Lương ngôn tả ý – 17


Chương IV

1.

Cuộc sống hàng ngày của Dương Vọng Kiệt vô cùng bình lặng, và quá nhàm chán, chỉ biết từ nhà đến công ty và ngược lại, thứ bảy thì tăng ca.
Nhà anh ở một huyện cách đây mấy trăm cây số, nên sau khi tốt nghiệp đại học không dễ dàng gì mới được ở lại thành phố A. Gia cảnh không có gì đặc biệt, cha mẹ đều là công nhân về hưu sống ở huyện.
Vì học ở thành phố A hết bốn năm, lại thêm lăn lộn làm việc nhiều năm, nên bạn bè quen biết cũng nhiều. Còn quen Thẩm Tả Ý, thuần tuý chỉ là một sự trùng hợp.
Một tuần nọ anh được nghỉ phép năm, nên mới về nhà một chuyến. Đối với chuyện anh vẫn còn độc thân, mẹ anh thấy hơi lo lắng, vì vậy điện thoại cho cô cháu họ ở thành phố A, giao nhiệm vụ này cho cô cháu.
Anh không phải cố ý sống độc thân mà do cảm thấy nếu không có ai thích hợp, vậy thì cân nhắc sau đã.
Cuối tuần, người chị họ hẹn anh đến nhà ăn cơm.
“Vọng Kiệt, em có yêu cầu gì không? Nói ra chị sẽ cho em ý kiến.”
“Hợp là được.” Anh không biết trả lời thế nào, chỉ thuận miệng nói đại.
Theo khía cạnh khách quan mà nói, ít nhất đối phương không bị nặng gánh gia đình.
“Vậy là môn đăng hộ đối à.”
“Tàm tạm là được.” Trước sự thẳng thắn của chị, anh hơi chút ngượng ngùng.
“Trong công ty anh rể em có cô gái cũng được lắm. Tính tình khá tự lập, không như mấy cô gái trẻ chơi bời bây giờ.” Chị nói. “Nhưng cũng ở ngoài tỉnh.”
Sau đó, cho anh xem một tấm hình.
Đó là tấm hình chụp chung, Dương Vọng Kiệt nhìn người chị họ chỉ. Cô gái trẻ tuổi ở giữa nhóm người là Thẩm Tả Ý, cao cao, gầy gầy, lúc chụp hình chỉ có một mình cô là cười toe toét khoe răng.
Nhìn vẻ mặt đó, Dương Vọng Kiệt cũng không nhịn được cười.
Nhưng ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, lúc anh đưa cô về, cô có nói.
“Tôi… không biết Ngô Uy Minh bảo tôi đến là vì hai vợ chồng họ muốn giới thiệu chúng ta với nhau.”
“Có lẽ nói thế này sẽ làm anh không vui, làm anh cảm thấy tôi tự mãn. Nhưng hiện giờ quả thật tôi chưa có ý nghĩ lập gia đình.”
“Tôi… Dương tiên sinh… Nếu anh cảm thấy tôi quá thẳng thắn, làm anh không thích. Vậy cho tôi xin lỗi.”
“Thật ra… Chúng ta có thể làm bạn, đương nhiên, nếu anh không ưng thì… không cần miễn cưỡng.”
Tả Ý lắp bắp nói một tràng.
Dương Vọng Kiệt tất nhiên hiểu rõ.
Sau vài lần tiếp xúc, anh mới phát hiện cô bé này thật sự chỉ xem anh là bạn, dường như mối quan hệ này vĩnh viễn sẽ không chuyển biến. Đặc biệt là lần ở tiệc cưới, anh từ xa nhìn thấy rất rõ ràng.
Lệ Trạch Lương đối với cô không tầm thường.
Anh vẫn cảm thấy Tả Ý cư xử rất chân thật và bình tĩnh, không phải là cô gái hay ngại ngùng. Nhưng trước mặt Lệ Trạch Lương lại khác, cô có thể vì một động tác hoặc một câu nói lơ đãng của người đàn ông đó mà mặt đỏ tai hồng.
Có đôi khi trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, hay ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê.
May mà, từ ngày đầu tiên quen biết Tả Ý cũng đã nói rõ ràng kết quả với anh, nên lúc ấy anh không khó chịu là bao, chỉ mơ hồ có phần tiếc nuối.
Trong tiệc cưới, cô dâu phụ bên cạnh đột nhiên nói với anh, “Anh là Dương Vọng Kiệt? Anh trai em ấy, cứ ở trước mặt em nhắc anh hoài.”
Dương Vọng Kiệt nhìn cô gái nhỏ trước mặt, mới nhớ ra cô chính là em gái của chú rể Doãn Tiêu, Doãn Tiếu Mi. Khi cô cười rất ngọt ngào, không có vẻ phách lối của mấy cô tiểu thư nhà giàu. Có lẽ vì việc làm ăn của Doãn gia mấy năm gần đây mới vừa khởi sắc, nên hai anh em nhà này đều không nhiễm cái tính ngang ngược kiêu ngạo.
Tiếu Mi, Tiếu Mi, tên cũng như người, lúc ấy Dương Vọng Kiệt đã nghĩ vậy.

***

Chiều nay Dương Vọng Kiệt nghỉ ở nhà, bỗng nhận được điện thoại của Doãn Tiếu Mi.
“Anh Dương, anh em với Hiểu Nguyệt mua hai vé xem phim mà không muốn đi xem, anh đi với em nha?”
Anh là người trưởng thành, cũng biết lời mời như vô tình này của Doãn Tiếu Mi có ý như thế nào. Anh nói: “Được. Nhưng về sau gọi anh Vọng Kiệt là được.”
Xem xong phim, Doãn Tiếu Mi ầm ĩ bảo đói bụng, đòi đi ăn lót dạ. Hai người đến quán cà vừa ngồi xuống, anh liền thấy Thẩm Tả Ý từ trong đi ra.
Thẩm Tả Ý cũng cùng lúc thấy anh.
“Dương Vọng Kiệt.” Tả Ý đứng lại chào anh.
Tiên sinh bên cạnh cũng lịch sự gật đầu.
Anh đứng dậy chào lại.
Dương Vọng Kiệt không biết người đó là ai, Tả Ý cũng không định giới thiệu họ với nhau. Nên anh không không dám tuỳ tiện bắt tay, chỉ gật đầu.
Tả Ý liếc qua Doãn Tiếu Mi, trợn tròn mắt, cười hì hì hạ giọng hỏi Dương Vọng Kiệt: “Bạn gái hả?”
Dương Vọng Kiệt cười cười, chẳng nói chẳng rằng.
Chốc lát sau, hai người Tả Ý dần dần khuất hẳn khỏi tầm mắt Dương Vọng Kiệt.
“Cái cô này hình như em gặp qua rồi.” Doãn Tiếu Mi cau mày.
“Em chắc chắn gặp rồi, ngày cưới của anh em cô ấy cũng tới.” Dương Vọng Kiệt nhắc cô, phần sau anh giữ lại không nói, là anh đưa cô ấy đến.
“À” Doãn Tiếu Mi bừng tỉnh, “Anh nói em mới nhớ, lúc đó cô ấy ngồi kế Lệ Trạch Lương đúng không. Em với Hiểu Nguyệt còn vì thế mà bàn tán cả buổi trời.”
“Hai cô bàn tán gì người ta vậy?” Dương Vọng Kiệt tò mò.
“Chuyện riêng phụ nữ với nhau,” Doãn Tiếu Mi cố ý cong môi, “Không nói anh biết.”
“Hai cô thân nhau quá nhỉ.” Hiếm thấy.
“Tất nhiên rồi, chị dâu là do em giới thiệu cho anh trai chứ ai? Chuyện này anh chắc chắn là không biết.”


Hai người họ anh một câu em một câu, mang đề tài vừa rồi về Thẩm Tả Ý vứt đi thật xa.
Bất ngờ, cuối cùng Doãn Tiếu Mi lại thì thầm suy tư: “Nhưng mà, em cảm thấy cô ấy rất quen, trừ lần gặp trong ngày cưới của anh còn gặp ở đâu đó nữa.”
Lời này không được Dương Vọng Kiệt chú ý đến.

***

Mấy ngày sau, Tả Ý ở nhà xem phỏng vấn nhân vật, là tiết mục ưa thích của cô, người dẫn chương trình luôn hỏi những câu rất sắc nhọn, rất ít bận tâm đến mặt mũi người được phỏng vấn, làm cho người ta rất lúng túng. Có một lần, người được phỏng vấn giận dữ bỏ về ngay tại trường quay.
Nhưng cũng vì thế mà tỷ suất người xem càng tăng cao.
Sau đó không biết mạo phạm người nào, không còn trực tiếp nữa, mà sau một ngày được biên tập lại mới lên TV.
Lúc Tả Ý thấy Chiêm Đông Quyến xuất hiện ở trường quay, ngồi đối diện người dẫn chương trình, cô kinh ngạc mở lớn mắt: tên này không sợ bị sượng mặt sao.
Không khí ban đầu tương đối hoà nhã. Người dẫn chương trình nói toàn lời hay ho tâng bốc Chiêm Đông Quyến.
Sau đó, chương trình dần dần lộ bản tính.
Người dẫn chương trình hỏi: “Chiêm tổng, chúng tôi đều biết ngài nhận cổ phần của Đông Chính từ cha mình.”
Chiêm Đông Quyến thản nhiên trả lời: “Phải.”
“Sau khi ngài tiếp nhận, đã tiến hành một loạt sửa đổi Đông Chính, nghe nói hành động đó làm nhiều cổ đông bất mãn?”
Chiêm Đông Quyến nói: “Mỗi một chính sách và sửa đổi quy định quan trọng chúng tôi đều thông qua quyết định của ban giám đốc, anh nói bất mãn tôi không biết cụ thể là chỉ việc gì.” Chiêm Đông Quyến cười, “Nhưng có một vài điểm phải thừa nhận, tôi không phải tờ 100 tệ đỏ chói, không thể nào làm cho ai cũng thích được.”
Nghe đến đó, Tả Ý đang ở trong toalet súc miệng đã phun hết cả họng nước lên tấm gương.
Trong mắt cô vẫn cảm thấy người này thật ngu ngốc, thì ra không biết bắt đầu từ khi nào, anh đã học được bộ dáng giả hoạt như hồ ly này rồi.
Giờ khắc này Dương Vọng Kiệt ở nhà cũng xem tiết mục này. Anh ta chính là Chiêm Đông Quyến? Anh mới phát hiện hoá ra người đàn ông bên cạnh Tả Ý đêm đó là nhân vật cỡ nào.
Anh không khỏi thở dài rền rĩ. Nếu Thẩm Tả Ý và Lệ Trạch Lương lần đó là trùng hợp, vậy sự xuất hiện của Chiêm Đông Quyến cho thấy cô ấy cũng không phải là người đơn giản.
Nghĩ đến thế, anh cũng không có ý nghĩ ngông cuồng nữa.
Xem tiết mục này còn có một người khác mà Tả Ý quan tâm nữa.
Lệ Trạch Lương đổi kênh, dụi tắt mẩu thuốc vào gạt tàn, thật lâu không nói tiếng nào.

11 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 17

  1. Chị Tả Ý này toàn quen nhân vật đâu có tầm thường đâu. Lại còn có soái ca Lệ Trạch Lương luôn theo sát a là tìm hiểu rất nhiều về đối thủ của mình a

  2. huyenthanh nói:

    mấy ngày nay u ám, hnay vừa mở máy lên đã đc lì xì chặp này hay quá. nhưng mà mình vĩnh viễn chẳng có 1 anh Lương như thế, tiếc 1 chút!

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s