Lương ngôn tả ý – 8


4.

Đột nhiên nghĩ đến câu ấy, Tả Ý không khỏi phì cười. Nếu Lệ Trạch Lương nghe có người thì thầm sau lưng anh ta như vậy, không biết có cảm tưởng gì.
Tiếng cười khúc khích khó hiểu trong bữa tiệc ồn ào không nghe rõ lắm, nhưng đủ gây nên ánh mắt nghi ngờ của Lệ Trạch Lương ngồi cạnh.
“Tôi…” Tả Ý giải thích, “Tôi cảm thấy câu người điều khiển chương trình nói vừa nãy thật buồn cười.” Vừa nói khỏi miệng, lại thấy hối hận. Cô cần gì phải sợ anh ta, trong giờ làm là sếp, nhưng hết giờ có cười khúc khích cũng chả phạm pháp.
“Luật sư Thẩm tâm trạng không tồi.” Lệ Trạch Lương nhấp ngụm rượu, buông một câu nhận xét với Tả Ý.
“Tàm tạm, tôi vừa không tiếc nuối cô dâu không phải là tôi, vừa không oán giận chú rể sao lại là anh ta. Vì thế vừa vui cho họ đồng thời vừa vui cho bản thân.” Cô không muốn mỗi lần trước mặt anh ta đều ở thế yếu.
Lệ Trạch Lương nghiêng đầu, rõ ràng không ngờ tới cô gái này lại trả lời nhiều đến vậy, dường như quan tâm, “Bản thân tôi thấy tò mò, chú rể sau này làm luật sư Thẩm oán giận sẽ là người thế nào nhỉ?”
Cô nếu không phải vì giữ gìn hình tượng luật sư rực rỡ trước mặt quần chúng đã quát anh ta “miệng xúi quẩy” rồi. Nhưng trước mặt sếp lớn giỡn cũng phải có mức độ, miệng nói: “Nếu được kết hôn với người tuyệt vời như Lệ tiên sinh, không chỉ tôi, mà toàn bộ các cô gái còn độc thân ở bữa tiệc này đều rơi nước mắt.”
Lệ Trạch Lương khá là tự kỉ gật đầu, rõ ràng là chiêu vuốt mông ngựa này làm anh ta cực kì hài lòng.

***

“Mi Mi, anh ấy ở đây. Mình ở trên sân khấu nhìn thấy.” Cô dâu Khanh Hiểu Nguyệt quay về phòng thay đồ cuối hành lang đổi lễ phục, sau khi ngồi lúc lâu mới nói.
“Ai?” Phù dâu đang cài nút giúp cô, bất chợt không hiểu.
“Lệ Trạch Lương.”
“À.” Phù dâu nói, “Anh ta chỉ là khách của Doãn gia đến dự thôi. Hiểu Nguyệt, hôm nay cậu mệt rồi, đừng nên suy nghĩ nhiều.”
“Mình còn nghĩ gì được, chẳng lẽ sẽ khờ khạo cho là anh ta vì mình mà cướp cô dâu sao?” Cô dâu Khanh Hiểu Nguyệt cười khổ, “Thật ra sau đó mình đã hiểu, mình và các cô ấy đều không được anh ta để ý. Nhưng có lẽ ngay cả bản thân anh ta cũng không biết, có đôi lúc anh ta làm các cô ảo tưởng rất nhiều.”
Khanh Hiểu Nguyệt vừa gỡ lúp cài đầu, vừa nghĩ đến người đàn ông đó.
Lệ Trạch Lương đối xử với phụ nữ luôn khiêm tốn nhã nhặn lịch sự, dù đối phương là cô gái xa lạ tình cờ nói chuyện hợp ý anh ta cũng sẽ đến gần, rồi như thì thầm khe khẽ, làm người đó vành tai đỏ ửng tim đập thình thịch. Thế nên, rất nhiều người khác giới đều có vài ý nghĩ đen tối trong đầu, tất nhiên trong những người đó cũng có Khanh Hiểu Nguyệt.
Đàn ông như vậy, cho dù vẫn hoài thờ ơ cũng có thể thu được hồn vía người ta, đừng nói lời nói và việc làm còn thân thiết đưa đẩy như thế.
Vừa rồi, cô đứng trên sân khấu thấy Lệ Trạch Lương không để ý gì nói chuyện với cô gái trẻ ngồi cạnh. Cảnh tượng như vậy làm lòng cô rung lên, giống như đó chính là Khanh Hiểu Nguyệt cô của mấy tháng trước.
“Nguyệt Nguyệt, đã xong chưa?” Át tiếng rầm rĩ của bữa tiệc, tiếng chú rể Doãn Tiêu gõ cửa thúc giục bên ngoài.
Thôi đi, thôi đi.
Ngay từ đầu, tất cả đều không có thắng thua.
Ngay từ đầu, anh ta đối xử với ai cũng như nhau.
Cuối cùng cô thở phào một hơi, sau đó soi gương chỉnh trang bộ váy cưới đỏ thẫm, lập tức kéo phù dâu, miệng tươi cười đẩy cửa đi ra.
“Hai người ở trong đấy thì thầm to nhỏ gì thế?” Chú rể Doãn Tiêu vội vàng bước đến.
“Tụi em đang nói…” Khanh Hiểu Nguyệt cười, “Bữa tiệc này không biết có hồng nhan tri kỷ ngày xưa nào của anh, đang lén lau nước mắt, hay là──”
“Hay là gì?”
“Hay là có anh chàng đẹp trai nào đó làm em thở dài tiếc nuối không ấy mà.”
“Cái miệng của em nha, giỏi nhất là chọc người ta vui.” Doãn Tiêu vừa nói, vừa cười vui vẻ kéo tay cô dâu chuẩn bị ra ngoài đi mời rượu.
“Doãn Tiêu, anh yêu em thật sao?” Đi mấy bước, Khanh Hiểu Nguyệt bỗng hỏi nhỏ.
“Yêu.”
“Cả đời không?”
“Ừ.”
“Ừ là ý gì?”
“Cả đời.”
Nghe đối phương trả lời chắc chắn, cô trở tay nắm chặt tay anh, có hơi cảm động.
Còn phía kia, bàn Tả Ý và Lệ Trạch Lương vừa nhập tiệc, người ngồi bàn này là khách mời nhà trai, nên rượu mời đi từ mấy bàn này trước.
“Cám ơn các vị trưởng bối, các bạn đến chung vui.” Doãn Tiêu bưng ly rượu lên.
Dương Vọng Kiệt ở bên giới thiệu từng người với cô dâu, đến Lệ Trạch Lương, “Vị này chính là Lệ Trạch Lương tiên sinh ở tập đoàn Lệ thị.”
“Cám ơn Lệ tiên sinh trước đây đã quan tâm.”
Lệ Trạch Lương mỉm cười nhẹ nhàng, “Cô Khanh, chúc mừng.”
“Vị này là…” Dương Vọng Kiệt nghĩ nghĩ, “Luật sư Thẩm Tả Ý ở Lệ thị.”
“Luật sư Thẩm, lần đầu gặp cô, rất hân hạnh được tiếp đón cô.”
Hai người vừa nói cám ơn, vừa chạm cốc cùng mọi người.
“Con dâu lão Doãn xem ra không tệ.” Người trong bàn bình luận.
“Lão Doãn người ta có một đứa con trai, còn là lần đầu kết hôn. Lẽ nào con dâu không thế, còn nói này nói nọ.” Một người tiếp lời.
“Ha ha, lỡ lời chút thôi mà.”
“Chỉ là, cô Khanh này trước đây hình như có khoảng thời gian qua lại với Lệ tổng thì phải.”
Đề tài chuyển tới Lệ Trạch Lương.
Tả Ý liếc liếc Lệ Trạch Lương, không ngờ hai người này như vậy, hèn chi vừa rồi người ta nói “trước đây đã quan tâm”, thì ra là cách quan tâm như thế. Cô không khỏi dịch ghế ra xa xa, sau đó lại ngầm nói xấu nhân phẩm Lệ Trạch Lương một trận.
Nhưng mà, Tả Ý nhanh chóng bị thịt viên chua ngọt vừa được bưng lên thu hút sự chú ý. Cô từ nhỏ đã rất thích món này, tức thì nắm dụng cụ lên gắp ngay. Nhắm kĩ một viên, hành động, dùng sức, viên thịt lại trợt ra rớt xuống trở lại.
Tả Ý hơi nổi giận, cô không rành dùng đũa gắp mấy thứ tròn tròn, nên trước đây thường bị người ta trêu ghẹo.
Cô lại lén nhìn xung quanh lần nữa, trên bàn không có để muỗng.
Vì thế, tiếp tục ngắm viên dẹp một tí. Thử lại, lại trợt.
Cô vất vả chiến đấu ác liệt với thịt viên chua ngọt, còn mấy người kia vẫn bàn tán về phụ nữ.
“Vương tổng,” Lệ Trạch Lương mỉm cười chế nhạo nói, “Tôi qua lại với cô gái nào vậy? Vương tổng anh không nên lúc nào cũng lấy tiêu chuẩn quản lí anh của vợ nhà để đánh giá tất cả đàn ông và phụ nữ chứ.” Khi nói, anh đưa đũa đến dễ dàng gắp một viên thịt chua ngọt, sau đó, rất tự nhiên bỏ vào chén của Tả Ý.
Anh vừa nói vừa gắp, một chuỗi động tác làm rất suôn sẻ tự nhiên. Đến khi viên thịt nhẹ nhàng rơi vào chén trước mặt Tả Ý, những người ngồi kế Tả Ý không khỏi ngẩn người đờ đẫn.
“À,” Bỗng ngầm hiểu vẻ mặt của mọi người trong bàn, đang lúc Lệ Trạch Lương hạ đôi đũa đặt lên bàn thì hơi ngừng lại một chút, mặt lập tức giãn ra cười nói: “Trân trọng phụ nữ, là trách nhiệm của đàn ông.”
Nghe lời giải thích của anh, mấy vị ngồi đó đều ồ lên một tiếng sâu xa, nhưng khiến Tả Ý nhìn viên thịt trong chén, ăn cũng không được, không ăn cũng không được, đành lí nhí cám ơn.
“Không cần khách sáo, cô Thẩm cần món nào, cứ nói tôi là được.” Lệ Trạch Lương trả lời rất lịch sự.
Tả Ý đương nhiên còn muốn ăn nữa, nhưng làm sao có thể để chuyện mới vừa rồi tái diễn lại được. Lần này, cô nhắm kĩ mục tiêu, thủ thế một chút, sau đó cấp tốc phóng đũa. Quả nhiên─gắp được viên thịt, lập công quay về.
Ngay lúc Tả Ý còn đang hí hửng, thì nghe “bụp” một cái, viên thịt chua ngọt rơi vào cái ly đế cao của cô, sau đó nước văng tung toé, hơn nữa còn rất không may văng trúng lên quần áo của Lệ Trạch Lương.
Trong ánh mắt tràn ngập áy náy của Tả Ý, Lệ Trạch Lương đi toalet. Cầu mong anh ta không mắc bệnh sạch sẽ, và cũng không hẹp hòi, Tả Ý cầu nguyện trong lòng.

12 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 8

  1. Tả Ý dễ thương ghê, mà sao LT Lương cứ lừng khừng thế nhỉ? 2 anh chị này làm ta tò mò chết mất thôi. Mong là tác giả đừng đi lang man nữa vào vấn đề chính đi thui, thanks Khôi nha

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s