Lương ngôn tả ý – 35


2.

Em vì anh còn bán mình cho người ta, sao tán chuyện với anh được?
Tả Ý rất muốn nói thế, nhưng nhìn nhìn Lệ Trạch Lương sau đó nghĩ đến hậu quả, không nói nữa.
“Tả Ý, anh nhớ em.” Chiêm Đông Quyến cuộn tròn trên giường.
“Anh uống rượu?”
“Không có…”
“Không có mới lạ.” Tả Ý tức giận.
“Em sang đây thăm anh đi.” Anh làm nũng.
Tả Ý nín lặng, cảm thấy người này nói chuyện nghe thật lạ, “Anh bị phụ nữ bỏ rơi?”
“Em thật là miệng chó không mọc được ngà voi.” Chiêm Đông Quyến cười khổ.
“Muốn tìm người nói chuyện điện thoại thì gọi lên tổng đài ấy. Muốn nói chuyện yêu đương tỏ tình, anh hẹn mấy cô A, B, C, D đi mà nói. Nếu có vấn đề tâm lý, em liên lạc bác sĩ giùm anh. Xin hỏi Chiêm tổng, anh còn yêu cầu gì không?”
Chiêm Đông Quyến cười, “Tiếc quá, anh chỉ cần Tô Tả Ý thôi.”
“Anh sao vậy?” Tả Ý bất giác đứng lên, đi ra ngoài ban công.
“Anh có phải cứ thế này mà trơ trọi cả đời, rồi cô độc mà chết không?”
“Tầm bậy.”
“Ở đâu anh cũng là đồ thừa thãi.”
“Anh hối hận em bảo anh…”
“Không phải.” Anh cắt lời cô.
“Chẳng lẽ hôm nay anh gặp Tả Tình?”
“Không có, anh chỉ nghe tiếng cô ấy lúc gọi điện cho Minh Hạo.”
“Vậy ngày mai đến thăm chị ấy đi.”
“Thôi, anh không thích.”
Tắt máy, Tả Ý từ ngoài ban công đi vào, gặp phải vẻ mặt lo lắng của Lệ Trạch Lương.
“Điện thoại gì mà phải ra ngoài nghe vậy?”
“À… của bạn.” Tả Ý giải thích.
Anh liếc cô một cái, cô thấy hơi sợ.
Vì thế bổ sung: “Là nữ.”
Anh quay đi tiếp tục xem TV, làm Tả Ý tưởng là anh hài lòng với câu trả lời đó. Nhưng không ngờ, một lát sau anh cười lạnh châm biếm: “Không biết nếu Chiêm Đông Quyến nghe được em nói anh ta là nữ, thì sẽ phản ứng ra sao đây.”
Tả Ý sửng sốt, hoá ra anh làm bộ hỏi kì thật là đã dỏng tai nghe cô nói chuyện.
“Nữ thì nữ có sao, có bị Chiêm Đông Quyến biết cũng chả sao hết.” Nói dối bị bắt tại trận, dù có xấu hổ, nhưng cô cũng không chịu thua, lầu bầu nói.
“Trong mắt em anh ta cái gì cũng tốt.” Anh hừ lạnh.
Tả Ý nhìn khuôn mặt đen thui của anh, người này sao nói năng giống cô vợ nhỏ chua lét vậy.
“Anh không…” Tả Ý đảo tròn mắt. “Á à đừng nói ngay cả chuyện này anh cũng ăn dấm chứ? Anh là đàn ông sao còn hẹp hòi hơn em vậy, anh ở công ty nhìn thấy em thì mặt mũi đen thui, thấy đồng nghiệp nữ khác thì mặt mũi phơi phới, làm như ai ai cũng quen thân với anh, nếu em là anh chắc bị chọc tức chết rồi. Huống chi mấy chuyện tình ái ngày trước của anh trong công ty lan xa lắm rồi, em đều nghe tai trái lọt tai phải, không hề tính toán với anh, hôm nay em mới nhận…”
“Thẩm Tả Ý!” Lệ Trạch Lương cuối cùng thẹn quá hoá giận cao giọng ngắt lời cô.
Miệng Tả Ý không phát ra tiếng khép mở vài cái, cuối cùng vẫn bị anh dùng uy quyền không cho nói hết. Sau đó cô nhìn anh chăm chăm, thấy anh bị cô nhìn chòng chọc mà sắc mặt mất tự nhiên, lát sau Tả Ý bỗng nở nụ cười.
“Có lúc anh thật đáng yêu.” Nếu không kiêng dè khuôn mặt vẫn duy trì vẻ lạnh lùng của anh, cô chắc chắn sẽ nhào tới ôm anh.
“Thẩm Tả Ý, em xéo chỗ khác đi.” Anh hung dữ nói, tắt TV, lấy sách ra xem.
“Em muốn xem TV.” Tả Ý nhỏ giọng kháng nghị.
“Em không thể tìm chuyện bổ ích mà làm à?”
“Lúc anh muốn xem TV, thì coi đó là chuyện bổ ích. Giờ anh muốn đọc sách, sách lại thành suối nguồn của nhân loại, rõ là….” Cô ấm ức nhíu mày nói, cuối cùng hạ nhỏ giọng chỉ có mình cô nghe được.
“Hử?” Âm cuối kéo dài vút lên, hiển nhiên là anh không vui với thách thức của Tả Ý.
“Ư──thật ra em nghĩ sách đúng là bạn tốt của loài người.” Cô bị ép cũng phải đọc sách. Đến giá sách sau lưng sofa, cô suýt nữa há hốc miệng.
Từng hàng sách xã hội học, kinh tế học, tiếp thị học, quản trị học.
Quả nhiên rất bổ ích.
Nhìn thoáng sách trên giá đều rất sạch sẽ ngăn nắp, không có nếp gấp và vết bẩn nào, hình như ít có người xem. Cô rút đại một cuốn, mới thấy những cuốn sách này không chỉ để trang trí. Rất nhiều trang đều có bút tích của anh ghi lên, có chỗ thì được cẩn thận gạch bằng bút chì, còn có ghi chú. Cô không phải người thích viết vào sách, cảm thấy làm vậy như là hư hại cuốn sách.
Nhưng khi thấy nét chữ anh để lại trên từng trang giấy, thì trong lòng tự nhiên lại bắt đầu thinh thích thói quen này. Mỗi một chữ đều sắc nét đẹp đẽ, quả thật làm người xem thấy vui.
Đáng tiếc buổi đọc sách hay ho tối nay, chỉ có mỗi mình Lệ Trạch Lương là đọc thực thụ, còn Tả Ý biến thành đọc chữ của chủ nhân. Cứ thế hết cuốn này đến cuốn khác, cô không phải vì hấp thu kiến thức mà chỉ vì tìm kiếm trên mỗi cuốn sách thỉnh thoảng lại có nét chữ khiến người ta mê mẩn.
Lệ Trạch Lương ngẩng lên thấy Tả Ý đang đọc rất say sưa, đang ngạc nhiên không biết sao cô đọc loại sách này mà không buồn ngủ. Đôi mắt đột nhiên dán chặt cuốn sách Tả Ý đang cầm, là [nguyên lý kinh tế học] của Mankiw.
Mắt anh chợt loé, đồng tử hơi rút lại, nói: “Đưa cuốn đó cho anh.”
Tả Ý nghe vậy, nhìn qua anh, “Em đang coi hay mà.” Ý chính là, em đang coi chữ của anh hay mà, khó lắm mới tìm ra cuốn này viết nhiều chữ nhất.
“Đưa anh, em đổi cuốn khác đi.” Anh ra lệnh.
Tả Ý im lặng một hồi.
Được rồi, Tả Ý hít sâu, cô là cô gái rộng lượng, không chấp nhất với anh. Vì thế đưa cho anh, rồi đến giá sách lần nữa, quyết tâm tìm cuốn nhiều chữ hơn. Hừ──
Thừa lúc cô xoay qua chỗ khác, đưa lưng về phía sofa, Lệ Trạch Lương mở mấy trang cuối cuốn sách. Anh ghi tên một người liên tục mấy trang, viết nắn nót cẩn thận rất nhiều lần. Dường như càng viết càng phiền não, nên giở đến cuối trang sau, chữ cuối cùng như muốn đâm thủng giấy, ấn qua trang kế tiếp.
Ngón tay anh nhẹ nhàng mơn trớn, chữ “Ý” vì bị ấn mạnh nên khi sờ hơi cồm cộm.
Từ nhỏ tính kiên nhẫn của anh không nhiều, nên ba anh đặc biệt mời người dạy anh luyện chữ. Thế nên về sau mỗi lần gặp chuyện buồn phiền là dùng cách này làm cho bản thân bình tĩnh ôn hoà. Đáng tiếc, vào một lúc nào đó lại không thấy công hiệu chút nào. Đến nay, anh vẫn nhớ rõ khi anh viết xong cái tên này, đã giận dữ cầm bút ném văng ra xa.
Trên thế giới này, có lẽ đến cuối cùng cũng không tìm thấy người thứ hai có thể khiến anh trở nên như thế.
Tả Ý tìm cả buổi, rốt cuộc thoã mãn cầm cuốn [Quân vương luận] của Machiavelli, vừa quay lại định ngồi xuống, không ngờ rằng Lệ Trạch Lương liếc mắt qua bìa sách, đã nói: “Cuốn đó anh cũng muốn.”
Cuốn này anh muốn, cuốn kia không được, hoá ra từ nãy giờ con người này đang làm khó cô? Tả Ý suy nghĩ.
“Được thôi, trả cho anh.” Cô lại rộng lượng và nhún nhường, nói xong định đi tìm tiếp. Cô không tin một mình anh có thể cùng lúc xem bốn, năm cuốn.
Bỗng nhiên, anh nói: “Thôi, em xem TV đi.”
Tả Ý lặng lẽ lườm anh một cái, nghĩ bụng, đại ca à, anh nói sớm cho tôi nhờ.

14 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 35

Trả lời Khò... Khò... Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s