Lương ngôn tả ý – 42


4.

“Học trưởng, em là Tô Tả Ý.”
“Ờ.” Anh thờ ơ đáp lại.
“Chúng ta trước đây đã gặp nhau rồi.” Cô quên hẳn đau, hưng phấn nhắc anh.
“Ừ.” Anh không có hứng thú.
“Em học lớp bảy năm nhất, phòng em ngay gần cầu thang lầu hai luôn đó.” Cô nói líu ríu, “Mỗi ngày anh đều đi ngang phòng học tụi em…”
Anh bắt đầu đau đầu, vô cùng hối hận vì sao vừa rồi lại đi tông trúng cô. May mà giáo viên y tế xuất hiện kịp thời, cắt đứt quấy rầy của Tả Ý.
Giáo viên gỡ lớp vải trên vết thương của anh, anh đau nhếch miệng.
Cô áy náy xin lỗi liên hồi: “Em thật không phải cố ý mà, tại tự dưng kích động nên nhảy ra. Kết quả còn hại lớp các anh mất thứ hạng.”
“Không có gì, dù sao cũng không có ý nghĩa.” Anh thản nhiên.
Đó là lần nói chuyện mà trong kí ức anh có thể nhớ là đầu tiên. Sau đó cô có nói, họ quả thật còn quen nhau ở chỗ khác nữa. Đáng tiếc, anh vẫn không nhớ ra nổi.
Khi đó Tả Ý mới mười bốn tuổi, bất kể là tuổi tác hay vóc dáng đều nhỏ hơn cả lớp, thân hình hoàn toàn chưa phát triển, còn thắt hai bím tóc nhỏ ngắn ngủn. Nhưng cô rất được yêu mến, mấy chuyện bênh vực kẻ yếu đều can thiệp. Thậm chí rất nhiều nam sinh không hề thích cô.
Cô không cố gắng học hành, đi học hay đối chọi với giáo viên, bị mời phụ huynh là chuyện thường tình.
Thầy giáo nói: “Em ấy lại dám dẫn mấy bạn gái trong lớp đến nhà người ta lý luận. Tuy bạn nam kia đúng là không nên bắt nạt nữ sinh ở quê. Nhưng việc này cũng có thể báo cho giáo viên, để giáo viên giải quyết mà?”
Thầy giáo nói câu cuối, thực tế là nói với Tả Ý, “Các em làm như vậy, phụ huynh của em kia tới nói với trường là con trai người ta bị bóng ma tâm lý. Em nói xem làm thế nào đây? Sao mà chuyện xấu trong lớp cứ dính Tô Tả Ý em không vậy.”
Mẹ Tô nghe thầy nóng nảy nói vậy thì xin lỗi.
Còn Tả Ý từ đầu đến cuối không nói câu nào, chỉ cúi đầu.
Lúc anh đi ngang, Tả Ý thấy mới ngẩng lên nhìn anh. Cô vốn đang cau mày, liền giãn ra, còn lén nháy nháy mắt với anh mấy cái.
Anh cũng giống mọi khi, dời mắt không nhìn cô, rời khỏi văn phòng.
Vóc dáng cô nhỏ bé, không biết trong thân thể như thế sao lại có âm thanh lớn đến nhường ấy. Mỗi lần anh đá bóng, cô chỉ cần ở cạnh đều hét lên: “Lệ Nam Diễn, cố lên! Cố lên!”
Thi xong, trường cho nghỉ đông, anh đến thư viện đọc sách, không ngờ lại tình cờ gặp được Tả Ý. Từ đó về sau anh không được yên ngày nào. Mỗi ngày cô đều đúng giờ xuất hiện trước mặt anh.
“Mẹ em làm ở chỗ này.” Cô hí hửng giải thích.
Anh không thèm để ý, chỉ cắm cúi đọc sách.
“Anh siêng thật nha, nghe thầy em nói anh muốn thi vào đại học M hở?” Cô lại tìm đề tài để nói.
“Tên anh thật là hay, nhưng tất cả đều gọi như thế lại không có ý nghĩa.” Cô ngồi đối diện anh, cằm gác lên bàn, thú vị nhìn chăm chăm lông mi anh rũ xuống.
Từ đầu chí cuối đều chỉ một mình cô khe khẽ tự nói, anh không hề phản ứng lại.
“Hay là em nghĩ tên khác nha.”
Bình thường cô thích nhất là đặt tên cho người ta.
Hai chữ Đông Đông dành cho Chiêm Đông Quyến đã là cái tên rất lịch sự rồi. Ví như Tất Hải Hồ ngồi cùng bàn, cô bèn gọi luôn con người ta thành beautiful, may mà là con gái, nên cũng nhã nhặn không thiệt hại gì.
Có điều, có một bạn tên Yên Chính Hoa, cô gọi luôn người ta là “Yên Chi Hoa*”. Để một chàng trai cao to mang cái tên đó. Sau đó, cả khối đều biết, lớp bảy có một bạn nam rắn rỏi bị gọi là cái gì Hoa, mà quên luôn tên thật của cậu ta. Có lần trong tiết thể dục, cậu bạn này nói chuyện với người xếp hàng ở phía sau, thầy thể dục giận lắm, gọi lớn: “Yên Chi Hoa, không được nói chuyện riêng!” Cả lớp cùng sửng sốt, sau đó cười ầm lên.
(*Yên Chi Hoa: có nghĩa là son phấn của phụ nữ.)
Thật ra anh họ Lệ, làm cô rất muốn gọi anh là hạt dẻ**, đơn giản lại dễ nhớ. Nhưng chắc chắn là không gọi được, bằng không sẽ bị ánh mắt anh băm vằm nát nhừ.
(**Chỗ này giải thích một chút. Chị Ý chơi chữ ở đây: 厉 [lì]: họ Lệ của anh, còn có nghĩa là nghiêm túc, nghiêm khắc. 板栗 [bǎnlì]: hạt dẻ, nghĩa chữ 板[bǎn] cũng có nghĩa là nghiêm túc, 栗 [lì]: cùng âm với 厉 [lì], nghĩa là cây dẻ hoặc họ Lịch.)
Cô vắt óc nghĩ.
“A Diễn,” cô nói, “Em gọi anh là A Diễn nhé.”
Anh đang viết loạt soạt, ngòi bút hơi khựng lại.
“Anh tên Lệ Nam Diễn.” Anh nói rõ.
“A Diễn nghe hay mà.” Cô hiếm khi nghĩ ra được cái tên không gây hại cho người đó nha.
Anh không nhịn nổi nữa, đứng lên, thu dọn đồ chạy lấy người.
Cô đuổi theo giải thích, “Vợ của Hoàng Dược Sư tên Phùng Hành, đáng lẽ cái tên đó thường thôi, nhưng Hoàng Lão Tà gọi bà ấy là A Hành. A Hành ơi, gọi nghe quan tâm lắm, lập tức thành ngay đại mỹ nhân còn gì.”
Tả Ý vừa nói vừa say sưa đắm chìm, đến khi nhìn lại thì người ta đã đi đâu mất dạng.
Sau đó ba đến thành phố B thăm anh, thuận đường mời bạn thân Thẩm Chí Hồng dùng cơm, gọi anh đi chung. Các thành viên vui vẻ ngồi cùng nhau.
Thẩm Chí Hồng có một cô con gái nhỏ trắng trẻo, tuy nói năng rất ngọt ngào, nhưng liếc một cái vẫn thấy được là đứa trẻ bị người lớn chiều hư.
Lúc Thẩm Chí Hồng biết anh mười sáu tuổi, buột miệng hỏi: “Con cũng học ở đây à?”
Trước khi về, Thẩm Chí Hồng bỗng nói với anh: “Nam Diễn à, Tả Ý của bác cũng học ở trường con đó, năm nhất lớp bảy. Gặp nhau chưa?”
“Dạ rồi.” Anh luôn trả lời thành thật với người lớn, không biết rõ Thẩm Chí Hồng với Tô Tả Ý quan hệ thế nào.
“Vậy con là đứa tên A Diễn nó về kể với bác sao?” Thẩm Chí Hồng lắc đầu chào thua.
A Diễn? A Diễn.
Anh không biết trả lời thế nào, đành gật đầu.
“Nó nói với bác, A Diễn muốn thi vào trường M, nó cũng muốn thi vô đó.” Thẩm Chí Hồng cười ha hả, vỗ vỗ vai anh, “Con trai, chỉ bảo nó nhiều nhé.”
Chỉ một câu nói đó làm Tả Ý quấn lấy anh càng trở nên hợp lý. Kết quả, suốt kì nghỉ đông, đều có một cô bé bám theo sau anh, nhằng nhẵng gọi “A Diễn, A Diễn”.
Hôm đó là đầu năm, anh vẫn còn nhớ rất rõ.
Tả Ý lại giống như mọi ngày “đóng đô” ở ven đường, chuẩn bị tiếp tục làm tuỳ tùng theo anh đến thư viện. Cô đeo túi xách, mặc cái áo lông màu hồng ngắn cũn cỡn, phía dưới mà cái quần trắng, kết hợp rất nữ tính, rất hiếm thấy. Tuyết rơi rất nhiều, cô đứng trong tuyết, mũi và mặt đều đỏ hồng vì lạnh, ở bên kia đường gọi anh.
Trong thư viện, nhiều lần thấy anh làm mặt lạnh, cô đã có kinh nghiệm, không hề gây rối, lẳng lặng lấy bài tập ra làm. Bài nào giải không ra, cô sẽ hỏi anh, nhưng anh lại không kiên nhẫn giảng bài mà quăng luôn đáp án cho cô.
Không ngờ cô rất thông minh, có thể làm xong hết sáu, bảy bài.

12 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 42

  1. Tả ý từ lớp 7 đã thành công bám theo anh Lương rồi. :)) LỚn lên luôn thấy sự yêu thương đặc biệt mà anh Lương dành cho cô ấy! Tình yêu này thấy rất là trân trọng dễ thương.

    Cảm ơn ss mkhoi nhiều thật nhiều nha. Truyện này rất hay! 😡

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s