Lương ngôn tả ý – 40


2.

Anh thu hết vẻ mặt vui đùa ầm ĩ cùng cô vừa rồi, thận trọng nhìn cô, “Em…” chỉ thốt một chữ, không có phần sau.
Tả Ý thừa lúc anh ngập ngừng nhanh nhẹn thoát khỏi tay anh, nhảy xuống giường, sau đó đắc ý chớp chớp mắt nhìn anh, “Vậy ra A Diễn quả thật là tên anh.”
“Em… Sao em biết?”
“Em lén coi tờ giấy trong phòng sách của anh đó, trên tờ giấy có viết cái tên này.” Cô nói như đã thực hiện được gian kế.
“Ừm.” Anh lên tiếng, cụp mắt không nói thêm nữa. Điều này làm Tả Ý vốn định đắc ý trả lại câu “binh bất yếm trá” cho anh, tự dưng lúng túng.
“Anh giận à?” Cô nhìn anh.
“Không có.” Anh nhẹ mỉm cười, rồi nằm xuống. Sau đó duỗi tay, nói: “Tả Ý lại đây, anh ôm chút.”
Tả Ý vừa mới bị anh lừa, đâu dễ dàng gì mà về lại.
“Không chừng anh lại định gạt em.”
“Bảo đảm không gạt.”
Nghe câu cam đoan của anh, cô mới bán tín bán nghi chui vào chăn, gối đầu lên khuỷu tay anh.
“Vì sao lại tên A Diễn? Em chưa từng nghe ai gọi anh như vậy cả.” Cô vừa nói ra, lại cảm thấy câu sau thật dư thừa. Cô không tiếp xúc với người ở cạnh anh nhiều, trong công ty làm gì có ai dám gọi tên anh, chú Đàm ở nhà cũ cũng không gọi. Cô vì muốn nhấn mạnh tầm quan trọng của câu hỏi này, hỏi lại lần nữa, “Sao lại gọi là A Diễn vậy anh?”
Lúc này, anh nghe cái tên này lại trở nên bình tĩnh, nhắm mắt, hồi lâu sau mới nói: “Em ngủ thêm với anh một lúc nữa đi.” Anh dễ dàng chuyển hướng câu chuyện.
“Anh không thích em gọi cái tên này hả?” Cô chưa từ bỏ ý định quay lại trọng tâm.
“Không phải là không thích.”
“Không phải là không thích, vậy là thích hả?” Cô hỏi tới.
“Suỵt──” Anh lần này thậm chí còn không trả lời cô, đưa tay suỵt nhỏ, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Tả Ý tức tối nhìn anh, người này lần nào cũng trả lời qua loa cho có. Nhưng dù tức tối như thế, cô vẫn thật sự nghe lời anh nằm ngủ. Mấy phút sau, Lệ Trạch Lương mở mắt.
Thật ra anh hoàn toàn không buồn ngủ. Anh nhẹ nhàng rút cánh tay kê dưới ót cô ra, đi ra phòng khách.
Đến khi Tả Ý thức dậy, thì anh đã đi ra ngoài. Anh để lại tờ giấy trên bàn.
“Anh xin nghỉ giúp em rồi, hôm nay không cần đi làm. Tủ lạnh không có gì, chỉ có sữa với bánh bích quy, em ăn đỡ đi. Anh ra ngoài một chút.”
Cuối tờ giấy để lại hai chữ “A Diễn”, Tả Ý sờ sờ vết hằn của chữ, miệng khẽ đọc. Anh quả nhiên thích cái tên này mà.
“Anh ở đâu vậy?” Cô gọi cho anh.
“Mới về đến bên ngoài tiểu khu.”
“Đi dạo phố với em được không?”
“Anh không thích dạo phố.” Anh thẳng thắn.
“Coi như theo em một lần thôi.” Cô nũng nịu.
Anh im lặng một chốc rồi hỏi: “Muốn đi đâu?”
Người này lần đầu tiên học cách chịu thua, Tả Ý đạt được thắng lợi.
Vì thế, Tả Ý cấp tốc thay quần áo, đóng cửa, vui vẻ hớn hở chạy xuống lầu, ra cửa tiểu khu, xa xa thấy Lệ Trạch Lương đứng ở bên kia đường.
Cô thường thấy anh mặt tây phục chỉn chu, còn bây giờ anh mặc đồ thường cảm giác hoàn toàn khác hẳn lúc làm việc.
Anh đang bên đường chờ đèn đỏ, nhưng không biết đang suy nghĩ gì, ánh mắt nhìn nơi khác không thấy Tả Ý.
Cô ở bên này, thoải mái gọi lớn: “A Diễn──”
Cô thấy Lệ Trạch Lương nghe tiếng quay lại, thấy cô đang vẫy tay, anh nhếch miệng khẽ nở nụ cười.
Đường phố xe cộ như mắc cửi, Tả Ý ngây ngốc nhìn mặt anh tươi cười, đó là lần đầu tiên cảm thấy mắt anh cũng có nụ cười. Vả lại, hoàn toàn không có cảm giác gió lạnh từng cơn.
Hai người sóng vai nhau đi trên con đường dành cho người đi bộ phồn hoa nhất thành phố C.
Tả Ý chỉ chỉ hàng người xếp hàng dài ngoài điểm bán MacDonald, “Em muốn ăn kem ốc quế.”
“Anh chờ em.” Anh không hề tự giác mà còn nói một cách vô tư.
Tả Ý ngó anh, “Sao anh không đi mua?”
“Anh không ăn.”
“Nhưng em muốn ăn.”
Anh lườm cô, “Anh muốn biết, lúc em không đi với anh thì làm thế nào?”
“Cùng lắm thì, em sẽ kiếm ngay một anh chàng nào đó mua giúp em.” Vừa uy hiếp, Tả Ý vừa đưa mắt nhìn hai anh chàng tóc vàng đẹp trai đang đi tới, chào hỏi xong đang định tìm đề tài bắt chuyện tiếp, bị Lệ Trạch Lương đen mặt kéo lại.
“Thẩm Tả Ý…” Anh tức giận nói, “Em…”
“Em làm sao? Người ngoại quốc người ta dám chắc ga lăng hơn anh. Không tin chúng ta thử xem?”
“Em dám!” Anh có phần tức giận.
“Nếu anh mua cho em ăn, em sẽ không dám.” Cô đổi giọng, nhìn anh, “Mua nha mua nha.”
“…”
“A Diễn, mua cho em nha.”
Sau khi tung ra tuyệt chiêu, Tả Ý thoả mãn thấy Lệ Trạch Lương bỏ tiền vào ô cửa xếp hàng. May mà hai người ở chỗ lạ, quen ít người, bằng không ai nhìn thấy cũng sẽ ngã vỡ mắt kính mất.
Thật ra, cô không thích ăn ngọt, đặc biệt là thứ dành cho con nít, chẳng qua chỉ là rất tham lam đối với yêu chiều hiếm có của anh mà thôi.
Cô cầm cây kem đi trên đường, bên cạnh là Lệ Trạch Lương rất mất tự nhiên. Trên con đường dành cho người đi bộ, dòng người hối hả. Thỉnh thoảng có một vài người ngoái lại nhìn anh, nhỏ tiếng xầm xì.
Chân giả bất kể hoàn hảo bao nhiêu cũng khiến hai chân anh có đôi chút khác biệt. Cô chợt hiểu nguyên nhân anh không thích đi dạo, trong lòng thấy hơi áy náy.
Lúc đầu, anh bướng gần chết, nhưng trong bụng lại chiều theo cô.
Có người đi tới va phải vai Tả Ý, cô lại bất cẩn va vào tay Lệ Trạch Lương. So với tay cô, tay anh lạnh hơn.
Cô cắn một miếng lớp vỏ giòn rụm của cây kem, chen chúc trong dòng người dựa sát vào anh, khi đụng vào tay anh lần nữa thì nhân đó nhẹ nhàng nắm trọn nó. Trong nháy mắt, ánh mắt anh nhìn về trước cơ hồ không có bất kì biến chuyển nào, bước chân cũng không hề do dự.
Thịch, thịch, thịch… Cô đếm tiếng tim đập của mình, chưa lần nào cảm thấy thời gian trôi qua chậm chạp mà dài đằng đẵng như lần này. Không ngờ cô với anh cả chuyện thân mật nhất giữa nam nữ cũng đã làm, vậy mà bây giờ nắm tay lại hồi hộp đến thế này.
Ngay lúc này, cô nghĩ lỡ như anh không thích cô nắm tay, và sau đấy sẽ xảy ra những trường hợp đáng xấu hổ thì sao. Như hất tay cô ra? Chế giễu cô? Hoặc là bứt ra đi vượt lên?
Vào lúc cô gần như nản lòng, anh nắm chặt tay cô. Đầu ngón tay anh hơi lạnh, lòng bàn tay lại nóng ẩm, động tác tay nhẹ nhàng.
Cô bỗng trở nên vui vẻ, lòng thấy ngọt ngào, tựa như kem tan trong miệng.

12 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 40

  1. rabbitphan nói:

    Hai chap này ngọt ngào quá đi! A Diễn, chắc là 1cái tên độc quyền mà chỉ có Tả Ý gọi anh Lương?! Hay đó là 1 dấu ấn rất sâu sắc của 2 người, nên khi nghe Tả Ý gọi bằng tên này, anh Lương lại mềm nhũn chìu chuộng T.Ý thế!
    Tks Khôi!

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s