Lương ngôn tả ý – 31


3.

“Tôi tự nấu mì gói.” Tả Ý tức điên.
“Nhà chúng tôi không có mì gói.” Anh nhàn nhã nói.
“Vậy tôi không ăn, có được chưa.” Tả Ý thở phì phì nói xong xách hết hành lí lên lầu.
Bầu trời bên ngoài u ám, dường như là trời sắp mưa.
Lệ Trạch Lương nhìn theo bóng dáng cô biến mất, chậm rãi thả tờ báo xuống. Anh thấy yên lòng, anh đã nghĩ cô sẽ không về đây nữa, gần như là tuyệt vọng.
Thật ra Tả Ý không biết chiều nay Lệ Trạch Lương đặc biệt về sớm, cho người ở nhà cũ nghỉ làm, đến cả lão Đàm cũng bị ép đi.
“Nhưng cơm chiều…” Lão Đàm nói.
“Trong nhà còn thứ gì không? Tự tôi làm.”
“Vậy lão nêm nếm trước cho cậu.”
“Không cần, tôi đâu phải không biết làm.”
“Định cho cậu khỏi phiền thôi.” Lão Đàm cười.
Lệ Trạch Lương cất tờ báo, chậm rãi thong thả đi vào bếp, kiểm tra cơm trong nồi cơm điện. Sau đấy cầm dao, chuẩn bị xắt rau, để nồi lên bếp bật lửa. Anh ở nước ngoài từng sống một mình, hiện giờ phần lớn thời gian cũng sống đơn độc trong căn hộ nhỏ, mấy việc sinh hoạt cỏn con này không khó dễ được anh.
Trên lầu, Tả Ý sắp xếp đồ đạc xong, thì cảm thấy bụng đói kêu ầm ĩ, đói đến mức ngực dính vào lưng, thật sự không chịu được nữa muốn lén xuống dưới tìm cơm canh còn dư để ăn.
Lúc cô rón rén xuống lầu thì nghe trong bếp có tiếng động, cô cẩn thận rình xem, không ngờ anh lại ở trong bếp.
Cô chưa từng thấy một Lệ Trạch Lương hiền lành thế này, trước ngực đeo tạp dề màu xám, tay áo xắn lên, đang xào rau.
Anh thấy cô ló đầu vào, một tay cầm đĩa một tay cầm sạn múc đồ ăn ra: “Còn đợi gì nữa, ăn cơm trước đi.”
Mùi cá và sườn xào chua ngọt thơm ngào ngạt được anh đem ra, để trên bàn ăn.
“Làm cho tôi ăn hả?” Tả Ý vừa mừng vừa lo.
“Làm cho tôi ăn, nhưng em muốn ăn thì cứ ăn.”
Tả Ý cười híp mắt nhìn anh, người này miệng lưỡi độc địa mà lòng dạ mềm như đậu hủ nha.
“Đũa.” Anh nói.
“Ừ.” Tả Ý lần đầu tiên nghe lời, hấp tấp đi lấy.
Lúc này, trong phòng ăn là bầu không khí hoà bình.
Chàng trai cởi tạp dề ngồi xuống, cô gái cầm chén đũa quay lại phòng bếp, cả cái con mèo ác ôn bướng bỉnh cũng ngoan ngoãn ngồi ở đây, thích thú ăn cơm với thịt.
Cô ngồi xuống, vươn đũa tới đĩa cá gắp một miếng, chậm rãi đưa đến trước miệng thì thấy hành lá xanh biếc.
“Á, sao lại bỏ hành?”
Mắt Lệ Trạch Lương sầm xuống.
Sau đó là đũa thứ hai, vươn đến món sườn xào chua ngọt.
“Á… Ngọt quá.”
Mắt anh càng sầm thêm.
Đũa thứ ba, Tả Ý gắp miếng thịt heo, chưa bỏ vào miệng đã kêu toáng.
“Ối trời đất ơi, còn bỏ cả ớt nữa à. Tôi vẫn…”
Cô chưa nói hết câu, Lệ Trạch Lương không dằn nổi nữa ánh mắt đóng băng quét qua cô, “Hm?” một tiếng, mặt sa sầm, trong mắt mơ hồ nổi bão.
“Ớ…” Tả Ý thấy bất thường lập tức nói lảng, “Thật ra tôi vẫn rất thích ăn ớt, là món ưa thích nhất trong đời tôi, bỏ cái này vào thật là hợp.” Sau đó lông mày cau tít lại, cố chịu cay mà ăn.

***

Ban đêm, trời không mưa nổi, nhưng gió thổi rất lớn. Cả căn nhà lớn chỉ có hai người là cô và Lệ Trạch Lương, gió thổi ù ù, đêm hôm khuya khoắt nghe thật âm u.
Không biết cửa sổ phòng khách dưới lầu đóng không kín hay sao mà cứ va chạm lạch cạch, làm Tả Ý càng thêm khó ngủ, muốn rời phòng đi xem sao. Nhưng cô chết nhát, do dự một hồi mới quyết định đi.
Cô mở cửa vừa xuống lầu rẽ ngay khúc quanh sờ soạng bật đèn, không để ý Lệ Trạch Lương đang đứng sững ở một nơi khuất gần đó. Nhưng anh lại thấy cô, từ trong ánh sáng bước đến, lần đầu tiên trong đời anh không biết nên làm thế nào.
Chẳng qua vì trời sắp mưa chân anh đau nhức khủng khiếp nên đi xuống uống thuốc, không ngờ là sẽ gặp cô.
Tả Ý vất vả lắm mới mò trúng công tắc đèn.
Đèn lập tức sáng lên, làm loá mắt cô, phòng khách sáng như ban ngày. Cô xoay người bỗng nhiên nhìn thấy Lệ Trạch Lương, giật mình.
Anh mặc đồ ngủ, tay cầm gậy, ống quần bên phải trống rỗng, không mang chân giả. Thấy bộ dạng này của anh, Tả Ý cảm thấy hơi lúng túng.
“Tôi xuống đóng cửa sổ.” Cô giải thích.
Thế mà anh không nói gì, sắc mặt lạnh như nước đá.
Tả Ý biết anh bị người khác gặp trong tình huống này nhất định sẽ khó chịu, nên đóng cửa sổ xong liền chuẩn bị về phòng rồi ở lì trong đó luôn không ra nữa.
Cô đi được nửa đường thấy hũ thuốc trên tay anh, liền sực nhớ đến lời bác sĩ Hà nói lần trước.
Anh chắc vì chân đau mới xuống uống thuốc.
Ngực Tả Ý thắt chặt, không nén được nên đứng lại nói, “Hôm nay không ai ở nhà, anh có cần tôi giúp không?”
“Không.”
“Có cần lấy giúp anh cái ly không?”
“Không cần.”
Anh lại bắt đầu nổi bướng.
“Thật ra…” Cô với cái tính bướng bỉnh này của anh, quyết định cho liều thuốc mạnh, “Thật ra chân của anh, hôm đó tôi cũng thấy rồi, nên anh không cần lẩn tránh. Nếu đã ở chung với anh đến khi ngán mới thôi, làm sao có thể khiến tôi không thấy cho được.” Nói xong, Tả Ý lẳng lặng chờ bão tới, cùng lắm thì lần nữa bị cây gậy kia ném trúng thôi mà. Nhưng cho dù có đánh chết cô, cô cũng không muốn thấy dáng vẻ đó của anh, vừa nhắc đến cái chân đã để ý ngay. Tức giận dù sao cũng tốt hơn thờ ơ cay nghiệt.
Càng che giấu cho thấy càng để ý, càng để ý cho thấy không vượt qua được gút mắc trong lòng.
Cứ nói thẳng trái lại còn thoải mái hơn, chuyện này đối với anh thà đau một lần rồi thôi. Anh không chỉ phải đối mặt với cô, còn phải đối mặt với ánh mắt của người bên ngoài.
Anh nghe vậy sắc mặt đanh lạnh, hoảng sợ trong mắt đã tụ thành cuồng phong, nhưng anh một mực nói chuyện thật bình tĩnh, “Thấy cũng thấy rồi, một cái chân tàn phế cũng chẳng có gì để giấu giếm.” Cho dù bình thản như vậy, nhưng giọng anh vẫn rét lạnh thấu xương như hàn băng vạn năm, nói xong tựa vào gậy ngồi xuống sofa.
“Nếu ngay cả anh cũng không thể bình tĩnh chấp nhận chân mình, vậy làm sao có thể khiến người khác nhìn thẳng nó. Chân giả giống thật thế nào cũng là chân giả, huống hồ anh không thể mang nó cả đời, anh không thể dựa vào hư ảo này mà che giấu bản thân mình. Hơn nữa bác sĩ Hà nói anh cố mang trong thời gian dài…”
“Đủ rồi!” Anh thô bạo cắt ngang lời cô. “Thẩm Tả Ý, cô lại bắt đầu tự mãn, tự phụ. Đừng dùng dáng vẻ đứng trên cao thương hại tôi, dạy bảo tôi. Chuyện của tôi cần đến cô lắm lời sao? Cô cho cô là gì, mà dám ở trước mặt tôi chỉ dạy này nọ. Hôm nay tôi mất một chân, ngày nào đó tôi có mất chân còn lại cô cũng không được xen vào!”
Anh giận dữ cùng cực, nhưng nói với Tả Ý lại là châm chọc và giễu cợt.
Tả Ý đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, mí mắt cụp xuống, không muốn cãi nhau với anh nữa.
Đúng vậy, cô có là gì của anh đâu?
Có lẽ là thế cô đánh giá mình quá cao, lại mơ tưởng mình có thể khuyên anh đôi lời để anh thoát khỏi bóng ma tâm lí, đang yên đang lành tự dưng chuốc lấy bẽ mặt.
Anh chỉ xem cô là trò tiêu khiển. Tâm trạng tốt thì trêu chọc cô, tâm trạng không tốt thì bảo cô cút sang một bên, làm gì có chút nào để cô trong lòng. Trong công ty, mặc cho người ta chỉ trỏ sau lưng, anh cũng không vì cô mà nói thêm một câu. Bất luận là với ai, anh đối đãi cũng tốt hơn cô gấp trăm lần.
Cô lại vì chút dịu dàng của anh tối qua mà đã vênh váo tự đắc trước mặt anh rồi.
Cô nghĩ đến đây tự nhiên mũi cay nồng, nước mắt lã chã rơi xuống.
Tả Ý mất tự nhiên quay mặt sang chỗ khác. Cô gần như không bao giờ rơi nước mắt trước người khác, mà bây giờ chẳng hiểu sao nước mắt cứ tuôn ra không ngừng.
“Xin lỗi Lệ tiên sinh, tôi tự nâng giá bản thân cao quá mà lắm lời với ngài rồi.” Cô nói xong không dám lau nước mắt, quay đầu bước đi, sợ người kia nhận ra.
Để lại Lệ Trạch Lương một mình ngồi đó, ngón tay cứ gập rồi mở, cuối cùng trước khi cô đi vẫn không nói không hành động gì. Anh nghe tiếng cửa phòng cô nhẹ nhàng khép lại, dường như ngay sau đó cũng khép lại cánh cửa trong lòng hai người.
Anh một mình ngồi ở sofa, chìm trong đêm tối gió to gào thét.
Anh chán nản không tìm thấy vật gì trút giận, nắm tay càng nắm càng chặt, cuối cùng không dằn được bèn quật mạnh cây gậy, trúng gạt tàn và mâm trái cây làm chúng đều rớt xuống đất. Vì thế từng thứ trước sau rơi trên nền gạch, hai tiếng kêu loảng xoảng trong đêm nghe đinh tai.
Tả Ý đến khi về phòng rồi mới lau nước mắt. Trước kia lúc giải quyết vụ án bị đương sự đối phương uy hiếp nhiều lần, cô đều nghe tai trái lọt tai phải; ngay cả Chu An Hoè hết lần này đến lần khác gây khó khăn cho cô, cô cũng xem thường. Nhưng cô lại bị mấy câu đơn giản làm cho khóc lóc, thật không có tiền đồ.
Tả Ý nằm lì trên giường trùm kín đầu, nước mắt không chảy nữa, nhưng hơi thở vẫn tắc nghẹn. Huống chi trùm lâu, trong chăn khó thở đành phải tung ra. Cô bị viêm mũi, vừa khóc đã muốn phát bệnh, thời tiết thay đổi đột ngột cũng phát bệnh, sau đó nước mũi chảy ra không ngừng.
Cô đã nhẫn nhịn anh lắm rồi, trên thế giới này trừ anh ra Thẩm Tả Ý cô chưa từng thua ai, phục tùng ai, nhưng anh lại đối xử xấu xa với cô như vậy đấy.
Bỗng nhiên, Tả Ý nghe tiếng “loảng xoảng” bật ngồi dậy. Cô sợ anh không cẩn thận ngã cầu thang, không nghĩ ngợi nhiều hít hít mũi, vội vội vàng vàng mở cửa chạy xuống lầu xem, thấy Lệ Trạch Lương vẫn ngồi chỗ đó, chỉ là đồ đạc rơi xuống hỗn độn.
Cô lại tự tưởng bở rồi, ngượng nghịu muốn về phòng. Nhưng bị Lệ Trạch Lương nhìn thấy.
“Tả Ý.” Anh gượng gạo gọi cô. Cô nghe hai chữ đó mà thân thể cứng đờ, đêm qua anh cũng gọi cô như vậy, tiếng gọi len vào tim. Nhưng bây giờ gọi cô làm chi? Chẳng lẽ vừa rồi còn chưa hả giận, gọi lại để châm chọc cô tiếp?
“Tôi đi ngủ.” Cô xụ mặt nói rồi muốn xoay người đi lên.
“Tả Ý,” Tuy ngữ điệu vẫn gượng gạo lại còn rất mất tự nhiên, nhưng so với vừa nãy lại hoà hoãn rất nhiều, “Em lại đây.”
Tôi không!!
Cô vốn muốn trả lời anh như thế, lúc này bảo cô qua, cô qua ngay, nếu lát nữa muốn cô biến, cô biến ngay à? Nhưng ánh mắt cô chạm ánh mắt anh, bất kể thế nào chữ “không” cũng không thốt được thành lời.
Anh hơi nhíu mày, đôi mắt bình thường dưới ánh sáng mặt trời thoáng nhìn là màu nâu, nhưng giờ lại như hai chấm mực đen rối rắm, tràn đầy khẩn cầu.
Ánh mắt như vậy, có là ai cũng không thể từ chối nổi.
“Để làm gì?” Cô đi đến trước mặt anh, có phần không tình nguyện lầu bầu.
“Lại đây.”
Cô nghe theo anh bước đến hai bước rồi dừng lại, “Rồi…” Câu nói chưa xong đã bị kinh hãi thay thế, vì anh ngồi trước mặt bỗng đưa tay tóm cổ tay cô, dùng lực kéo lại, người cô nháy mắt mất thăng bằng phải ngồi nghiêng trong ngực anh.
Cô muốn giãy dụa, lại bị anh ôm chặt.
“Tôi…” Tả Ý đỏ hồng hai má.
“Suỵt──”
Anh chôn đầu bên hõm vai cô, dường như tham lam ngửi hết mùi thơm cơ thể cô, sau một lâu không nói gì.
Bên ngoài gió đang thổi điên cuồng, nhưng bị cửa sổ kính ngăn lại làm bên trong càng có vẻ tĩnh lặng. Trong phòng, Tả Ý tựa như chỉ nghe tiếng hít thở của mình.
Qua hồi lâu, nghe anh khẽ nói, “Xin lỗi, tôi lại nổi giận với em.” Vẫn không ngẩng lên, như đang nói chuyện xấu hổ nhất trên đời.
Tả Ý ngẩn người.
“Tôi cũng không đúng.” Cô là người thích nói ngọt, nhất thời không biết nên nói gì, đành nhận lỗi theo.
“Tôi không muốn em khóc, dù em luôn vô tâm chống đối tôi, tôi cũng không muốn em khóc.”
Tả Ý nghe câu này lòng vốn đang buồn bực cau có, như bọt biển gặp được nước từ từ nở ra. Mũi lại bắt đầu cay cay, hơi hơi cảm động.
“Tôi vô tâm khi nào? Hơn nữa cũng không hề chống đối anh.” Cô vẫn không quên tranh cãi.
Anh ngẩng đầu, xoè tay ra nói: “Đưa tay cho tôi.”
Tả Ý không hiểu vẫn ngoan ngoãn đưa tay.
Lệ Trạch Lương thoáng nghiêng người, cầm tay cô đặt trên đùi phải không trọn vẹn. Cách lớp vải mỏng, cô cảm thấy chỗ bị cắt mất trở xuống bỗng trống rỗng.
Lòng bàn tay cô run lên.
“Có sợ không?” Anh hỏi rất thận trọng.
Tả Ý không trả lời ngay, chỉ thu tay xoay người lại, bỗng ôm chầm lấy anh.
Ôm rất chặt.
Có chút gì đó sợ hãi.
Cô nhủ thầm, không dám nói anh biết.
Trước khoảnh khắc này, cô chưa từng phát hiện hoá ra lúc thật lòng ôm một người tim sẽ mềm mại đến thế.
“Mỗi ngày em ăn mấy bữa?” Anh đột ngột hỏi.
“Ba bữa.” Cô khó hiểu.
“Nếu chỉ ăn ba bữa sao lại nặng vậy? Đè hai chân tôi tê hết rồi.”
“…”
Người này nói chuyện thật chẳng thú vị chút nào.
“Tả Ý.” Anh lại gọi cô.
“Hửm?” Cô đang chuyên tâm nghiên cứu ngón tay xinh đẹp của anh.
“Về chuyện hợp đồng, anh rút lại lời nói. Bản báo cáo em làm anh xem xong hết cũng thương lượng với giám đốc Tiết rồi, công ty mới chấp nhận, không phải vì gì khác. Sở dĩ anh nói vậy, chẳng qua là vì anh để ý em.” Nói đến chỗ này, anh hơi giấu ánh mắt, cúi đầu nói: “Nếu như tổn thương em, thì anh xin lỗi.”
Tả Ý lẳng lặng nghe, chăm chú nhìn ba mươi giây, thấy anh rất mất tự nhiên.
Sau đó, bỗng dưng cô nở nụ cười: “Em chấp nhận, nhưng có ba điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Một, anh không được nói em béo, còn chê em chậm chạp.”
Anh gật đầu.
“Hai, không được bỏ hành vào thức ăn, cả ớt em cũng không ăn.”
Anh lại gật đầu.
“Ba, buổi sáng gặp anh cũng không nói ‘chào buổi sáng Lệ tiên sinh’?”
Anh vui vẻ nhận lời, “Không thành vấn đề. Sau này em gặp anh không cần nói gì, cứ cúi chào là được.”
“…” Tả Ý đen mặt.

17 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 31

  1. huyenthanh nói:

    Nhìn người khác sống trong bể ôn nhu thế này lại cảm thấy mình thật đáng thương!
    Thanks chị Khôi! e chúc chị 20 – 10 nhiều niềm vui, hạnh phúc, chúc chị ăn nhanh chóng nhớn để tốc độ gõ bàn phím nhanh hơn ạ! hehe…

  2. Gumiho nói:

    Hóng mãi hn có chap mới nè. tr hay tks tỷ nhé. k phải nói nhưng vẫn kúi chào khác j nhau đâu chớ

Trả lời wampeesim Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s