công chúa rất đau lòng không? Nếu cô ấy đau lòng, tại sao trước đó không mở cửa bảo người lính đi vào?”
Xe rẽ qua khúc cua, nhìn thấy sông Rhein xinh đẹp.
Cô cân nhắc trong lòng, thời tiết này sông Rhein lạnh lắm thì phải, không biết rơi xuống đó thì có lạnh đến thấu xương không, hoặc là khi rơi xuống biết đâu lại không có cảm giác gì.
Cô tắt đi động trước khi nói câu sau cùng.
“A Diễn, Tả Ý dưới cửa sổ trông ngóng anh chín mươi chín ngày đã mệt mỏi, bây giờ cũng muốn đi rồi.”

***

“Em hối hận à?” Trên đường về, Chiêm Đông Quyến hỏi cô.
“Không có.” Tả Ý nói, “Tuyệt đối không hối hận.”
Một tuần sau, Tả Ý quay lại thành phố A.
Trên đường đi, cô run rẩy mở di động tắt máy lâu nay, lập tức xuất hiện rất nhiều tin nhắn đầy cả bộ nhớ lưu trữ. Một tin rồi một tin, chưa nói đến tin nhắn nhắc nhở có cuộc gọi, đã đủ loại tin nhắn.
Tả Ý nhấn nhẹ “Xoá tất cả”.
Cô không muốn xem. Hơn nữa, cô tin rằng, Lệ Trạch Lương sẽ không tìm cô.
Anh là người rất kiêu ngạo. Cô đã lừa anh, trả thù anh, đưa anh vào tình cảnh xấu hổ và khó khăn thế này.
Thà anh hận cô là tốt nhất.
Khi hai người căm ghét lẫn nhau, cô mới có nghị lực đứng vững.
Rất nhiều người không liên can trong Đường Kiều đều nhìn Tả Ý bằng ánh mắt kì lạ.
“Em mất tích ở đâu vậy? Điện thoại cũng không liên lạc được.” Ngô Uy Minh hỏi.
“Về quê thăm gia đình.” Tả Ý cười cười.
“Nghe nói Lệ Trạch Lương…”
“Đại Minh, em mang đặc sản lên cho anh nè.” Cô ngắt lời Ngô Uy Minh.
Ngô Uy Minh không biết quá khứ giấu kín của Tả Ý và Lệ Trạch Lương, thật lòng muốn an ủi Tả Ý. Nhưng lại bị Tả Ý chuyển hướng.
Nói mấy câu với Ngô Uy Minh, thấy Kiều Hàm Mẫn đến, Tả Ý liền vào phòng làm việc tìm chị, sau đó đưa đơn xin từ chức.
“Em phải đi?” Kiều Hàm Mẫn hỏi.
“Dạ, đã mang phiền phức cho chị Kiều rồi.”
“Có lẽ em chỉ muốn nghỉ ngơi dài hạn, chị cho em nghỉ thêm mười ngày nhé?” Kiều Hàm Mẫn giữ cô lại.
“Chị Kiều à, em…”
“Em suy nghĩ lại đi Tả Ý. Ít ra cũng phải làm xong việc em đang nhận, chờ chị tìm được người mới nữa chứ.”
Kiều Hàm Mẫn nói vậy rồi xử lý công việc, Tả Ý đành gật đầu.
Cô định kết thúc mọi chuyện ở đây, rồi không bao giờ quay lại. Từ nay về sau hai người sẽ không bao giờ gặp nhau nữa.
Chỉ có điều, sự việc không như mong muốn.
Buổi chiều, Tả Ý đột nhiên nhận được điện thoại của luật sư, người này họ Khâu rất có danh tiếng ở thành phố A.
“Tôi là luật sư được Lệ Trạch Lương tiên sinh uỷ thác, có một phần tài sản biếu tặng và hợp đồng cần cô kí tên xác nhận.”
“Hợp đồng với tặng gì kia?”

13 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 60

  1. Không biết là 2 người rồi sẽ đi đến đâu. Trước lúc Tả Ý ngắt điện thoại rõ ràng là Lệ Trạch Lương đang định nói cái gì đó mà. Chắc giải thích cho hành động đó của mình. Nhưng mà Tả Ý tỉnh lại là không có mất trí nhớ hãn còn rất nhiều bí mật chưa được vén màn

  2. rabbitphan says:

    Càng yêu sẽ càng hận… Hận càng nhiều, tâm kế để trả thù lại càng thâm sâu… Nhưng, đến rốt cuộc ai là người đau lòng, chắc chắn không chỉ có mình anh Lương!
    Đọc từ c45 đến 60 này đã quá, vừa ngọt ngào vừa hồi hộp, lại có lúc đau lòng chết được! Truyện rất hay, cảm ơn em Khôi nhé…
    Nhưng giữ nguyên tâm trạng tò mò này, không dám đọc tiếp… vì sợ thèm tiếp :D Chờ qua chương 14 mần nốt!

Cảm nghĩ của bạn ^^

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s