Lương ngôn tả ý – 3


3.

Hôm sau, Tả Ý lại đến công ty sớm.
Cô ngồi trên chiếc ghế hôm qua trong công viên nhỏ, thấy Lệ Trạch Lương từ trên xe bước xuống. Anh ta cũng đi làm đúng giờ như mọi bữa, và không đậu xe ở bãi đậu dưới tầng hầm.
Lúc này Tả Ý nhìn thật kĩ, đùi phải anh ta quả nhiên có tật. Nhưng cụ thể là thế nào, tạm thời không rõ lắm. Chẳng qua không phải què quặt thật sự, nhưng đúng là tốc độ đi của chân trái chậm hơn một chút, lúc nhấc chân cũng thấp hơn.
Anh ta bước lên bậc thềm, vào toà nhà.
Tả Ý đi theo sau.
Anh ta bỏ qua thang máy, mà đi thang bộ.
Chắc chắn, anh ta muốn đi thang bộ. Sau khi biết chắc, Tả Ý trợn mắt. Có lẽ nào? Phòng làm việc của anh ta ở tận lầu 23. Dù cô là người khoẻ mạnh cũng sẽ mệt đứt hơi.
Nhưng Lệ Trạch Lương quả thật đi lên thang bộ.
Thang bộ cứ hết một tầng sẽ ngoặt 180 độ, người đi trước sẽ không thấy người đi phía sau. Vì thế Tả Ý nhón chân rón rén đi theo sau.
Hai người một đi trước một theo sau, trên cầu thang vọng lại tiếng bước chân của Lệ Trạch Lương. Bước chân lúc đầu nhanh đến nỗi Tả Ý không theo kịp, từ từ chậm lại, sau đó là tập tễnh. Vì thế, Tả Ý nép ở dưới này chờ anh ta, chờ tiếng bước chân chầm chậm đi lên, mới quẹo qua.
Bỗng nhiên cô hiểu vì sao anh ta lại đến công ty sớm như vậy, một người ở đây vật lộn với cầu thang dài dằng dặc. Người đàn ông này, trên thương trường cho dù hô mưa gọi gió, nhưng vẫn không muốn người khác nhận thấy sự tự ti của bản thân.
Lầu 19. Tả Ý mệt đến choáng váng nhưng vẫn không quên ngó chừng tầng trên. Sau đó, lần thứ ba mươi bảy, cô quẹo qua. Đột nhiên, vừa ngẩng đầu cô sững sờ đứng đờ một chỗ.
Lệ Trạch Lương dừng ngay đấy, đối diện với cô, bắt quả tang tại chỗ.
Lúc bấy giờ Tả Ý đầu bù tóc rối, mặt mũi bơ phờ, đã cởi giày cầm trên tay từ hồi nào, cả người toàn mồ hôi, vô cùng thảm hại, còn bị bắt tại trận là đang theo dõi.
“Cô Thẩm, thật là cao hứng, sáng sớm đã đi thang bộ.” Lệ Trạch Lương hài hước nói.
Anh ta mệt đến mặt mày trắng bệch, giọng điệu lúc nói không hề nghiêm khắc, nhưng kết hợp với biểu hiện như cười như không kia làm cho Tả Ý nghe gió lạnh từng cơn thổi qua ót.
Tả Ý lau mồ hôi, trong lòng âm thầm nói phét, “Đâu có, cũng giống hứng thú của Lệ tiên sinh anh thôi, thảo nào trùng hợp đến thế.” Nhưng mà, anh ta là nồi cơm của cô và cả Đường Kiều, huống chi cô tự biết đuối lí, không dám phản bác, đành nói thầm hai câu nhằm lấy lại bình tĩnh.
Sau đó, hai người im lặng đứng đó.
Im lặng.
Kiểu im lặng lâu lắc này làm Tả Ý hơi chột dạ.
Dù sao, cũng là cô rình lén bí mật của anh ta.
Cô hắng giọng, quyết định lên tiếng phá vỡ tình hình căng thẳng.
“Mỗi ngày luyện tập một giờ, sẽ khoẻ mạnh làm việc năm mươi năm.” Cô đành liều mạng nói câu đó, mặc kệ có đúng hay không, nhưng dù gì với nhà tư bản hút máu ăn thịt người mà nói, nửa câu sau so ra có lẽ dễ lọt tai hơn, “Hôm nay hết một giờ của tôi rồi, Lệ tiên sinh mời anh tiếp tục.”
Tả Ý nói xong, nhanh chóng vòng qua Lệ Trạch Lương, định chạy lên lầu 19.
“Luật sư Thẩm.” Không ngờ lúc đi ngang thì Lệ Trạch Lương giữ cánh tay cô lại.
Tả Ý kinh ngạc nhìn anh ta.
“Hình như cô khá hiếu kì về tôi.” Lệ Trạch Lương híp mắt cười mờ ám, lại không buông tay ra.
Tả Ý không thể nhúc nhích cổ tay bị anh ta nắm chặt cứng, mặt đỏ cả lên.
Tư thế này làm cô cảm thấy thật có chút đen tối.
“Tôi… tôi…” Bình thường cô cãi nhau với Ngô Uy Minh mồm năm miệng mười bây giờ biến đâu mất, tôi hồi lâu, cuối cùng đảo mắt nghĩ ra một câu: “Toàn thể chị em tập đoàn Lệ thị, lớn có chị lao công sáu mươi tuổi, nhỏ có mấy em mười tám tuổi, đều rất hiếu kì về Lệ tiên sinh.”
Lệ Trạch Lương nhướn mày.
“Anh là thần tượng của toàn thể chị em nhân viên, vì Lệ tiên sinh anh anh minh thần vũ, anh tuấn phi phàm, anh dũng cái thế, anh hùng khí…” Còn một chữ “đoản” ngay cửa miệng, Tả Ý vội vàng nín bặt.
Lệ Trạch Lương vẻ mặt bình thản như thường, khoé miệng mang nét cười.
Cái gì cũng thủng, chỉ có mông ngựa là không thủng*, người này đúng là tự kỉ cuồng.
(*Nguyên văn là ngàn thủng vạn thủng, mông ngựa không thủng: ý chỉ những người thích nghe lời xu nịnh, tâng bốc <ở đây là nói anh mặt dày như đít ngựa>)
Tả Ý không khỏi oán thầm một hồi.
Bỗng dưng, cửa cầu thang bật mở, một bà chị mặc đồ lao công đi vào.
Bà chị thấy Lệ Trạch Lương thì gật đầu chào: “Lệ tiên sinh, chào ngài.”
Dứt lời, liếc lại nhìn Tả Ý, liếc thêm cái nữa nhìn tư thế thân mật của hai người, bà chị ra vẻ tỉnh ngộ, nhanh chóng lùi ra.
Mười phút sau, tai tiếng về Lệ Trạch Lương, lại tăng thêm một chuyện.

***

Trời đất ơi!
Tả Ý sau đó trốn về văn phòng mình ở tầng 21, ảo nảo chết được, hận không thể tìm cái lỗ nào đó chui xuống.
Trước đây, Tả Ý vừa đến Đường Kiều không bao lâu, cùng Dương Vọng Kiệt trở thành bạn tốt với Chu Bình Hinh đang tìm mua căn hộ tân hôn.
Có một lần, áo sơ mi mới của Bình Hinh hơi chật một tí, chẳng dè vừa giơ tay, nút áo trước ngực bung ra. Làm cho hai đồng nghiệp nam ở đó, tim đập mạnh và loạn xạ một lúc lâu, qua một hồi mới phản ứng, xấu hổ quay mặt sang chỗ khác.
Bình Hinh đỏ bừng cả mặt trốn vào toalet, Tả Ý nhanh chóng tìm kim chỉ đến cho cô. Sau khi đơm nút lại xong, Bình Hinh nhất định không chịu rời toalet, khóc như mưa, nói mình không còn mặt mũi nào gặp mọi người.
“Bình Hinh, chuyện này có gì đâu. Mỗi người đều có lúc bị mất mặt, qua rồi thì thôi.” Tả Ý khuyên cô.
“Sau này làm sao còn mặt mũi gặp đồng nghiệp nữa, mình lớn ngần này vẫn chưa hề xấu hổ đến thế.”
“Sao? Vậy cậu may mắn quá rồi. Mình từ nhỏ đã là quỷ con, cứ phải xấu hổ suốt.”
“Không thể nào, Tả Ý cậu cứ đùa mình.” Trong mắt Chu Bình Hinh, Tả Ý là người giỏi giang.
“Mình nhớ hồi trung học, có lần mặc một cái váy mới đến trường.” Tả Ý sợ vẫn chưa kể chi tiết rõ ràng, nói thêm, “Là kiểu váy ngắn xoè ấy, tiết ngữ văn giáo viên gọi mình trả lời câu hỏi, kết quả lúc đứng lên, váy bị cái gì đó trên ghế móc lại, nếu đứng thẳng váy sẽ tuột xuống. Lúc đó mình đành khom người trả lời. Vào tuổi đó mình rất hướng nội, không dám nói với bạn học. Sau khi tan học phải ngồi đơ trên ghế, đến khi bạn trực nhật lo vệ sinh lớp không ai để ý mới dám gỡ ra.”
Thấy sắc mặt Bình Hinh tốt hơn, Tả Ý tiếp tục nói:
“Còn một chuyện nữa, là vào năm lớp Mười. Mình đến lớp luyện thi toán. Trong lớp có một học trưởng đã tốt nghiệp, là mục tiêu thương thầm của mình hồi trung học, cho nên lựa chỗ ngồi kế bên anh ấy cách có lối đi. Bữa đó, vừa hay anh ấy đến muộn, từ ngoài cửa vào đã thấy mình đang ngắm anh ấy, vì thế  anh ấy cũng vừa đi vừa nhìn mình chăm chú. Đến khi ngồi xuống, thỉnh thoảng còn liếc qua chỗ mình một cái, lúc đó lòng mình phấn khởi vô cùng.”
“Rồi sao nữa?” Bình Hinh tò mò hỏi.
“Để mình uống miếng nước thấm giọng rồi kể tiếp cậu nghe.” Tả Ý dẫn cô rời toalet.
Ở phòng trà nước, Tả Ý kéo cô ngồi xuống, nói tiếp: “Lòng mình lén reo hò, nhưng ngoài mặt vẫn làm ra vẻ chăm chú nghe giảng. Không nghĩ rằng mấy phút sau, anh bạn đó thừa lúc giáo viên đang viết bảng, đã rất nghiêm túc chuyền tờ giấy đến chỗ mình. Mình lúc ấy phải đè trái tim đang đập loạn xà ngầu, cẩn thận mở tờ giấy ra, trên giấy viết một câu.”
“Viết câu gì?” Bình Hinh vội vàng hỏi.
“Gởi bạn: bạn mặc đầm trái rồi.”
Hai tiếng cười bật ra, không biết người nào đó đi ngang qua và Chu Bình Hinh cùng lúc bật cười.
“Tả Ý, cậu là vua kể chuyện.” Chu Bình Hinh nói.
“Chuyện này của mình đều là thật đó.”
“Nhưng khi đó cậu còn nhỏ, con nít có mắc cỡ cũng không khổ sở cho lắm.”
“Con nít á? Ở tuổi đó chỉ một lần bị xấu hổ trước mặt người mình thích, ngay cả can đảm sống cũng rơi đâu mất.”
“Vậy bây giờ anh bạn đó đâu?”
“Không biết,” Tả Ý mím miệng, “Mặt mày với tên tuổi không biết sao đều không nhớ ra, nhưng vẫn có ấn tượng.”
Chu Bình Hinh cười.
Chuyện này đến bây giờ Tả Ý nhớ đến vẫn hiện rõ mồn một trước mắt, nhưng mà khi nói với Chu Bình Hinh đúng là không phải chuyện của mình nên mới mạnh miệng. Ví dụ như bây giờ, thật sự cô không muốn xuất hiện trước mắt Lệ Trạch Lương nữa.
Như vậy không được, người đó sẽ hiểu lầm cô thích theo dõi.
Không biết sáng nay bị ma xui quỷ khiến cái gì, lại đi theo anh ta làm chi.
Tả Ý buồn bực day day thái dương, thì đụng đầu tóc rối bù của mình.
Cô không thích để tóc mái, chỉ cột đuôi ngựa đơn giản phía sau ót, mà tóc cô cứng bẩm sinh, tóc vừa mọc ra đã nhiều lại còn cứng còng lỉa chỉa không chịu nằm yên, không cột chặt một chút sẽ không yên.
Thế nên, ngày nào cô cũng chẳng ngần ngại sửa sang đầu tóc ba bốn lần.
Tả Ý trải qua buổi sáng chật vật leo cầu thang chẳng những mặt mũi bóng dầu, ngay cả áo sơ mi cũng dính mồ hôi. Trong thời tiết tháng Tư này, cô phải chịu đựng đến khi tan làm là khốn khổ đến cỡ nào.
Nhưng mà, có còn cách nào đâu.

17 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 3

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s