Lương ngôn tả ý – 37


4.

Nếu cô không phải vì ba, nghe theo ý ông thì Tả Ý cho dù thế nào cũng không bước vào cửa Thẩm gia.
Ba nói: “Tả Ý, ba già rồi, đã làm rất nhiều việc sai lầm, nhưng bây giờ chỉ hi vọng chị em các con có thể gần gũi yêu thương nhau.”
Không may, hai chị em chưa bao giờ yêu thương nhau.
“Ngoài từ con hoang ra chị dùng từ gì khó nghe hơn nữa mắng tôi cũng được. Hơn nữa Đông Đông cũng ở đây, chị không thể không giữ miệng.” Tả Ý giận dữ.
Chiêm Đông Quyến đứng sau Tả Ý, kéo tay cô, ý bảo cô bỏ đi, dù sao cô ấy cũng là chị ruột của cô.
Đáng tiếc, động tác thật nhỏ này lại rơi vào mắt Tả Tình, cô nàng vỗ vỗ hai gò má nóng rát, phẫn nộ: “Không giữ miệng? Mày xứng đáng nói với tao kiểu này sao? Rõ là mẹ nào con nấy! Gì mà Đông Đông với không Đông Đông, đừng làm tao khó chịu, anh ta họ Chiêm tên Đông Quyến, là vị hôn phu của Thẩm Tả Tình tao, không dính líu gì đến Tô Tả Ý mày.”
Tả Ý ngẩn người.
Đúng vậy. Anh là vị hôn phu của chị cô, không chỉ là thanh mai trúc mã của cô. Cô từ nhỏ đã là bạn tốt với anh, bây giờ ba thì bị chia sẻ, ngay cả anh cũng không còn của một mình cô. Hai chữ “Đông Đông” đã chẳng thể gọi nữa.
Tả Ý chán nản thả tay Chiêm Đông Quyến.
Cô không thích căn nhà này, tình trạng này.
Mẹ nói: “Đi thôi, con đi mở rộng tầm mắt cũng tốt.” Mẹ luôn là người như vậy, nhẫn nhục chịu đựng bình tĩnh hiền hậu, hoàn toàn không giống người khác.
Năm đó, Tả Ý một mình đến Đức.
Trước đây lúc Tả Tình đồng ý hôn sự đó, vẻ mặt vênh váo tự đắc đi ngang qua cô làm cô vẫn luôn canh cánh trong lòng.
Tả Tình nói: “Tao từ đầu đã ghét anh ta rồi, tương lai anh ta ở Chiêm gia cũng chỉ là phù dung sớm nở tối tàn. Nhưng tao biết có người thích, không muốn rời khỏi anh ta. Tao là người chỉ cần thứ muốn là phải lấy bằng được. Tao ghét nhất là người khác tranh giành với tao, nên tao cũng muốn thử cướp cái trong tay người khác coi có đúng là sung sướng hay không.”
Tả Ý dằn nén, cúi đầu nhẫn nhịn không nói.
Chị Tả Tình ngay từ nhỏ đã xinh đẹp rực rỡ, đi đến đâu cũng là tâm điểm chú ý. Chỉ duy một người không nhìn đến chị ấy. Người đó cho dù là ai cũng híp mắt, nở nụ cười ôn hoà.
Nếu bị ép uống rượu, chỉ cần một hớp nhỏ, mặt anh sẽ đỏ lên như đánh phấn.
Mọi người gọi anh là Đông Quyến, nhưng anh chỉ cho một mình Tả Ý đặc quyền gọi tên anh.
Là Đông Đông.
Chỉ là sau cái tát đó, cuối cùng nét mặt hai bên đều bị xé toạc.
Nhưng nếu đời người có thể lựa chọn lần nữa, biết đâu cái tát Tả Ý dành cho chị mình có thế nào cũng không xuống tay được. Thời khắc đó ai cũng nóng nảy, nên căn bản không phát hiện ra tâm tư của Tả Tình.

***

Hôm nay đi làm, Tả Ý bỗng nhận được nhiệm vụ phải đi công tác với người ở phòng kế hoạch. Cô về nhà mình soạn vật dụng hàng ngày. Cô thường đi công tác nên có kinh nghiệm, về nhà lấy vài ba món là đi được.
Xe của phòng kế hoạch đợi cô cùng đi ra sân bay.
Tả Ý cắn môi, không biết có nên nói Lệ Trạch Lương biết hay không. Có lẽ anh đã biết, mà cô đi có hai ba ngày, việc nhỏ như vậy, lỡ như anh không cần quan tâm, nếu đương không gọi điện, đúng ngay lúc anh đang bận việc, thì ngược lại còn làm cô quái lạ quá. Nhưng nếu không báo anh biết, lỡ anh hỏi tới rồi nổi giận thì phát phiền.
Bên cạnh có người của công ty, cô không biết làm sao gọi cho anh được đây.
Cô ngẫm nghĩ, quyết định nhắn tin.
“Em đi công tác ở thành phố C, ngày mốt về.”
Câu này chẳng có gì không ổn, tường thuật bình thường, dù anh có bị ai xem tin nhắn cũng không nhằm nhò gì. Cô nhìn lại lần nữa, mới nhấn nút gởi đi.
Lần thứ hai gởi tin nhắn cho anh, cũng như lần trước, thật lâu không thấy hồi âm.
Nếu anh không đọc được thì cũng không thể trách cô.
Tiếc là dù nghĩ vậy, trong lòng cũng cảm thấy hụt hẫng.
Lần nào cũng vậy…
Lúc qua cửa kiểm tra an ninh, chị Tịnh ở phòng kế hoạch chợt hỏi: “Em chờ điện thoại à?” Chị thấy Tả Ý dọc đường đến đây cứ mở điện thoại xem không ngừng.
“Dạ không, em xem giờ, với lại em sợ mình say máy bay.” Tả Ý cười ngượng ngùng.
“Say máy bay?”
“Lâu lâu mới bị, nhưng không sao, gần mà chị, một tiếng là đến rồi.” Cô vừa nói xong thì điện thoại rung lên, là điện thoại của Lệ Trạch Lương.
“Phải đi à?” Anh hỏi.
“Ừm, ngày mốt về.”
“Sao trong công ty không ai nói anh biết trước.”
Tả Ý trợn mắt, rất muốn nói: không phải anh đi, người ta bảo em đi, báo với anh làm gì.
“Em phải lên máy bay liền, cúp nha.” Cô nói.
Chờ một hồi đầu kia không có tiếng nói, Tả Ý cho là anh chuẩn bị cúp máy, không ngờ cô vừa định cúp thì nghe tiếng anh gọi: “Tả Ý.”
“Dạ?”
“Say máy bay thì làm sao đây?”
“Em có mang thuốc.”
“… Đừng ăn vặt nhiều, không tốt cho sức khoẻ, đến thì gọi cho anh.” Anh im lặng rồi lại nói: “Anh xem dự báo thời tiết nói bên kia trời mưa, cẩn thận kẻo cảm, đừng sợ nóng mà mở điều hoà lạnh quá. Đến nơi liên lạc với anh.”
Anh nói liên miên một tràng, kiểu dặn dò lộn xộn thường hay nghe thấy giữa người yêu lúc chia tay và sau này gặp lại ở sân bay truyền qua ống nghe, có vẻ cực kì dịu dàng, làm Tả Ý ấm lòng.
Cô kề điện thoại sát bên tai đang dần dần nóng lên.
“Tiểu Thẩm em sao vậy, cảm sốt hả?” Trần Tịnh hồ nghi hỏi.
Tả Ý chờ Lệ Trạch Lương cúp điện thoại, vội vàng xua tay: “Không ạ.” Sau đó sờ sờ khuôn mặt nóng bừng của mình.
Chị Tịnh là người từng trải, tiếp tục suy đoán: “Chia tay bạn trai à? Không nỡ sao?”
“Không… Không phải.”
“Tục ngữ nói tiểu biệt thắng tân hôn mà, đừng tập hư đàn ông, để bạn em chờ đi, bảo đảm em mà về sẽ dính như mật đường luôn. Muốn đạt được mục đích thì phải trả giá*.” Chị Tịnh cười.
(*Nguyên văn là: Tiếc đứa trẻ sẽ không bắt được sói, sau một hồi tìm thì câu này có xuất xứ quá ư dài dòng T_T: cặp vợ chồng chăn cừu ở Mông Cổ, một ngày nọ người vợ đếm lại cừu thì thấy thiếu, qua hôm sau mất thêm một con nữa, mấy ngày liên tiếp đều bị mất, cuối cùng người chồng mới dùng một con cừu làm bẫy, và bắt được một con sói, đại loại là phải thả mồi mới bẫy được thú, hay phải chấp nhận rủi ro mới có thành quả, chắc bằng câu thả con tép bắt con tôm bên mình.)
Tả Ý ngại ngùng cười cười, tắt điện thoại bỏ vào túi xách.
Anh chỉ mới ngọt ngào nói mấy câu đã làm con thỏ nhỏ trong tim cô nhảy loạn xạ.
Trên máy bay, chị Tịnh cầm bịch mứt táo mời Tả Ý, cô ăn một viên rồi từ chối.
“Em không ăn nữa.”
“Giảm béo?”
“Sợ đau răng.”
“Há,” chị Tịnh cười, “Bao nhiêu tuổi rồi mà còn bị.”
Khi họ xuống máy bay, quả nhiên là trời đang đổ cơn mưa. Chi nhánh đã cho xe tới đón, hành lý chưa kịp gởi đến khách sạn, họ đã đi thẳng đến chi nhánh.
Xe chạy ngang cửa trường đại học M, Tả Ý không khỏi ngoái nhìn.
“Trường nổi tiếng có khác, khí thế cũng khác. Con gái chị nhất định muốn thi vào đây, nên nhờ chị đưa nó đến tham quan.” Chị Tịnh nhìn biển hiệu tên trường M, than thở.

9 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 37

  1. anh nói:

    thanks!!!!!k ngĩ Tả Tình như thế đâu,cái gì cũng có giá của nó thật…..ngày xưa tác oai,tác quái,bjo thì…………….

  2. ‘Muốn đạt được mục đích thì phải trả giá*’ ~> cái câu này nếu là chị em phụ nữ khi nói chuyện với nhau về đàn ông thường dùng “Thả con săn sắt, bắt con cá rô” rất rõ ý và rất mờ ám :); thanks Khôi nha

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s