Lương ngôn tả ý – 4


4.

Cuối tuần, Tả Ý với Chu Bình Hinh đi xem nhà.
Bình Hinh đã đính hôn, chưa đến ngày cưới nhưng đi kiếm nhà trước, xem mấy căn ở đối diện bờ sông thấy hài lòng, nhưng giá tiền lại khiến người ta chắt lưỡi hít hà.
Hai cô ấn nút xuống gọi thang máy thì gặp hai người từ trong thang máy đi ra, Tả Ý lịch sự dịch sang phải hai bước nhường đường.
“Tả Ý? Thật trùng hợp.” Một trong hai người đàn ông cao lớn nhìn thấy hỏi.
“Dương tiên sinh.” Là Dương Vọng Kiệt, Tả Ý cười cười, bắt chuyện chào hỏi.
“Hai người đến xem nhà?”
“Tôi đi theo bạn.”
Dương Vọng Kiệt gật đầu.
Tả Ý không tiện ở lâu, định ấn nút thang máy lần nữa rồi tạm biệt, không ngờ Dương Vọng Kiệt xoay sang hỏi Bình Hinh, “Cô thích chỗ ở thế nào?”
“Toà nhà C tầng này.”
“Vừa đúng lúc công ty chúng tôi trong đây nắm được giá cả.”
Bình Hinh nghe thấy thế thì vui vẻ, nhìn qua Tả Ý dò hỏi, vì anh là bạn của cô mà.
“Có được không?” Tả Ý không nghĩ anh lại nhiệt tình như vậy.
“Không thành vấn đề, nhà này là hạng mục của công ty chúng tôi mà.”
Kết quả nhờ Dương Vọng Kiệt giới thiệu, Bình Hinh vui mừng phấn khởi kí hợp đồng.

***

Cuối tuần, Dương Vọng Kiệt lại hẹn Tả Ý, ngại chuyện lần trước nên cô không thể kiếm cớ từ chối.
“Trên trán em có vết sẹo?” Đang ăn cơm, Dương Vọng Kiệt lơ đãng nhìn thái dương Tả Ý.
“Hm?” Tả Ý bất ngờ nên không kịp phản ứng.
Lát sau, cô mới nhớ anh đang nói cái gì, giơ tay sờ vết sẹo, nói: “Có hơi xấu nhỉ.”
Thái dương bên phải có một vết sẹo hồng hồng kéo dài đến mép tóc, cũng chẳng bất ngờ gì mấy nên Tả Ý không có ý để tóc mái che đi.
Dương Vọng Kiệt bỗng thấy mình như đang xúc phạm, có chút ngượng ngùng.
Tả Ý lại chẳng lưu tâm mà cứ há to miệng ăn tự nhiên.
“Hợp với khẩu vị của em là tốt rồi, nhà hàng này nấu ăn được lắm. Vậy mà chị họ tôi cứ chê nhiều dầu mỡ, sau khi chị ấy sinh con thì ăn chay luôn.”
“Là chị Ngô có phần có số. Chúng ta nếu không ăn thịt, sẽ không có sức lực bán mạng cho người ta để kiếm tiền mưu sinh.”
“Anh rể ở nhà hay nói em tài giỏi, nhưng không ngờ em có ý nghĩ chân thật thế này.”
Sau khi ăn xong, Tả Ý đi rửa mặt, có hai cô gái vừa đi vào toalet vừa trò chuyện.
“Thời đại bây giờ, quả phụ còn nổi tiếng hơn mấy cô gái trẻ nữa.”
“Không đúng à, có tài sản còn từng trải. Không cần già trẻ, chỉ có hồi môn đáng giá thôi.”
“Không sợ ông chồng trước từ quan tài bò ra, giết cô ta à.”
“…”
Lảm nhảm không dứt, Tả Ý không muốn nghe nữa. Vừa quay về đại sảnh, thì thấy vài người đang tranh cãi.
“Bà hèn hạ, dám đem tiền của ba tôi đi nuôi trai!” Có người gào lớn.
Tả Ý quay qua, thì phát hiện người bị cản đường là Mạnh Lê Lệ, khuôn mặt vốn tái nhợt giờ đỏ ửng, xắc tay nhỏ bị mười ngón tay bấu chặt.
Người đàn ông đi cùng cô ta, thân hình cao lớn lại ẩn mình đằng sau, không hề có ý định lên tiếng giúp cô. Tả Ý mới chợt nhớ ra, người hai cô khi nãy nói là Mạnh Lê Lệ.
Anh em họ Hoàng được chú ý nên không định buông tha, nói càng lúc càng to tiếng.
“Gia Huỷ, về nhà rồi nói.” Mạnh Lê Lệ cố lắm mới thốt ra được mấy chữ.
Hoàng Gia Huỷ từ nhỏ đã được nuông chìu, vừa thấy Mạnh Lê Lệ luôn yếu đuối dám cãi cô ta, tức giận càng tăng, “Giờ này bà vẫn muốn giữ thể diện à, nhà họ Hoàng chúng tôi đã mất từ sớm rồi.”
Dứt rồi, cô ta liền vung tay lên tính tát vào mặt Mạnh Lê Lệ, thì Tả Ý xông lên chắn ở giữa. “Chát──” cái tát đó đương nhiên là đánh trúng cổ Tả Ý.
“Luật sư Thẩm!”
“Tả Ý!”
Hai người Mạnh, Dương đồng loạt kêu lên, chấn động cả phòng.
Dương Vọng Kiệt lập tức chạy đến đỡ cô.
“Cô─” Hoàng Gia Huỷ ít nhiều hối hận.
Quản lí nhà hàng nghe chuyện chạy tới, đưa mấy người đó đi ra phía sau vào phòng làm việc. Nhưng anh em họ Hoàng lại rời khỏi từ cửa sau.
Tả Ý cầm túi chườm đá phục vụ đưa, phát hiện bạn trai trước khi xảy ra chuyện của Mạnh Lê Lệ, chẳng biết biến đâu mất. Cô liền quay đầu tìm quanh, thấy Dương Vọng Kiệt vẫn ở đây, trong lòng cảm thấy có chút an ủi.
Tuy cô không có ý với anh về mặt kia, nhưng có anh đứng ngay sau thì đỡ thấy trơ trọi hơn.
Mạnh Lê Lệ xấu hổ giải thích: “Tôi chỉ là… một mình có hơi cô đơn. Con người ai cũng có lúc cô đơn mà.”
Tả Ý cười cười, không trả lời.
Không.
Cô đơn là kết quả sau khi cơm no áo ấm. Nếu một người làm việc cả tuần bảy ngày, mỗi ngày làm mười hai tiếng, vì kế sinh nhai mà đấu tranh đến sứt đầu mẻ trán, làm sao còn dư thời gian mà cô đơn.
Cô đơn, là bệnh của nhà giàu.

***

Dương Vọng Kiệt lái xe đưa Tả Ý về nhà.
“Còn đau không?”
“Không đau.” Chỉ một cái tát mà thôi, cô không mỏng manh đến vậy.
“Em quá để ý đến chuyện cô Mạnh kia rồi.”
Tả Ý cười cười, “Là tôi xen vào việc của người khác.”
“Có điều, tôi cảm giác có lẽ em đang bảo vệ cô Hoàng.”
“Cô ta không biết cái tát này mà trúng Mạnh Lê Lệ thì sẽ có bao nhiêu tin đồn.” Tả Ý sờ sờ năm dấu tay trên gò má, cô vì lúc đó bị đau mà môi nhếch lên lộ ra hàm răng trắng tinh, lấp lánh.
Ngay lập tức, Dương Vọng Kiệt càng có tình cảm tốt với cô gấp bội.
Trời nhá nhem tối, Tả Ý sau khi làm thêm giờ đã về nhà trọ, ngồi phịch trên ghế sofa, tay chân mỏi đến mức muốn rời khỏi cơ thể. Có lẽ rất nhiều người cảm thấy không hiểu nổi vì sao cô chắn tát tai thay người ta. Nhưng cô làm là có lí do của mình.
Tả Ý gọi điện thoại đường dài đến thành phố B, “Đông Quyến, là em.” Cô nói.

***

Nói chuyện điện thoại xong, vừa bỏ quần áo vào máy giặt, lại nghe tiếng chuông di động reo không ngừng. Cô quay lại phòng khách bắt máy, là Dương Vọng Kiệt.
“Tả Ý! Mau xem TV! Bản tin 10 giờ!!”
Anh cho đến giờ chưa từng dùng giọng điệu này nói chuyện bao giờ, vô cùng gấp gáp, nên Tả Ý không hỏi nhiều, vội vàng nghe theo.
“Nhân chứng kể, sau khi xảy ra tai nạn xe, chiếc xe gây tai nạn đã phóng đi rất nhanh. Sau khi cảnh sát điều tra biển số xe đã xác nhận đó là biển số giả…” Bản tin phát hình ảnh tai nạn xe, một chiếc Lamborghini màu vàng tông vào lan can an toàn trên đường cao tốc, đứng bên cạnh chiếc xe là cô gái kinh hoàng đang bị cảnh sát thẩm vấn. Ống kính chuyển đến chính diện, Tả Ý thấy mặt cô gái trên màn hình ─ Hoàng Gia Huỷ.
Vẻ kiêu căng ngang ngược mới khi nãy của cô ta hoàn toàn biến mất, khuôn mặt tái xanh vì sợ trong ánh chớp tắt của đèn giao thông, cực kì khó coi.
Tả Ý sửng sốt che cái miệng đang há hốc.
“Biết cô ấy ở bệnh viện nào không?”
“Em chờ chút.” Dương Vọng Kiệt nói.
Năm phút sau, anh lại gọi đến, đọc địa chỉ bệnh viện cho Tả Ý.
“Em thật muốn đến à?”
“Ừ.” Tả Ý đáp.
“Tôi đi với em.”
Nửa tiếng sau, họ vào phòng cấp cứu gặp Hoàng Gia Huỷ.
Cô ấy ngồi trên giường bệnh săn sóc đặc biệt, mặc áo màu hồng nhạt nhăn nhúm, toàn thân run rẩy từng cơn, trợ lí riêng và người làm sắp xếp đồ đạc, lo thủ tục, nói chuyện với bác sĩ, nhưng không ai nhớ đến việc nói chuyện với cô, làm cô bình tĩnh.
“Cô Hoàng.” Tả Ý đi đến gọi cô.
“Luật sư Thẩm,” Cô ta ngẩng lên, “Bà ta định giết tôi ư?”
“Không, không thể.” Mạnh Lê Lệ không cần thiết phải làm thế.
“Đúng mà, bà ta nhất định thầm hận tôi tận xương tuỷ.”
“…” Tả Ý không biết trả lời cô ta thế nào, người một nhà đến mức này, thật làm người khác kinh ngạc không nói nên lời.
Vừa lúc đó, Dương Vọng Kiệt từ chỗ bác sĩ trực ban về, Tả Ý đi ra ngoài.
“Bác sĩ nói cô ta không sao, chỉ bị thương ngoài da.”
Tả Ý nghe vậy, thở ra nhẹ nhõm, lập tức hỏi: “Thật sự chỉ là ngoài ý muốn à?”
Dương Vọng Kiệt nhún vai, “Có lẽ thế, nhưng cho người ta cảm giác như là đe doạ.”
Hôm sau, Tả Ý ngồi ở bàn làm việc đọc tin tai nạn chiếm hết trang đầu tờ báo. Bài báo phân tích, cô con gái duy nhất nhà họ Hoàng vừa được thừa kế di sản, nhận được rất nhiều của hồi môn. Theo các dấu hiệu trên sự việc có vẻ giống như bị kẻ thù thị uy, cảnh cáo vân vân. Hoàng Gia Huỷ cũng được xem là cô gái có tiếng tăm, những lời đồn vặt vãnh thế này đương nhiên chìm lắng.

14 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 4

  1. rabbitphan nói:

    Lâu rồi mới lại đọc truyện online…
    Mỗi ngày hay cách ngày có truyện dzị Khôi, để chị ngóng :))

  2. Hollynguyen81 nói:

    Nữ 9 này tào lao bí đao vậy… hết rảnh đi thang bộ h lại nhảy vô đỡ tát.. bảo đảm lát nữa lại hối hận sao mình nhảy vô…

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s