Lương ngôn tả ý – 19


3.

Buổi chiều, Dương Vọng Kiệt nhận được điện thoại của Doãn Tiếu Mi.
“Hì hì.” Cô nàng cười ngây ngô ở bên kia đầu dây.
“Sao vậy? Vui đến vậy à.”
“Được giải toả khúc mắc nên đương nhiên vui rồi.” Doãn Tiếu Mi nói.
“Khúc mắc chuyện gì?”
“Là chuyện lần trước em nói em gặp cô Thẩm rồi đó. Ha, vậy mà anh không tin.”
Dương Vọng Kiệt mỉm cười, không nghĩ cô cố chấp đến vậy. “Anh bận việc mấy ngày nay, đến cả họ của mình là gì anh còn không nhớ.”
“Khó trách người ta nói ngưu tầm ngưu mã tầm mã, anh với anh em chẳng khác gì nhau, công việc thì khỏi nói rồi mất ăn mất ngủ quá chừng, ngày thường lại chả được gì.”
Dương Vọng Kiệt nhắc nhở cô: “Không phải em muốn kể anh nghe sao? Lạc đề đi đâu rồi.”
“À──cô Thẩm Tả Ý đó là bạn học đại học M với em đó nha. Hôm qua tự nhiên em nhớ ra.”
“Bạn học?”
“Ừ, chị ấy là đàn chị của em. Trước kia lúc ở đại học M tụi em cùng trong đoàn kịch Mơ Ước,” Doãn Tiếu Mi nói, “Đúng là tụi em chung hội đoàn trong trường. Hèn chi cảm thấy quen quá.”
“Vậy ư?” Dương Vọng Kiệt không để ý hỏi lại.
“Trước đây em với chị ấy hay diễn chung với nhau mà. Thật nhớ hồi xưa quá đi──” Doãn Tiếu Mi cảm thán, “Nếu không phải cha em cấm cản, chắc em sẽ làm diễn viên rồi ấy chứ.”
“Em bao nhiêu tuổi, mà đã bắt đầu đa sầu đa cảm thế.”
Doãn Tiếu Mi tuy tuổi không còn nhỏ, nhưng vẫn là con cưng trong nhà, nên tính cách rất trong sáng đáng yêu, luôn khiến người ta thấy cô không lớn nổi.
“Vọng Kiệt, lúc nào đó chúng ta hẹn cô Thẩm ra ngoài ôn chuyện cũ đi.”
“Ờm…” Dương Vọng Kiệt hơi lúng túng.
“Ha, em biết rồi, anh có tật giật mình chứ gì? Để ý cô Thẩm rồi phải không?”
Dương Vọng Kiệt nhất thời khó biện minh, đành nói: “Chờ khi nào cô Thẩm rảnh rồi nói sau.”
Thế nhưng, lúc bấy giờ cô Thẩm đang ở căn hộ của Lệ Trạch Lương.
Căn hộ không phải kiểu mọi người thường hay tưởng tượng là khu nhà trọ cao cấp rộng cả ngàn thước vuông từ phòng ngủ đến phòng ăn phải đi mất mấy phút. Mà chỉ là nhà trọ có thang máy bình thường, nhưng mỗi căn nhà có cửa sổ lớn có thể nhìn bao quát toàn cảnh bao gồm một phần Greenfield.
Phòng ở trang trí hết sức đơn giản, ngay cả ngọn đèn cũng là loại có màu sắc và kiểu dáng đơn giản nhất.
Căn hộ ngoài phòng khách, còn có một phòng ngủ và một phòng làm việc. Ngoài ra còn một phòng giải trí, bên trong chỉ để một cái bàn bi-a.
Lúc này Tả Ý không có chút tâm tình nào để xem xét sở thích của Lệ Trạch Lương, từ lúc cô vào nhà vẫn luôn ngồi bất động trên ghế sofa ở phòng khách.
Lệ Trạch Lương chẳng những bảo tiểu Lâm gọi xe đưa cô về, còn công khai cho cô nghỉ nửa ngày. Thật không hiểu nên nói anh ta lấy công làm tư, hay là tử tế với cấp dưới nữa, khoé miệng Tả Ý giật giật như chế giễu.
Lúc cô đến thì trời đã sẩm tối, không biết ngồi đã bao lâu, chỉ thấy bầu trời ngoài cửa sổ đang dần dần tối đen, các ngọn đèn chậm rãi sáng lên, chiếu sáng cả một góc trời đen như mực.
Một mình, không mở đèn, cô cứ vậy mà chờ, ngồi lặng trong bóng tối chờ người đàn ông đó xuất hiện.
Bỗng nhiên, cô thính tai nghe tiếng thang máy vang “dingdong──”, sau đó có tiếng bước chân, từng chút, từng chút đi gần về hướng này. Lòng cô căng thẳng, eo vươn thẳng, ngừng thở, hai tay nắm chặt túi xách. Tiếng bước chân càng ngày càng gần, khi đi ngang cánh cửa không ngừng lại, mà rẽ sang hướng khác.
Không phải anh ta.
Sau khi xác định rõ, Tả Ý mới thả lỏng người, xoè bàn tay ra nhìn, thì thấy một lớp mồ hôi rịn ra.
Điện thoại Tả Ý chợt vang lên. Chung quanh rất vắng lặng, nên tiếng chuông vừa vang lên, làm cô giật bắn người.
“Tả Ý à.” Là dì Nhậm gọi đến.
“Dì Nhậm.”
“Vừa rồi Tả Tình nói chuyện đột nhiên nhắc đến con.” Giọng nói dì Nhậm mừng rỡ, vì từ sau khi sinh bệnh, Tả Tình ngoài ba người kia ra thì không biết bất kì ai khác, kể cả Tả Ý.
“Nhắc con chuyện gì ạ?”
“Nó ăn cơm xong, tự nhiên nói ‘Ba phải đi thăm Tả Ý sao?’, hỏi dì tới hai lần.”
Tả Ý cười, “Tốt quá.”
Sau khi cúp máy, cô hơi mệt mỏi, liền để nguyên quần áo cuộn người trên sofa định chợp mắt để có sức đối phó khi Lệ Trạch Lương về đến. Cô ngả người xuống, cảm thấy trên mặt có gì đó khác thường, đưa tay sờ thử, không ngờ là nước mắt chảy ra.
Ngón tay vừa chạm vào, đã thấy lạnh lẽo.
Tả Ý cứ thế mơ mơ màng màng trên sofa đến khi trời hửng sáng, còn Lệ Trạch Lương lại cả đêm không hề xuất hiện. Cô thay bộ đồ sạch hôm qua mang theo, rửa mặt xong, đúng giờ đi làm.
Mười giờ kém, có người gọi điện bảo cô đi họp.
“Họp gì vậy?” Cô hỏi.
“Họp cân đối vụ vịnh Lam Điền.” Trợ lí Tiết Kỳ Quy trả lời, hoàn toàn không đề cập đến chuyện hôm qua ngăn Tả Ý ngoài cửa phòng họp.
À, Tả Ý nghĩ, hợp đồng có hiệu lực tức thời mà anh ta nói quả là nhanh thật, giờ thì quyền lợi của cô lại khôi phục hoàn toàn, bất giác mũi hừ lạnh. Đến cửa phòng họp, vừa lúc gặp nhóm người Lệ Trạch Lương ở đối diện đi tới.
Cô quay đầu đi chỗ khác, không muốn nhìn anh.
Lệ Trạch Lương nhếch môi, rồi cũng im lặng. Tiết Kỳ Quy bên cạnh anh lại tươi cười nói: “Chúc mừng nhé, luật sư Thẩm, đề nghị của cô, chúng tôi quyết định đón nhận.”

8 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 19

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s