Lương ngôn tả ý – 20


4.

Tả Ý quay sang Tiết Kỳ Quy gật đầu.
Rất nhiều người đối với quyết định trái ngược hẳn này của công ty đều cảm thấy bất ngờ, thường có người hướng ánh mắt hoài nghi dòm ngó Tả Ý. Cô ngồi thẳng tắp, sắc mặt vẫn như thường lệ.
Trong cuộc họp Lệ Trạch Lương thực hiện lời hứa. Có lẽ, không ai biết đằng sau đấy, giữa anh và cô có đổi chác thế nào.
Buổi tối, Tả Ý về nhà đợi thật lâu, vẫn không thấy bóng dáng Lệ Trạch Lương. Nếu còn ngủ trên sofa nữa, người cô chắc mỏi đến điên luôn, nhưng cô lại tuyệt đối không muốn bước nửa bước vào phòng ngủ của anh. Cô thay bộ đồ rộng thùng thình nằm cuộn tròn trên sofa, trước khi mơ mơ màng màng ngủ cô nghĩ: Mong anh ta tối nay đừng xuất hiện, vĩnh viễn không xuất hiện luôn càng tốt.
Lệ Trạch Lương đãi cơm người ta xong, thì về nhà cũ Trạch gia ở đường Du Dương. Anh không hay về đây, hôm qua đột ngột trở về, khiến người ở nhà cũ không kịp chuẩn bị, bận rộn cả nửa ngày.
Hôm nay chưa vào đến cửa, lão Đàm quản gia đã chạy đến hỏi: “Lệ tiên sinh đã ăn cơm chiều chưa?” Rõ ràng đã chuẩn bị sẵn.
“Ăn rồi.” Lệ Trạch Lương đáp, “Bác Đàm, lại đến làm phiền bác.”
“Sao lại nói thế, chúng tôi vẫn thường mong cậu. Nhà cũ này không có người trẻ tuổi, cứ vắng vẻ lạnh lạnh.” Lão Đàm nói.
Lệ Trạch Lương mỉm cười, về phòng tắm rửa thay quần áo.
Lão Đàm chuẩn bị quần áo đưa vào phòng tắm, cẩn thận hỏi: “Lệ tiên sinh, cậu có cần giúp gì không?”
“Không cần.” Lệ Trạch Lương vừa cởi cà vạt vừa nói.
Lão Đàm lại nhìn nhìn anh, thấy anh có uống rượu, có phần không yên tâm. Đêm qua, Lệ Trạch Lương sau khi về đến, một câu cũng không nói mà về phòng sắc mặt vô cùng lạ kì. Sau đó còn ở trong phòng tắm cả giờ, làm hại mấy người làm ở ngoài không biết thế nào cho phải, lại không dám tuỳ tiện hỏi han. Vì tất cả mọi người đều biết anh đi đứng bất tiện, còn rất không thích trước mặt người khác để lộ cái chân bị tật. Cuối cùng, vẫn là lão Đàm đến gọi cửa.
Lệ Trạch Lương thấy ông lo lắng, mới cười nói: “Tôi tắm thôi thì có chuyện gì được chứ, trước kia vì mọi người cứ không yên tâm nên tôi mới dọn ra ngoài ở đấy.”
“Nhị thiếu gia,” Lão Đàm vẫn không sửa cách gọi cũ, “Cậu mấy năm gần đây uống rượu ngày càng nhiều hơn, thuốc lá với rượu hại gan hại phổi lắm, nếu bắt buộc vì làm ăn, thỉnh thoảng bảo Anh Tùng lo liệu đi.” Ông thấy Lệ Trạch Lương từ nhỏ đến lớn, hiểu tính tình anh, vì thế giọng điệu khuyên giải rất nhẹ nhàng, sợ làm anh giận.
“Ừm.” Lệ Trạch Lương cười cười với lão Đàm.
Lão Đàm thấy anh chỉ giật giật khoé miệng, thần sắc trên mặt trông vẻ như che giấu tâm sự. Ông biết Lệ Trạch Lương tuy không phải là người nóng nảy, tuỳ ý nổi giận với người khác, nhưng lại bướng bỉnh cực kì. Nói nhiều với anh cũng như không, nên ông không dài dòng nữa mà đi ra.
Khi Lệ Trạch Lương tắm rửa xong, chuẩn bị đi ngủ thì đã gần khuya. Anh thích nhìn ánh đèn, nên chỉ cần về nhà cũ, lão Đàm biết ý liền cho người bật hết toàn bộ đèn trong vườn hoa, như vậy để anh đứng trên phòng ngủ lầu hai là nhìn thấy được.
Anh một mình nằm lên giường. Trăng hạ huyền cong cong treo trên bầu trời, toả ra ánh sáng nhàn nhạt chiếu vào nhà, rơi trên một góc gương mặt anh.
Anh không ngủ được, trở dậy tìm điện thoại, không cần mở danh bạ mà bấm một dãy số vốn đã rất quen thuộc, để sát tai rồi đi ra ngoài. Sau khi kết nối, lại nghe thấy lời nhắn tự động nhắc để lại tin nhắn, giọng nữ sau mấy lần lặp lại một cách máy móc bỗng biến mất, biến thành những tín hiệu liên tục báo bận.
Anh đưa màn hình ra trước mặt, ngơ ngác nhìn chăm chăm mười mấy con số, tiếp đó, chậm rãi gọi đi… Đây là phương pháp duy nhất trị mất ngủ ngoài những lúc anh say rượu. Nhưng hiện giờ, tối nay phương pháp kì diệu nho nhỏ này, lại một lần rồi một lần mất đi sau tín hiệu máy bận.
Anh nhìn ra cửa sổ ngẫm nghĩ, rồi như hạ quyết tâm, nhẹ nhàng đứng dậy, không làm quấy rầy đến ai trong nhà. Anh mặc quần áo xuống lầu mở cửa, đón xe đi vào nội thành.
Xuống xe, băng qua đường, vào thang máy, không hề dừng lại, thế mà khi ra thang máy đến trước cửa nhà mình anh lại do dự. Anh đã lấy chìa khoá ra rồi, giờ nó lại quay lại nằm trong túi quần. Sau đó dựa người vào tường, lấy một điếu thuốc, châm lửa rít vài hơi.
Làn khói mỏng từ giữa ngón tay anh, quẩn quanh lượn lờ rồi tan đi. Lệ Trạch Lương lại rít vào rồi nhả khói, rít thêm lần cuối, anh lặng lẽ từ trong chỗ tối, lập tức mở cửa.
Sau khi nhanh chóng thích nghi với ánh sáng trong phòng khách, Lệ Trạch Lương thấy Tả Ý cuộn người trên sofa. Mặt cô hướng ra ngoài, đầu gối lên tay vịn sofa. Lệ Trạch Lương bước thật khẽ về phía cô.
Cô dường ngủ không ngon, hơi thở lúc nhanh lúc chậm, chỉ là vẫn hơi há miệng như trước đây, thấy được cả răng bên trong miệng.
Anh khe khẽ đưa tay, đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên má Tả Ý, không ngờ cô nhíu mày, bực mình gạt tay anh ra, cơ thể bỗng cựa quậy.
Lúc này Lệ Trạch Lương mới sực nhớ, cô hình như không thích có người ám mùi thuốc lá đến gần. Nghĩ vậy, nên đến phòng tắm bật đèn rửa tay. Thế nhưng, khi anh quay lại phòng khách, Tả Ý đã tỉnh ngủ đứng chờ anh.
“Lệ tiên sinh.” Cô lạnh nhạt và khách sáo gọi họ anh.

11 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 20

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s