Lương ngôn tả ý – 28


6.

Không biết đã bao lâu, cô nằm một mình trong căn phòng ở lầu hai trong ngôi biệt thự, mắt cứ mở thật to.
Cô ngủ không được.
Có thể nguyên nhân là do vừa uống trà, cô nằm trên giường trong đầu đếm hết mấy đàn cừu, cũng không ngủ được. Ngay từ đầu cô đã nghiên cứu xem có nên khoá trái cửa phòng lại không, vì cô thấy rõ ràng Lệ Trạch Lương ở ngay phòng kế bên. Nghĩ đi nghĩ lại đành thôi, nếu anh thật sự có ý đó thì đã quang minh chính đại đi vào, chẳng cần lén lút hành động.
Sau đó cô lại nghiên cứu cái đèn thuỷ tinh ở đầu giường rốt cục là có bao nhiêu viên tròn tròn, đáng tiếc đếm tới đếm lui số lượng lần nào cũng không khớp, nên lại buồn chán tìm cái khác.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, sở thích người trong nhà này quái dị ghê, khuya rồi còn mở đèn vườn hoa sáng trưng, sáng quá cô càng không ngủ được. Cô đứng dậy kéo màn lại, chợt ý nghĩ xẹt qua, rón ra rón rén mở cửa đi xuống lầu. Vừa vào vườn đã ngửi thấy mùi thơm. Cô không biết Dạ Lai Hương ra sao, chỉ dựa vào khứu giác mà phát hiện nó ở gần hồ cá.
Hoa nhỏ màu trắng, thân hoa mang màu xanh nhạt, nở thành một khối tròn, nhìn thoáng hơi giống quả bóng hoa nhỏ. Mới nhìn không có gì đặc biệt lại chẳng thú vị như cây mắc cỡ. Cô không cam lòng định ngồi xổm xuống hít thật sâu, thì thấy phía dưới cây Dạ Lai Hương có một cặp mắt mèo xanh thẳm.
Nhìn thêm tí nữa, là con mèo đó.
Nó nghiêng đầu đến gần Tả Ý.
“Trễ thế này, mày không ngủ mà còn làm gì?” Cô hỏi nó.
Con mèo này là người hầu nhí của Lệ Trạch Lương. Nhưng chủ nhân đã ngủ, nó vẫn chưa ngủ.
Lần trước bị quào, cô sẽ không bị bề ngoài ngoan ngoãn của nó lừa gạt mà đưa tay sờ nữa.
“Vậy cô không ngủ mà còn làm gì?”
Một giọng nói đột ngột vang lên, Tả Ý sợ đến mức giật bắn người định thét lên, ngay tích tắc cô há miệng định thét đấy, thì bị một người từ đằng sau che miệng lại, ngăn hầu hết tiếng thét trong cổ.
“Suỵt──” Chủ của giọng nói đó nói, “Cô định làm người trong nhà tôi nửa đêm còn hoảng hồn sao?”
Tả Ý lúc này mới nhận ra người đó là Lệ Trạch Lương.
Anh thả tay khỏi miệng cô.
“Anh làm tôi sợ muốn chết.” Báo hại tim cô đến giờ còn kinh hoàng. Nếu giờ cô có thể quay lại bảo đảm sẽ lườm anh thủng người luôn.
“Tôi cũng thế.”
“Ngủ không được tôi mới ra đây đi dạo.” Tả Ý giải thích.
“Ồ,” Anh trêu cô, “Vậy mà tôi lại nghĩ trong nhà có trộm, định ra bắt.”
Lão Đàm nghe tiếng động trong vườn, bật đèn đi ra, vừa lúc nghe câu sau của Lệ Trạch Lương.
“Thiếu gia, bắt…” Chữ trộm chưa thốt ra, liền nuốt xuống, đi vào nhà.
Đã từng thấy bắt trộm, nhưng chưa từng thấy kiểu bắt trộm thế kia.
Lúc bấy giờ Lệ Trạch Lương đang từ phía sau ôm Tả Ý, lưng cô tì sát lên người Lệ Trạch Lương. Tư thế mờ ám bị ông cụ trông thấy, đương nhiên phải biết điều thối lui, làm sao nói bắt trộm hay không bắt trộm cho được.
Tuy không phải giữa ban ngày ban mặt nhưng cũng là cô nam quả nữ, Tả Ý lập tức bước lên tránh đi, sau đó xoay lại nhìn thẳng anh, rồi ho khan che giấu xấu hổ một lúc.
“Tôi về phòng.”
“Không phải cô không ngủ được sao?”
“Tôi về phòng xem TV.”
“Phòng cô không có TV.”
“…”
Cô cứ mắc vào tình huống xấu hổ là chỉ số thông minh gần như giảm hết phân nửa.
Anh đi đến ghế dài cạnh hồ cá ngồi xuống, nói: “Nếu không ngủ được, chi bằng giải buồn cho nhau, ngồi cùng chút chứ.”
Câu này của anh hẳn là câu hỏi, thế mà anh lại dùng giọng trần thuật nói ra, có thể thấy đây không phải đang hỏi ý, mà là bảo cô phải ngồi. Nếu là bình thường, để có thể được ngồi cạnh Lệ Trạch Lương không biết bao nhiêu cô gái sứt đầu bể trán cũng muốn tranh cho được may mắn và vinh dự này.
Nếu vậy, cô cứ dứt khoát phóng khoáng ngồi cạnh vậy.
Gió đêm trong lành phất vào mặt, thổi rối tóc cô, nhưng khi lướt qua da lại có kiểu nhàn hạ khác. Dưới ánh trăng cô nhìn sườn mặt tuấn tú của anh. Môi trên anh mỏng hơn, còn môi dưới hơi trễ xuống cằm. Khi anh nhếch môi mỉm cười là đủ nghiêng nước nghiêng thành.
Khụ──Tả Ý ngừng ngay ý nghĩ, thành ngữ tất nhiên không thể dùng bậy, đó là miêu tả con gái mà.
“Nghĩ gì thế?” Anh hỏi.
“Tôi nghĩ kiếp sau anh…”
Cô đột ngột ngừng nói biết mình không kịp suy nghĩ lại nói lỡ miệng, nên không dám nói nữa, cũng không thể cho anh biết, tôi đang nghĩ nếu kiếp sau anh làm phụ nữ chẳng biết có chim sa cá lặn không. Tên này khẳng định sẽ đánh cô lọt xuống mười tám tầng địa ngục ngay tức khắc.
“Kiếp sau thế nào?” Anh dường như đoán ra đầu mối, hỏi tới.
“Tôi nghĩ kiếp sau tôi phải đầu thai làm người đàn ông cực kì vĩ đại.”
“?”
“Sau đó nhất định phải cưới một cô vợ đáng yêu giống tôi.” Mắt cô đảo tròn, bất kể thế nào cũng phải nói cho hết câu.
Anh nghe vậy mỉm cười.
“Trước đây em vẫn thú vị như vậy.”
Anh nói xong, đưa tay vén lọn tóc bị gió thổi bay trên trán cô ra sau, chần chừ rồi di chuyển đến cằm cô.
Tay nhè nhẹ nâng lên, anh nâng mặt Tả Ý lên. Sau đó, Tả Ý thấy đôi môi cân đối cô vừa quan sát tỉ mỉ khi nãy hạ xuống.
Không phải lần đầu tiên hai người hôn môi. Nhưng nụ hôn ép buộc và lăng nhục lần trước hoàn toàn khác hẳn.
Anh hôn rất khẽ, như sợ dùng sức nhiều sẽ làm vỡ nụ hôn như giấc mộng hư ảo này. Giờ đây anh như người đang nhẹ nhàng thưởng thức vật phẩm quý báu. Tay Tả Ý vẫn hơi kháng cự để trên ngực anh, ngăn sự tiếp xúc giữa hai thân thể và muốn đẩy anh ra. Nhưng bất trắc lần trước làm cô không dám đối phó thô bạo với anh nữa.
Thừa dịp cô còn do dự anh chậm rãi thăm dò răng cô, từ từ dùng sức. Đôi môi mềm mại làm cô bắt đầu không tìm thấy tiết tấu hơi thở của mình, gấp rút muốn thoát khỏi nụ hôn triền miên của anh.
Thế nhưng, anh lại luyến lưu.
Anh mang theo luyến lưu quên mất bản thân hôn cô, khắng khít, quyến luyến không rời.
Gió mang theo mùi hương của Dạ Lai Hương và mùi cỏ, nhưng cô không còn thừa sức lực và tâm trí để phân biệt.
Anh đưa tay ra trước dời nắm tay muốn đẩy anh ra, sau đó ôm eo cô, làm cô càng gần anh hơn. Chỉ tiếc họ cùng ngồi, nên góc độ không thể hợp nhất.
Anh tựa như không hài lòng lắm với tư thế này, cơ thể hơi cúi, đặt cô nửa nằm trên ghế, ngay sau đó ôm chặt thân thể mềm mại vào ngực. Anh tiếp tục bám theo lưỡi cô, quấn mút, cướp đi thần trí còn sót lại của cô.
Ngay lúc cô cho rằng mình sắp tan chảy, lúc gần như không còn hít thở nổi, anh mới lưu luyến rời khỏi môi cô, sau đó lại ra sức ôm cô chặt vào lòng, nhíu mày nhắm mắt, dùng giọng nói thì thầm trầm ấm như ma chú, một lần lại một lần chậm rãi lặp lại, “Tả Ý, Tả Ý, Tả Ý…”
Tả Ý chẳng hiểu ra sao, dường như bị thứ tình cảm này của anh lây nhiễm, vâng lời không đẩy anh ra nữa, mà ngoan ngoãn đáp: “Em ở đây.”
“Tả Ý.” Anh lại gọi khẽ, giọng nói dịu dàng làm người ta mê đắm.
Lòng Tả Ý như được lấp đầy, chậm rãi vòng tay quanh hông anh, lặp lại: “Em ở đây.”
“Không, em không ở đây.” Anh nói.

21 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 28

  1. cuối cùng cũng đăng nhập dc, ko biết bao lâu rồi ko comt, ko like dc …. chap ngọt ngào nhất từ đầu tới giờ làm ngày cn đỡ chán hẳn, thanks chị iu nhiều ^^

  2. Hunhf như là Tả Ý có 1 đoạn kí ức bị quên lãng đã xảy ra chuyện gì rõ ràng lệc Trạch Lương đã biết Tả Ý từ trước nhưng mà cô lạ không nhớ anh cả cái cô em khóa dưới nữa lạ thật. Mà chap này ngọt ngào thật

  3. Từ đoạn thấy Tả Ý đi bác sĩ tâm lý đã biết bạn này có chuyện rồi, chắc liên quan đến chuyện bố mẹ bạn ý mất, có lẽ là khoảng thời gian năm 2 đại học rồi ra nước ngoài kia?

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s