Lương ngôn tả ý – 24


2.

Hai người hoài nghi nhìn nhau.
“Sao vậy?” Doãn Tiếu Mi hỏi.
“Sao là sao?”
“Sao cô ấy nói không có.”
“Có lẽ trí nhớ không tốt.”
“Trí nhớ không tốt? Chẳng lẽ có người sẽ không nhớ lúc mình học đại học rốt cục là tham gia đội bóng rổ hay đội bóng bàn ư? Chẳng lẽ có người học kịch lại cho là mình học piano ư?”
Doãn Tiếu Mi nói có phần không hợp logic, nhưng không phải không có lý.
“Nhưng, không phải em nói em chưa học hết bốn năm đã đi du học sao? Có lẽ sau đó cô Thẩm…”
“Vậy em hỏi bạn em đã.” Doãn Tiếu Mi nói.
“Bỏ đi, Tiếu Mi, có lẽ họ có chuyện gì đó không muốn nhắc lại, cũng không thích em tìm hiểu sâu đâu.”
Doãn Tiếu Mi giận dỗi, “Nhưng mà em tò mò, em thích thọc mạch chuyện riêng của người ta. Thì sao nào?” Cô còn nói, “Hơn nữa sao cô ấy không muốn người khác nói đến, sao cô ấy cố ý nói không biết em, chẳng lẽ anh không tò mò sao?”
Cô là người có lòng hiếu kì mạnh phi thường, biết có chuyện gì khó hiểu tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Không nói thêm lời nào, bèn gọi điện cho bạn bè.
“Đúng rồi, Thẩm Tả Ý, khoa chính pháp của tụi mình đó, hơn chúng ta một năm, mình nhớ rõ lắm mà.” Cô bạn đó nói. “Một người rất hoà đồng, ở nhóm kịch lâu lắm mà.”
Nghe thấy thế, Doãn Tiếu Mi nhướn nhướn mày với Dương Vọng Kiệt, trưng ra vẻ mặt em không có lừa anh nha.
“Chúng ta cùng diễn vở…” Doãn Tiếu Mi ngẫm nghĩ.
“[Phù thuỷ Salem]. Vở kịch khó quá trời, sau đó không ngờ mọi người lại diễn thành công.” Người bạn nói tiếp lời.
“Đúng đúng. Mình diễn vai con gái Mục sư.”
“Ừ, chưa diễn xong cậu đã bỏ chạy sang Mỹ rồi.”
“Hì hì.” Doãn Tiếu Mi cười ngượng ngùng.
“Sau đó còn hại tụi mình tìm người diễn thay quá chừng.” Cô bạn nén giận.
“Ngại quá, lần sau cậu đến thành phố A mình mời cậu ăn cơm, đi chơi với cậu nha. Nói đến chuyện này, chúng ta lâu quá không gặp ha.” Tật xấu của Doãn Tiếu Mi là, nói một hồi là lạc đề, làm đối phương cũng lạc đề theo luôn.
“Ừ, sau đó mọi người đều rất nhớ cậu, cậu và cậu bạn học lớp bên cạnh…”
“Suỵt──” Doãn Tiếu Mi vội vàng ngắt ngang, sau đó ngó sang Dương Vọng Kiệt. Lúc này mới nhớ ra việc chính.
“Còn Thẩm Tả Ý, cô ấy vẫn ở nhóm kịch hả?”
“Không, hai năm cuối cô ấy đi nước ngoài du học.”
“Ủa?”
“Chính là sau khi cậu đi, cô ấy cũng đi.”
“Đi đâu vậy?” Doãn Tiếu Mi hỏi tới.
“Hình như là đi Đức.”
“Trao đổi du học sinh à?”
“Không rõ nữa.”
Dường như có tiếng rắc, manh mối đứt ngay chỗ này.
Doãn Tiếu Mi cúp điện thoại, có chút thất vọng, cô vốn nghĩ sẽ tìm ra tin tức long trời lở đất gì chứ.
“Chúng ta hỏi người khác nha?” Cô hỏi ý Dương Vọng Kiệt.
“Chuyện người ta em quan tâm nhiều như vậy làm gì.” Đến cả anh cũng cảm thấy Doãn Tiếu Mi hơi nhiều chuyện.
“Ai bảo anh…” Doãn Tiếu Mi thấy anh dường như đang trách móc cô.
Cô ngừng lại, cong môi tủi thân: “Ai bảo anh… trước đây thích cô ấy.”
Nghe câu cuối của Doãn Tiếu Mi, Dương Vọng Kiệt bật cười. Anh không biết hoá ra cô suy nghĩ vậy. Vì thế, anh bất giác sờ sờ đầu Doãn Tiếu Mi. Ngay cả cô gái nhỏ này cũng nhìn ra, trước đây anh đã thích Thẩm Tả Ý.
“Em cũng nói là trước đây rồi, còn để ý làm gì?” Anh nói.
Doãn Tiếu Mi gật đầu hớn hở.
Nhưng mà, cô không biết sau khi Dương Vọng Kiệt rời khỏi nhà cô, ý nghĩ lại bay đến nơi khác.
“Cô ấy rốt cục vì sao cố ý không biết em, chẳng lẽ anh không tò mò sao?” Chính là câu vừa rồi Doãn Tiếu Mi hỏi anh, giờ lại quanh quẩn xoay trong đầu anh, lúc đó anh không trả lời.
Anh quả thật cũng muốn biết.
Cùng lúc đó, Tả Ý đã thức dậy đang nấu cơm cho cái bụng đói kêu ầm ĩ của mình. Cô đói cả một ngày, ngấu nghiến nuốt hết cả chén. Tiếp đến, cô vào toalet rửa mặt, thấy mặt mình trong gương mà giật mình, trán sưng tấy lên rồi.
Tên này ra tay nặng ghê, không biết nể tình chút nào, cô lẩm bẩm trong miệng. Sau đấy lúc lắc cổ, phát hiện cái ót bị anh ta ấn đụng vào tường cũng đau. Không chừng cả trước cả sau đều sưng thành hai cục u luôn rồi.
Cô nhớ lại nét mặt Lệ Trạch Lương lúc ném đồ vào cô, rất giống một cô con dâu bị ức hiếp. Nếu ý nghĩ này mà bị anh ta nghe được, không biết sẽ tức lên rồi lại ném cái gì đây. Cho dù là cái trán hoặc giả nơi nào khác có bị anh ta ném đi nữa, cũng là do cô nợ anh.
Nhưng──cô không thể tiếp tục làm anh ta tức giận nữa.
Cô bỗng nhiên muốn hỏi thăm, anh ta lúc này đang làm gì vậy? Đã thức dậy chưa? Chân có khoẻ không? Có phải vẫn không nghe lời mang chân giả không? Hay là đến bệnh viện rồi? Có biết cô đã nhìn thấy chân anh mà nổi cáu không? Có điều, dường như ngoài hay đối chọi gay gắt với mình ra, anh ta không hề nổi giận với ai khác, chẳng lẽ ghét cô lắm sao?
Tả Ý về phòng lấy điện thoại.
Cô viết một tin ngắn: “Lệ tiên sinh, vết thương của anh sao rồi?” Viết xong lại cảm thấy kì cục còn giả tạo nữa, giống như bản thân lấy thân phận kẻ thắng trận đến hỏi han tình hình thương vong của đối phương sau cuộc chiến quá, nên lắc đầu xoá đi.
Nghĩ một lát lại viết: “Hợp đồng của chúng ta giờ thế nào?”, xem xem ngó ngó, cảm thấy câu này càng tào lao hơn. Mới đọc thì khiến người ta hiểu lầm cô đang gấp gáp muốn bán thân; đọc kĩ lại thì giống như đi đòi nợ, y như sợ anh ăn quỵt.
Cô lắc đầu lại xoá.
Câu thứ ba, làm cô cân nhắc hồi lâu: “Hôm nay tôi không đi làm cũng quên xin phép luôn, anh có trừ lương tôi không vậy?” Lần này, cô bị bản thân hạ knockout, tự nhiên phát hiện mình là tầng lớp thị dân tính toán chi li từ trong xương tuỷ.
Xoá xoá.
Cuối cùng cô thu hết can đảm, viết thật cẩn thận: “Anh khá hơn chưa? Chân còn đau không?”
Lúc nhấn đến ba chữ “còn đau không”, trong người Tả Ý phút chốc có một dòng nước ấm, từ trái tim vọt thẳng đến tứ chi. Ngày hôm qua, anh nhẹ nắm tay cô, cũng hỏi cô “còn đau không?” Biểu cảm lúc nói câu đó cô chưa từng thấy trên mặt anh, như mang chút dịu dàng còn thêm chút hối hận.
Nụ cười hiện trên mặt cô, sau đó quyết định chọn câu này. Khi chuẩn bị nhấn gửi đi, thì trợn tròn mắt──trong điện thoại của cô không có số của Lệ Trạch Lương.
Số điện thoại, số điện thoại, số điện thoại, cô lục lọi đủ thứ manh mối trong đầu. Cuối cùng, cô nhớ hình như có một cuốn sổ thông tin của cấp cao Lệ thị. Cô mở túi xách đi làm, nhanh chóng tìm ra số điện thoại của Lệ Trạch Lương. Tiếp đến, cô đọc đi đọc lại tin nhắn mấy lần, chắc chắn không viết sai chính tả với đặt đúng dấu câu mới dè dặt nhấn gửi đi.
Một giây, hai giây…
Một phút, hai phút, ba phút…
Hơn mười phút trôi qua, di động vẫn không có hồi âm.
Cô chán nản tự an ủi, có lẽ không ở gần điện thoại hay là đang nghỉ ngơi, có lẽ Lệ Trạch Lương là kiểu người không gởi tin nhắn cũng không biết chừng. Qua thêm hồi lâu, ngay lúc Tả Ý sắp quên mất tắt TV đi ngủ, thì di động đột nhiên vang lên, cô vội vàng mở ra xem.
“Ừ.”
Thế mà anh chỉ nhắn lại một chữ lạnh tanh.
Tả Ý khóc không ra nước mắt. Cô dù sao cũng hỏi tới hai câu lận mà, nếu trả lời ngắn gọn thì cũng phải có hai dấu câu chứ. Người này chỉ “ừ”, rốt cục là nói vết thương khá hơn? Hay là chân mình vẫn còn đau?
Hay là… Hay là ý anh ta là chẳng thích thú gì mà trả lời cô?
Tim cô rơi tụt xuống, cuối cùng không biết tìm câu nào để nhắn qua tiếp nữa.

11 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 24

  1. Nhận được cái tn mà có 1 chữ ừ như thế biết là người đọc bị tổn thương bao nhiêu mà chị lại là ng có tình nữa chớ. Mà Tả Ý này có nhiều bí mật nhở

  2. huyenthanh nói:

    cái cô TY này… anh Lương của mình lại chịu khổ rồi! Haizzz, vì sao nam nhân kiệt xuất lại ko có thật trên đời nhỉ!

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s