Lương ngôn tả ý – 22


6.

Cô ra ngoài cửa rồi ngồi xổm xuống, vùi đầu vào khuỷu tay, không ngừng lầm rầm với chính mình.
“Thẩm Tả Ý, không phải lỗi của mày. Mày không biết một đá đó lại có hậu quả lớn đến vậy.”
“Đây chỉ là tình thế nguy cấp tự bảo vệ mình.”
“Mọi khi anh ta ngoại trừ đi đứng hơi lạ, còn lại đều giống y như người bình thường. Nên mày vẫn luôn cho anh ta là người bình thường.”
“Tuy anh ta đã có thoả thuận, nhưng ai bảo sau đó lại thô bạo làm chi.”

Cô cứ lặp đi lặp lại nhưng câu này với bản thân, lòng dần dần ổn định lại, rồi bắt đầu tính toán chuyện kế tiếp cần làm.
Sắp xếp đàng hoàng, Tả Ý là người đầu tiên gọi điện cho Quý Anh Tùng.
Cô cố ý lược bỏ bớt nguyên nhân xảy ra, chỉ nói: “Chúng tôi xảy ra chút xích mích, sau đó… tôi đá vào chân Lệ tiên sinh…”
“Chân phải?” Quý Anh Tùng tức thì nối lời.
“Ừ…”
Quý Anh Tùng hít phải khí lạnh.
“Tôi muốn giúp nhưng anh ta lại đuổi tôi ra.” Tả Ý nói.
“Nếu vậy cô đừng giúp, tôi lập tức đến ngay.”
Tả Ý ngồi chồm hổm trên nền nhà, mỗi một giây trôi qua tựa như đang chịu đựng đau khổ. Bỗng nhiên, nghe bên trong có tiếng động, hình như là điện thoại bị rơi xuống đất.
Cô rốt cục cũng không chịu được, quay vào phòng ngủ thăm chừng anh.
Lúc này Lệ Trạch Lương đang dựa vào thành giường, há to miệng thở hổn hển. Điện thoại ở đầu giường quả nhiên là bị rớt xuống, chắc là vừa nãy anh định ngồi lên giường, lại trượt ngã mà quơ phải.
Cô thấy cái chăn rủ xuống mép giường, bị ngón tay anh túm chặt, ngón tay vốn hồng hào vì cố sức mà trở nên trắng nhợt. Còn đùi phải của anh, buông thõng trên mặt đất.
Tả Ý đáng lẽ đang dần dần bình tâm lại bắt đầu co rút đau đớn.
Cô không nên làm vậy với anh.
Lệ Trạch Lương thấy cô bước vào, giọng nói cực lạnh nhạt hỏi: “Cô còn chưa đi à? Muốn ở lại thưởng thức thành quả của cô sao? Hay là lại đá lần nữa, để trút giận?”
“Tôi biết, anh đang giận tôi lắm,” Tả Ý nói, “Nhưng tôi thấy anh yếu ớt bất lực ngồi ở đó lại không cười nổi, càng không thể vênh váo chế nhạo người khác vào thời điểm khó coi như thế.”
“Thẩm Tả Ý!” Lệ Trạch Lương tất nhiên là bị cô chọc tức, điện thoại đang cầm trong tay ném thẳng về phía Tả Ý.
Cô có thể né lại không né, để mặc điện thoại đập mạnh lên trán cô. Lực ném rất lớn, văng trúng làm cô phải khẽ bật ngửa đầu ra sau một chút. Cô đưa tay xoa nhẹ, thoáng cau mày, như hơi đau.
Lệ Trạch Lương thấy thế mà sửng sốt, nhưng nhanh chóng khôi phục thần sắc.
“Nếu chưa hả giận, đằng sau anh có cái điều khiển TV kìa.” Tả Ý nói.
Lần này, Lệ Trạch Lương không làm dữ nữa, chỉ lạnh lùng liếc cô một cái, giọng hờ hững: “Cô đi đi.”
“Tôi không đi! Rõ ràng là anh bảo tôi tới, giờ lại vô duyên vô cớ đuổi tôi đi. Mời thần thì dễ tiễn thần thì khó, anh có ngon thì đứng lên đuổi tôi ra đi.” Cô bắt đầu giở trò.
Ngược lại lần này làm Lệ Trạch Lương bế tắc, anh mệt mỏi nói: “Cô đi ra ngoài đi, tôi không thích người khác thấy tôi thế này. Lát nữa tôi sẽ gọi Quý Anh Tùng tới.”
“Thật là lạ, chẳng lẽ Quý Anh Tùng không phải người khác?”
“Cậu ta… khác.” Lệ Trạch Lương hơi cứng họng.
“Phải rồi, phải rồi. Trong mắt anh, anh ta tất nhiên là khác với những người như chúng tôi rồi.” Cô cười, vì chợt nghĩ đến tiểu Lâm từng tưởng rằng nguyên nhân Quý Anh Tùng từ chối cô là Lệ Trạch Lương.
Tả Ý đến gần đỡ anh lên. Lần này Lệ Trạch Lương không còn cộc cằn hất cô ra. Nhưng lúc Tả Ý đụng đến bả vai anh vẫn cảm thấy cơ thể anh vì kháng cự theo bản năng mà cứng ngắc.
Anh nhẹ đẩy tay cô ra, nói: “Tự tôi có thể đứng được.”
“Tôi không hiểu nổi, rõ ràng có người ở bên giúp đỡ, tại sao phải tự chuốc khổ vào người vậy chứ.”
“Tôi thật sự có thể.”
Nói xong, Lệ Trạch Lương xoay hai tay chống lên mép giường, sau đó từ từ chống chân trái đỡ thân người, kéo chân phải không thể nhúc nhích lên từng chút từng chút một, rồi di chuyển.
Tả Ý thấy mặt anh tuy trắng bệch nhưng hiện vẻ kiên định không thể lung lay, điều này làm cô nhớ đến cảnh tượng mỗi sáng sớm anh đều một mình vụng trộm đi thang bộ. Bỗng lúc ấy, cô cảm thấy trái tim mà anh đã chôn vùi dưới đau đớn không muốn cho ai biết, lại cứng rắn và kiêu ngạo đến nhường ấy. Tả Ý ở bên cạnh, hít một hơi thật sâu, cố nén nước mắt sắp trào ra.
Không biết bao lâu, anh quả nhiên dựa vào sức mình ngồi lên giường, thở đánh phào một hơi thật dài. Anh vốn là người không dễ đổ mồ hôi vậy mà bây giờ quần áo đều ướt đẫm.
“Tôi xem vết thương thế nào.” Lúc này, Tả Ý ngồi xổm xuống định kéo ống quần anh lên.
Lệ Trạch Lương lại tránh đi, đánh lạc hướng chú ý của Tả Ý bằng cách nhờ cô lấy giùm anh thuốc an thần. Lúc Tả Ý tìm được thuốc, rót ly nước vào phòng, Lệ Trạch Lương đã cởi giày, mền đắp kín chân dựa trên giường.
“Gọi cho Quý Anh Tùng giúp tôi.”
“Tôi gọi rồi, anh ta sẽ lập tức tới ngay.”
“Tôi uống thuốc rồi chắc sẽ ngủ một lát.”
“Ừ.” Tả Ý gật đầu.
Không biết thuốc có tác dụng hay không, có thể giảm đau hay không, chỉ thấy Lệ Trạch Lương mím miệng, dường như nói chuyện cũng đã là chuyện cố hết sức. Cô định đi vắt khăn lau mồ hôi cho anh, vừa xoay người bị Lệ Trạch Lương giữ lại.
“Còn đau không?” Anh hỏi.
Tả Ý sửng sốt, lúc đầu còn chưa hiểu, sau đấy mới nhớ ra cái trán, mới lắc đầu, “Không đau.”
Khi Tả Ý vắt khăn xong quay lại, Lệ Trạch Lương đã ngủ. Anh ngủ rất say, ngón tay vẫn túm chặt tấm chăn đắp trên người. Cô biết, anh không muốn người khác đụng đến cái chân kia.
Tả Ý đứng bên giường ngắm anh, cho đến nay anh vẫn gây cho cô ấn tượng chưa hề khuất phục. Bất kể là sự nghiệp hay là gì khác, tựa như không ai có thể đánh bại được anh. Thậm chí còn mạnh mẽ đến mức làm người ta quên mất sự tàn tật của anh.
Niềm kiêu ngạo của anh, có đôi khi trong lúc sơ ý đã đồng thời làm bị thương cả người khác lẫn bản thân mình.
Cô sợ làm anh tỉnh giấc nên không lau mặt giúp anh nữa, chỉ lẳng lặng tắt đèn ra ngoài.
Quý Anh Tùng đến nơi, thấy Lệ Trạch Lương ngủ yên ổn và ngoan ngoãn, bất ngờ hỏi Tả Ý: “Sao cô làm được vậy?”
“Giở trò.” Tả Ý đáp.

18 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 22

    • Tả Ý đâu có mạnh, chỉ là cô đá trúng vết thương chưa hồi phục sau vụ tai nạn lần trước trên đường cao tốc mà anh đã cứu cô thôi

      • huyenthanh nói:

        e cũng chết a Lương nữa! hình tượng đàn ông trong lòng e hic hic… nhưng mà ngoài đời ko có!

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s