Lương ngôn tả ý – 54


4.

Thành phố A bắt đầu vào mùa mưa.
Lệ Trạch Lương thất hẹn, mấy ngày liên tục anh vẫn chưa về nhà.
Nhưng mỗi lần nói chuyện điện thoại với anh, anh đều nói: “Không có gì, nhiều việc vụn vặt thôi.”
Hôm đó, Tả Ý đang làm việc thì nhận được điện thoại của Lệ Trạch Lương.
“Tả Ý, em xuống đi.” Anh nói.
“Ơ! Làm chi?”
“Anh ở ngoài Đường Kiều.”
“Hả!?” Tả Ý ngớ người, không thể nào, anh đang ở thành phố B mà.
“Nếu không xuống, anh đi lên gọi em đó.” Anh doạ cô.
“Anh về rồi thật hả?” Cô hỏi lại lần nữa.
“Mau lên.” Anh hơi mất kiên nhẫn.
“Sao anh không nói em biết?”
Cô vừa nói vừa ra khỏi thang máy, nhìn quanh quất, không ngờ mới lựng khựng mấy bước thì bị một bàn tay tóm lấy, chủ của bàn tay nhanh chóng kéo cô vào toilet nhỏ kế bên, sau đó lạch cạch khoá cửa. Một loạt hành động liên tục, song lại trong tích tắc, làm cô hoàn toàn không kịp trở tay.
Đến khi Tả Ý kịp phản ứng sợ đến mức suýt thét lên thì bị che miệng lại, “Suỵt──” nhìn kĩ lại hoá ra là Lệ Trạch Lương.
“Anh làm gì thế?” Chữ thế còn chưa tròn chữ, miệng Tả Ý đã bị anh che lại.
Anh một tay đỡ sau ót cô, một tay vòng qua hông ép cô lên cửa. Động tác thuần thục, đầu tiên lưỡi liếm láp trên đôi môi khô ráp của cô đến khi nó ẩm ướt mới vào trong miệng. Đầu lưỡi anh không ngừng tìm kiếm trong miệng cô.
Nụ hôn đòi hỏi nồng cháy, làm cô thiếu không khí, ngực phập phồng, nhưng không làm sao có thể thoát khỏi anh. Đầu óc thiếu khí oxy nên bắt đầu choáng váng, tay cô đặt trên ngực anh muốn đẩy anh ra, nhưng cả người mềm nhũn, đành phó mặc cho anh.
“Tả Ý.” Anh khàn giọng gọi.
Cô thừa lúc anh lên tiếng, hít thở liên tục, nói không ra hơi đành gật đầu ra dấu đã nghe tiếng anh.
Anh nói: “Anh nhớ em, rất nhớ em.” Câu nói biểu lộ tình cảm khó kìm nén, tức khắc ôm cô vào lòng, cằm đặt trên đầu cô.
“Kéo em vào đây làm gì?”
“Chẳng lẽ em muốn anh hôn em ngay ngoài hành lang?”
Tả Ý ngửa đầu ngắm anh, trên mặt người này đúng là biểu hiện gấp gáp.
“Chúng ta lại hôn nhau trong toilet chứ.” Cô đỏ mặt cười nói.
Lệ Trạch Lương bổ sung: “Hơn nữa còn là toilet nam.”
Tả Ý trợn mắt, “Toilet nam?”
“Chứ em tưởng toilet nữ à?” Anh híp mắt cười xấu xa.
“Em…”
“Em cũng là khách quen rồi.” Anh châm chọc.
“…”
Mấy ngày không gặp, đột nhiên cảm thấy anh gầy đi rất nhiều, cô xót xa sờ sờ xương lông mày và hai gò má hóp của anh.
“Chuyện bên kia xong rồi?”
“Chưa, anh tranh thủ mấy tiếng, chạy trốn đến đây.”
“Chạy trốn á?”
“Tả Ý,” anh lại kéo cô ôm vào lòng, “Tả Ý.” Anh gọi lần nữa.
“Hử?”
“Anh nhớ em, thật sự là rất nhớ.” Anh lặp lại câu nói vừa nãy bằng giọng điệu như một đứa trẻ.
“Nhớ em lúc nào?” Tả Ý ngước lên cố ý hỏi.
Anh đáp: “Ăn cơm cũng nhớ, ngủ cũng nhớ, cả lúc nói chuyện với bọn họ anh cũng nhớ.”
Cô nghe lòng mình rung động, kiễng chân chủ động hôn anh.
Nhưng nụ hôn nhẹ hẫng, anh rên lên, há miệng, chiếc lưỡi nóng ẩm quấn lấy nhau, ấm áp mềm mại. Anh vừa mút, hai tay vừa dần ôm siết, tựa như muốn ép cô tan vào ngực.
Sau một hồi say đắm, anh lưu luyến không muốn rời môi cô, khẽ ngân nga, “Tả Ý, Tả Ý, Tả Ý của anh.”
“Vâng.” Cô rất thích cách anh trầm ấm gọi hai chữ ấy, nên đáp lời.
“Mình cưới nhau đi.” Anh nói.
Cô còn chìm đắm trong cảm xúc, định lơ đãng lên tiếng đáp, đột ngột khựng lại, ngẩng đầu hỏi: “Anh nói cái gì?”
“Anh nói Tả Ý mình cưới đi.”
Tả Ý lau mồ hôi, xém chút nữa nghe theo người này rồi, may mà không mù mờ đồng ý, những lúc thế này anh cứ hay làm chuyện bất ngờ.
“Em không thèm.”
“Tại sao?” Toàn thân anh cứng đờ, tay ôm cô mệt mỏi buông ra.
“Anh chắc chắn đây là cầu hôn?”
“Coi như là thế.” Tim anh trĩu xuống.
“Anh không biết cầu hôn ở đây, có hơi…” Cô ra dấu phía sau anh là bồn cầu, “Có hơi bất nhã.”
Lúc đi ra, Lệ Trạch Lương ra trước thăm dò, thấy chung quanh vắng vẻ, mới ho một tiếng làm tín hiệu cho Tả Ý đi ra. Không ngờ vừa ra liền đụng phải Chu Bình Hình đi ra từ đối diện.
Chu Bình Hình thấy Lệ Trạch Lương trong toilet nam đi ra, sau đó là Thẩm Tả Ý lén lén lút lút bám theo.
“Hai người…” Chu Bình Hinh há hốc, chỉ chỉ Tả Ý rồi chỉ chỉ Lệ Trạch Lương.
“Anh ấy nói cái vòi nước bị hư, nên mình vào xem.” Tả Ý mặt không đổi sắc nói.
“À.” Chu Bình Hinh gãi gãi đầu, không biết câu này lạ ở chỗ nào.
Hai người vui vẻ rời khỏi Đường Kiều.
“May mà gặp Chu Bình Hinh, bằng không là tiêu.” Tả Ý le lưỡi.
“Thật ra…” Anh nhìn cô, do dự không biết nên nói với cô không.
“Thật ra cái gì?” Cô nghiêng đầu hỏi.
“Chỗ em còn ai tên Tả Ý không?”
“Không có, thế nào?”
“Nếu trong toilet còn ai trong đó, em còn thê thảm hơn.”
“…”
Đúng vậy.
Người này cứ mỗi lần hôn là kêu hai chữ Tả Ý, nếu còn ai khác trong đó nghe được, không khó tưởng tượng Thẩm Tả Ý cùng người ta đóng cửa làm gì bên trong…
Đúng là, tuyệt đối không còn mặt mũi nhìn ai, cực kì thê thảm.
Cô nghỉ sớm theo anh về nhà.
Trước khi trời tối anh lại đi, trước đó anh cứ dính lấy cô, nửa bước không muốn rời. Khi Quý Anh Tùng gọi điện thúc hối ba lần, anh mới rời nhà.
Anh đi ra rồi đột nhiên quay lại, “Tả Ý, anh nói thật đó.”
“Cái gì?” Cô hỏi.
Anh không đáp mà lấy vật gì trong túi để trên tủ giày, xoay người đóng cửa.
Tả Ý ngẩn ngơ nhìn cái hộp màu xanh nhạt anh để lại, mở ra xem, trong hộp là chiếc nhẫn kim cương sáu chấu.
Anh nói, anh nói thật đó.
Anh muốn cô lấy anh.
Nhưng anh không chờ câu trả lời đã đi rồi.
Đêm hôm đó, Lệ Trạch Lương không gọi điện chúc ngủ ngon như thường ngày, gọi cho anh cũng không được, Tả Ý không hiểu làm sao ngủ không yên giấc.

***

Buổi sáng chen lấn trên tàu điện ngầm, đến Đường Kiều đã là chín giờ. Thấy mọi người chưa làm việc mà đang tụ tập xem tin trong máy tính.
“Em biết gì chưa?” Ngô Uy Minh lo lắng hỏi cô.
“Biết gì?” Cô khó hiểu.
“Vậy em lại xem này.” Ngô Uy Minh mở bản tin cho cô xem.
Vẫn là chuyện đường cao tốc thành phố A-B, nhưng trong đó có mấy câu nhắc đi nhắc lại Lệ thị.
“Đường cao tốc sẽ xuyên qua vịnh Lam Điền hay xây đường hầm ạ?” Phóng viên hỏi.
“Sau khi chuyên gia bàn bạc và lựa chọn kĩ càng, sẽ xây một đường hầm dài ba kilomet.” Tổng phụ trách thiết kế trả lời.
“Đường hầm dài đến ba kilomet, đã tính đến tình hình sông và lớp đá ngầm chưa ạ?”
“Điều này chúng tôi đã tham khảo toàn bộ bản quy hoạch rồi.”
“Đường hầm dài như thế, vấn đề thông gió sẽ giải quyết như thế nào?”
“Trong bản thiết kế của chúng tôi có bốn lỗ thông gió, nhưng rà soát lại địa hình chúng tôi phát hiện có lẽ lỗ thông gió thậm chí cả đường hầm sẽ làm tổn hại suối nước nóng ngầm của vịnh Lam Điền.”
“Ý ngài là, suối nước nóng thiên nhiên ở vịnh Lam Điền sẽ cạn kiệt?”
“E là vậy.”
Xem đến đây, Tả Ý há hốc miệng, nhìn Ngô Uy Minh.
“Có vì thế mà đổi tuyến đường hay không thưa ngài?” Phóng viên lại hỏi.
“Xác suất thay đổi tuyến đường không nhiều, dù sao đây cũng là công trình cấp chính phủ.” Người nọ cười.
Tả Ý nhìn máy tính, chậm rãi ngồi xuống, trong một lúc đầu óc hơi đờ đẫn.
“Lệ Trạch Lương đâu?” Ngô Uy Minh hỏi.
“Ở thành phố B mấy ngày rồi.”
“Anh ta biết không?”
“Không biết…” Tả Ý nói thêm, “Ý em là em không biết anh ấy có biết không.” Cô nghĩ muốn loạn óc.
Ngô Uy Minh tay chống đầu, “Không có suối nước nóng, tin này mà lan ra không chừng phần lớn vịnh Lam Điền ngừng thi công, không thì một căn cũng không bán được.”
Tả Ý nhất thời rối loạn. Ý nghĩ đầu tiên trong đầu là gọi cho Lệ Trạch Lương, không liên lạc được. Cô nóng nảy, bấm dãy số hết lần này đến lần khác. Tiếc là trước sau vẫn không gọi được.

9 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 54

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s