Lương ngôn tả ý – 49


5.

Sáng sớm hôm sau, bác sĩ, y tá lục tục giao nhận ca. Lệ Trạch Lương vừa từ toilet ra thấy Tả Ý đã tỉnh. Đôi mắt mở to say sưa nhìn lá cây ngoài cửa sổ.
Rất nhiều năm về trước cũng cảnh tượng này, họ nói cô không nhớ rất nhiều người và rất nhiều chuyện, nhưng anh không tin. Anh khó khăn lắm mới đến được phòng bệnh thăm cô. Cô cứ lẳng lặng ngồi ở hoa viên, ngẩn người như nhìn tàng lá trên cây.
Cô chắc ngửa cổ hơi lâu nên mỏi lại gục xuống, mắt lướt qua mặt anh, không hề dừng lại. Lúc sau cô quay lại nhìn anh trên xe lăn, hỏi nhỏ y tá bên cạnh: “Vị tiên sinh đó không có chân sao?”
“Có lẽ là vậy.” Y tá đáp.
“Thật đáng tiếc, hiếm thấy có người phương Đông nào anh tuấn như vậy.” Cô im lặng gật đầu, lịch sự không nhìn anh nữa.
Khi đó, bệnh cô rất nghiêm trọng, vẻ mặt thường hoảng hốt, chuyện vừa mới làm đó lại không nhớ được. Nên anh quên mất, thật ra sau tai nạn đó họ đã gặp nhau.
Tiếng đóng cửa của anh làm Tả Ý đang ngẩn người trên giường giật mình, cô nghe tiếng động, khi thấy là Lệ Trạch Lương thì híp mắt cười: “A Diễn.”
“Em có thấy chỗ nào không khoẻ không?” Sợ cô té để lại di chứng.
“Có.” Cô nói.
“Chỗ nào?” Anh thận trọng hỏi.
“Em đói bụng.” Cô cười.
“Quý Anh Tùng sẽ mang điểm tâm đến ngay.”
“Em muốn ăn cháo anh nấu à.” Cô làm nũng, “Cháo lá sen ngọt ngọt thơm thơm mà tuần trước em đau bụng anh nấu cho em, anh nói lúc ăn có thể bỏ thêm lá bạc hà đó.”
Nghe cô nói, y tá đang đổi thuốc cho cô không nén được cười nhỏ.
Tả Ý trước mặt người lạ nói anh như vậy, làm anh thấy hơi ngượng. Vì thế, anh xấu hổ ho khụ một cái.
Làm xong CT, đi qua phòng khác, cô nghe có người nói chuyện điện thoại trên hành lang: “Bán, bán ngay, đầu phiên hôm nay nhất định phải bán cho tôi.” Giọng nói mất bình tĩnh.
“Mọi người bị cổ phiếu hành điên à?” Cô hoài nghi hỏi.
“Em nên mừng là đã không mua, bằng không anh đến nhà trọ nhặt xác em rồi.” Anh nói.
“Anh còn bồi thường không ít đâu. Lệ huynh, xem ra anh hiểu rồi đó, trái tim cũng mạnh mẽ dữ ha.” Cô cười he he.
“Không chỉ trái tim, chỗ khác của anh cũng rất mạnh mẽ.” Anh nói tỉnh bơ.
“&%¥#@!”
Tả Ý nín nghẹn, nhìn xung quanh xem có ai nghe được không. Không biết sao tên này toàn ý nghĩ xấu không à.
Thật là, mở miệng là nói bậy bạ.
“Anh hư quá.”
“Anh nói gì sai à?”
“Đồ hư hỏng, toàn nghĩ chuyện đó không.”
“Anh nói em đó Tả Ý,” anh nhìn cô, lời nói rất hợp tình hợp lí, “Đầu óc em suốt ngày nghĩ gì vậy, có một câu bâng quơ mà đã nghĩ đến chuyện đó rồi.”
“…” Tả Ý lại bị đánh bại.
Tả Ý về phòng bệnh vừa ăn sáng, vừa kể lại tình tiết mình té cầu thang.
À… đương nhiên cô tự động lược bỏ mấy câu Chu An Hoè sỉ nhục Lệ Trạch Lương. Nếu không cô đảm bảo người này sẽ cầm dao chém người.
“Kẻ như thế, em hận không thể chặt hắn thành tám khúc, không thể ngờ trên đời có loại người cặn bã như hắn. Nhất định phải bắt hắn chịu tiền thuốc men, còn tiền lương mấy ngày nghỉ việc nữa.” Nói rồi Tả Ý hung hăng cạp trái táo.
Lệ Trạch Lương ngồi bên nghe nhưng không nói gì.
Tả Ý nhăn mặt, “Anh tốt xấu gì cũng phụ hoạ với em chút đi. Nếu không em mắng không đã.”
“Phụ hoạ thế nào?” Anh hỏi lại.
“Anh có thể nói, đúng vậy, đúng là cặn bã, nhất định phải bắt hắn trả tiền thuốc men.” Tả Ý đùa ác nói xong, chẳng ngờ anh lại nói theo cô.
Khiến Tả Ý đâm lo lắng giơ tay sờ trán anh, “A Diễn, anh không phải thấy em bị thương mà đau lòng đến ngốc luôn chứ.”
Lệ Trạch Lương cười cười chẳng giận, làm Tả Ý cho là anh không tập trung.
Đúng là, thất thường mà.
Mấy ngày nay rất nhiều người đến thăm cô, Đường Kiều cũng tốt, Lệ thị cũng được, tự nhiên cô cảm thấy mình có duyên dã man. Ngày thường ban đêm Lệ Trạch Lương mới đến, ban ngày thì mất dạng. Tả Ý suy nghĩ, không biết anh làm gì đó mờ ám hay bận bịu. Anh mà có mặt ở phòng bệnh là phần lớn người quen biết quan hệ giữa anh Tả Ý.
Sau khi xuất viện, Lệ Trạch Lương đưa đầu bếp ở nhà cũ đến làm cơm trưa mỗi ngày cho Tả Ý. Cô ở nhà chơi bời hết mấy ngày.
Một hôm, đột nhiên Ngô Uy Minh gọi điện đến.
“Tả Ý, Huy Hỗ có chuyện rồi.”
“Hả.”
“Hồi nào?”
“Sáng nay?”
“Sao vậy?”
“Sáng nay Chu An Hoè với cha hắn bị cảnh sát đưa vào phòng thẩm vấn, không chừng ngày mai đưa tin.”
“Sao lại thế? Chẳng lẽ…” Chẳng lẽ Lệ Trạch Lương làm? Tả Ý căng thẳng hỏi.
Ngô Uy Minh kể lại tin tức mình biết cho Tả Ý.
Hoá ra, Chu An Hoè mặc dù là tổng giám đốc ở Huy Hỗ mà không có thực quyền, nhưng vì quan hệ của cha hắn nên động tay động chân sổ sách.
Hắn tham ô tiền quỹ của Huy Hỗ đầu tư cổ phiếu. Nửa năm trước buôn bán có lời thì càng tham, không rút ra trả lại tiền quỹ. Tháng Năm cổ phiếu rớt giá, ba tháng nay chỉ số cổ phiếu giảm thấp nhất đến 30%.
Khái niệm này là gì, trung bình một vạn chỉ còn có ba nghìn.
“Nếu em là Chu An Hoè em làm sao để trả lại tiền quỹ?” Ngô Uy Minh hỏi.
“Em mà là loại rác rưởi đó à. Hơn nữa chuyện trộm cắp đó em càng không làm.”
“Nếu, anh nói là nếu, thử xem đầu óc thông minh của em có hư hại gì không.”
“Em mà là hắn,” Tả Ý ngẫm nghĩ, “Sẽ nói chỗ thâm hụt đó là cho vay trong một hạng mục lớn, làm giả sổ sách. Người trong công ty điều tra ra thì nói là quan hệ nội bộ, rồi dùng danh nghĩa tổng giám đốc đảm bảo.” Nhưng như thế sẽ thành vòng tuần hoàn ác tính.
Nói tóm lại chính là, lấy tiền công ty mua cổ phiếu, sau khi thua lỗ không lấp được thâm hụt công quỹ, lại tạo vụ cho vay giả đối phó trước. Kiểu cho vay này lại không có hộ khẩu, nếu là xí nghiệp Trương Tam nào vay tiền, cho là có xí nghiệp này đi, điều tra một chút là lộ ngay.
Vì nhà hắn dù mở ngân hàng, nhưng cũng chỉ là giữ tiền cho người ta thôi, tiền vẫn là của người khác.
“Nếu em làm chuyện xấu, chắc chắn thông minh hơn Chu An Hoè. Hắn vừa biết lộ chuyện là mềm nhũn, biện pháp này không phải hắn nghĩ, mà cha hắn thu dọn giùm. Nên Uỷ ban Quản lý Ngân hàng và Phòng Quản lý Điều tra vừa kiểm tra sổ sách, tóm luôn hai cha con.”
Chuyện đầu cơ cho vay ngân hàng nào mà chẳng có. Giao dịch đen kí kết ngầm không thực hiện đúng lãi suất cho vay, thu được rất nhiều hoa hồng cho bản thân.
Huy Hỗ để thâm hụt nhiều như thế, cũng lớn mật lắm mới làm được.
Nhưng vì sao lại trùng hợp điều tra ra ngay Huy Hỗ, còn vừa điều tra đã phát hiện. Tả Ý và Ngô Uy Minh đều không nói rõ.
Chuyện này──Tả Ý hiểu.
Cô nói muốn Chu An Hoè bồi thường tiền thuốc, chẳng qua lúc ấy đang ấm ức nên thuận miệng nói mà thôi. Tiếp xúc với loại người đó, bị thiệt hại chỉ như bị chó cắn. Cô vẫn nghĩ vậy, vì cô quả thật không thể trêu vào hắn.
Nhưng từ chuyện này, Lệ Trạch Lương không phải ngày một ngày hai mà làm được.
Không chừng ở Huy Hỗ có tay trong của anh. Nuôi dưỡng một tay trong phải mất bao nhiêu thời gian và tinh lực? Chắc chắn anh đã chuẩn bị từ rất lâu rồi, sau đó trong phút chốc biến Huy Hỗ thành con số không.
Anh không chỉ là thương nhân thuần tuý.
Nghĩ vậy, Tả Ý vòng tay ôm đầu gối càng chặt.

10 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 49

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s