Lương ngôn tả ý – 2


2.

Ngày đầu tiên từ văn phòng Đường Kiều đến làm ở Lệ thị, Tả Ý dậy rất sớm, sớm đến nỗi đến chờ một hồi lâu. Cô ngồi một mình trên ghế bên ngoài cao ốc chờ đến giờ hẹn.
Đã có ai đó nói với cô, khi hẹn nhất định không được đến quá sớm, điều này sẽ làm đối phương nhìn thoáng đã biết cô rất căng thẳng hoặc là rất quẫn bách.
Trong công viên nhỏ ven đường, vài cây đào nở hoa rực rỡ. Trên bãi cỏ, có mấy ông lão múa Thái Cực, phía sau thêm vài đứa trẻ. Một chiếc xe màu bạc chậm rãi ngừng lại trước cao ốc, để một người bước xuống rồi xe chạy vào bãi đỗ.
Tả Ý nhìn từ xa đến, người xuống xe là Lệ Trạch Lương. Không hiểu vì sao, bộ âu phục đơn giản sẫm màu trên người anh ta cực kì vừa vặn, khoé miệng anh ta khẽ cười rồi chầm chậm khom người nhặt cái gì đó. Tả Ý hơi ngước lên nhìn thật kĩ, lại không ngờ đó là bông hoa rụng ở ven đường chưa được quét dọn.
Tả Ý thoáng nhìn lần nữa, rồi đứng dậy bắt đầu tìm chỗ bán điểm tâm.

***

“Tôi là Thẩm Tả Ý luật sư ở văn phòng luật Đường Kiều.” Ăn xong bữa sáng, đến giờ làm, cô không có thẻ nhân viên nên đến quầy tiếp tân báo tên họ.
Tiếp tân nói: “Luật sư Thẩm, mời cô cứ đi thẳng vào, ở cửa thang máy có thư kí Lâm đang chờ cô.”
Họ đã chuẩn bị chu đáo.
Quả nhiên vừa đến thang máy, thì có thư kí Lâm đang chờ cô. Dẫn Tả Ý lên thẳng văn phòng đã chuẩn bị sẵn cho cô. Đợi Tả Ý để đồ xuống, rồi lại dẫn cô đi xem xung quanh.
“Bên này là toalet.”
“Bên này là phòng trà nước. Nếu cô muốn uống gì thì cứ lấy trong tủ lạnh. Tất nhiên cô cũng có thể gọi tôi đưa sang.”
“Tầng trệt là cantin nhân viên. Phiếu cơm của cô để trong ngăn kéo bàn làm việc, có cả thẻ nhân viên tạm thời. Sau này thành nhân viên chính thức cô phải cung cấp hồ sơ có ảnh chụp mới có thể làm thẻ đàng hoàng.”
Lúc đi đến cánh cửa phòng cuối cùng không có bảng hiệu, tiểu Lâm nói: “Đây là phòng nghỉ riêng, của Lệ tiên sinh.”
“Lệ tiên sinh là ai?” Tả Ý chưa nghĩ, đã bật hỏi. Ở đây chắc là có rất nhiều người họ Lệ.
“Là tổng giám đốc Lệ,” Tiểu Lâm cười, “Nhưng anh ấy không thích người khác gọi như vậy.”
“Cô Lâm là thư kí của Lệ tiên sinh?”
“Đúng thế.”
“Vậy công ty toàn để thư kí tổng giám đốc đón tiếp nhân viên mới hay luật sư mới đến sao?” Người ở phòng nhân sự đâu hết rồi? Nhưng Tả Ý nuốt câu ấy xuống.
Tiểu Lâm kiên nhẫn vẫn giữ nụ cười, “Chuyện này, có thể cho thấy ông Lệ vô cùng xem trọng sự hợp tác giữa chúng tôi và Đường Kiều.” Cô cười vô cùng chuyên nghiệp.

***

Nhiều ngày sau, Tả Ý nhận ra đây chẳng những không ai nhàn tản, mà còn cả ngày phải làm việc vất vả.
Đang làm việc thì nhận được điện thoại.
“Tả Ý, là tôi.”
“?” Tả Ý nhất thời không kịp phản ứng.
“Dương Vọng Kiệt.” Anh đành phải xưng tên, giọng nói thoáng hụt hẫng.
“A.” Tả Ý vội nói, “Tôi bận đến chóng mặt rồi.” Người đó là bà con với đồng nghiệp Ngô Uy Minh, là đối tượng lần trước được Ngô Uy Minh mai mối. Kiến trúc sư, hiện đang làm việc trong một công ty xây dựng nhà ở.
Tả Ý không ngờ mới mấy ngày đã vứt người ta ra khỏi đầu.
“Vẫn chưa ăn cơm à?”
Ăn cơm? Tả Ý nhìn ra cửa sổ, trời đã tối hẳn, còn cô một mình cặm cụi bên máy tính lại không hề nhận ra.
“Cùng ăn bữa cơm đi, tôi đến đón em ngay.” Dương Vọng Kiệt nói.
Tả Ý làm xong việc, tắt máy tính, thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về.
Cô rời phòng đến thang máy, nơi đó còn có một người chờ thang máy.
Là Lệ Trạch Lương.
Người đó nghe tiếng chân xoay qua, thấy Tả Ý, thì mỉm cười.
“Chào Lệ tiên sinh.” Tả Ý lên tiếng chào trước.
Lệ Trạch Lương gật đầu chào. Hai người chưa chính thức gặp mặt, anh ta biết cô hay không biết cô, cả hai trường hợp đều rất bình thường.
“Ting──” Cửa thang máy mở ra.
Lệ Trạch Lương ngầm để Tả Ý vào trước.
Tả Ý chẳng nhường nhịn làm gì.
Trong thang máy chỉ có hai người.
Hai người đứng kế nhau nhìn thẳng ra trước, bên trong thang máy được lau chùi sáng bóng, phản chiếu cả hình ảnh hai người. Tả Ý bất giác nhìn sang, cô mang giày cao gót cũng chỉ cao đến lỗ tai anh ta.
Thang máy dần dần đi xuống. Khoé miệng và mặt mày anh ta cứ vương nụ cười.
Tuổi còn trẻ mà khi cười đã có nếp nhăn rồi? Lúc bấy giờ lòng Tả Ý không nén nổi phải thốt câu hỏi như thế.
“Muộn thế này cô Thẩm mới về à.” Lệ Trạch Lương cuối cùng lên tiếng. Xem ra anh ta nhớ cô.
“Có chút việc đến giờ mới làm xong.” Tả Ý vừa nói vừa vuốt vuốt tóc, khi cô hồi hộp lại vô thức có hành động này.
Lúc cô thả tay xuống, Lệ Trạch Lương nhìn mặt kiếng phản chiếu, ánh mắt lơ đãng quét qua mặt cô.
“Hình như bên ngoài đang mưa.” Lệ Trạch Lương nói.
“Ồ!” Tả Ý không ngờ anh ta nói câu này, “Sức khoẻ tôi tốt lắm, không lo.”
Nói xong câu đó, Tả Ý nhất thời cảm giác mình trả lời hơi ngu, cho là ai cũng thích mình, không chừng người ta học theo tính cách người Anh, muốn bàn đến chuyện thời tiết mà thôi.
Lệ Trạch Lương không khỏi nở nụ cười, khi anh ta cười, khoé miệng hơi hơi nhếch lên, không hề để lộ răng, có phần kín đáo mà không giả tạo. Chẳng lẽ đây là bình dị dễ gần trong truyền thuyết? Tả Ý lại nhủ thầm trong lòng.
Cô vừa xuống đến lầu một, thấy Dương Vọng Kiệt ở cửa đợi cô.
Dương Vọng Kiệt và Lệ Trạch Lương hai người gật đầu chào nhau. Dương Vọng Kiệt bình thường vốn diện mạo và tài năng đều hơn gấp đôi người khác, vậy mà lúc này đứng cạnh Lệ Trạch Lương lại thấy chỗ nào cũng tầm thường.
Dương Vọng Kiệt tuy cũng tự biết, nhưng không để ý, sắc mặt thản nhiên.
Tả Ý đi đến che chung ô với Dương Vọng Kiệt, chào tạm biệt Lệ Trạch Lương.
Xe họ chạy vòng lại, thấy Lệ Trạch Lương vẫn đang đợi xe. Tả Ý bỗng lấy làm lạ, sao người như anh ta không lái xe mà đi.
“Tiên sinh vừa nãy, chân hình như có tật.” Dương Vọng Kiệt vừa lái xe vừa nhìn Lệ Trạch Lương ngoài cửa sổ nói.
“Hả?”
“Tuy là lúc đứng nhìn không ra, nhưng khi bước đi lại hơi kì lạ, hơn nữa anh ta xoay người cũng đặc biệt chậm.”
Tả Ý quay phắt qua, nhìn Dương Vọng Kiệt, sắc mặt khiếp sợ, một lúc thật lâu cũng không bình tĩnh nổi. Xe đã chạy xa, cô mới hoảng hốt quay lại nhìn. Bóng dáng Lệ Trạch Lương xa dần không còn thấy rõ, dường như vẫn che ô đứng trong màn mưa bụi dày đặc.
Sao cô không nhận ra, cũng chưa từng nghe ai nói đến.

***

“Sao? Người đó là Lệ Trạch Lương à?” Lúc ăn cơm, Dương Vọng Kiệt mới biết người đó chính là chủ của Lệ thị.
“Anh ta là huyền thoại của giới nhà đất.” Dương Vọng Kiệt cười, “Anh ta ra tay luôn rất nhanh, độc, chuẩn, trở thành công cụ chỉ hướng gió cho chúng tôi. Hai năm trước, mở mang khu đất mới đã khiến tên tuổi Lệ thị nổi như cồn.”
Chuyện này, Kiều Hàm Mẫn đã bảo cô chuẩn bị tài liệu để đọc rồi.
Trước khi chính phủ phát hiện ra khu đất đó, tập đoàn Nghiệp Hưng đã chụp chỗ đó, dự định phát triển một kế hoạch lớn, biến toà nhà này thành nơi cao cấp. Nào ngờ xung quanh khu này tuy tốt, nhưng lại không đồng bộ, tuyến đường sang trọng đến nơi này không xây dựng được. Lần đầu đến kì hạn giao nhà lại tổn thất, kết quả tài chính xoay vòng không tốt, ngày giao nhà cứ lần lữa kéo dài, toà nhà gần như đã muốn xuống cấp. Đến lúc muốn bán sang tay, lại chợt nhận ra người trong giới không dám giao dịch nữa.
Vào lúc này, Lệ Trạch Lương nhúng tay vào, thu mua với giá cực thấp, sau đó kí kết với chủ đất xung quanh, rồi đưa các chuyên gia nổi tiếng đến, tiến hành khai phá toàn bộ khu vực này, làm cho vùng đất mới khai phá trở thành khu lân cận của thành phố. Mạnh tay như vậy, nếu có một chút sơ sẩy, gia sản ba đời của Lệ thị sẽ tiêu tan trong phút chốc. Thế nhưng, anh ta lại thành công. Năm đó, Lệ Trạch Lương hai mươi sáu tuổi.
“Bây giờ, Nghiệp Hưng vẫn còn là công ty cò con ở thành phố A, còn Lệ thị đã trở thành bá chủ trong giới.” Dương Vọng Kiệt cảm thán.

***

Từ nhà hàng đi ra, trời đã tạnh mưa, khí đêm vô cùng mát mẻ.
Tả Ý bỗng có hứng, trên đường về ghé vô siêu thị mua vật dụng hàng ngày với Dương Vọng Kiệt. Trả tiền xong, chợt nghe có tiếng gọi, “Luật sư Thẩm!”
“Cô Hướng, chào cô.” Tả Ý quen cô ta, là Hướng Văn Tình, đương sự trong một vụ lúc trước.
“Lâu quá không gặp cô.”
“Cô làm ở đây à?”
Hướng Văn Tình mặc đồng phục xám đậm của nhân viên phụ trách.
“Vâng.” Cô cười, “Công việc này không nhẹ nhàng như trước đây, nhưng tôi khá thích.”
“Chu An Hoè không làm phiền cô nữa chứ?”
“Vâng. Cám ơn cô, luật sư Thẩm. Nếu không có cô, giờ tôi không biết thế nào.”
“Không cần cám ơn.” Tả Ý đáp, giọng nói chân thành.
Bảo vệ quyền lợi chính đáng của phụ nữ là ước nguyện ngay từ lúc cô làm luật sư.
Trên đường đi, Dương Vọng Kiệt hỏi cô: “Cô gái xinh đẹp đó cũng bị vướng đến toà án à?”
Tả Ý thở dài, người bình thường rất khó nhìn thấy nỗi khổ của Hướng Văn Tình.
“Ai cũng có chuyện khó khăn.”
“Sao? Tôi hiếu kì rồi, có thể cho tôi biết được không?”
“Không có gì. Hướng Văn Tình cũng không tránh né quá khứ của cô ấy.”
Qua đèn xanh đèn đỏ, xe chạy về hướng nhà trọ của Tả Ý.
“Cô ấy tốt nghiệp đại học thì làm việc ở ngân hàng Huy Hỗ.”
“Công ty lớn là khao khát của người trẻ tuổi.”
Tả Ý không tiếp lời, lại nói tiếp: “Nào ngờ bị cậu ấm con ông chủ nhiều lần quấy rối, Văn Tình đường cùng mới khiếu nại với công ty, cậu ấm Chu thẹn quá hoá giận mới sai người đón đánh, còn suýt nữa huỷ luôn khuôn mặt. Sau đó, tôi làm luật sư bên nguyên của cô ấy.”
“Sau đó, Chu An Hoè bị tù bốn tháng.” Dương Vọng Kiệt đã đọc tin này trên báo.
Tả Ý chỉ kể qua loa mấy câu về mối quen biết của hai cô, nhưng không kể khó khăn gian khổ biết bao nhiêu ở đoạn giữa.
“Em cũng phải đề phòng tên Chu An Hoè đấy.” Dương Vọng Kiệt nói.

***

Buổi tối, Ngô Uy Minh anh không ra anh, em không ra em gọi điện hỏi thăm Tả Ý.
“Hôm nay đi làm ở công ty lớn sướng không?”
“Cũng toàn xã hội người ăn thịt người cả thôi.”
“Được cao thủ Lệ Trạch Lương ăn còn đỡ hơn anh ở đây bị vụ ly hôn tra tấn.”
Nghe anh nhắc đến Lệ Trạch Lương, Tả Ý đột nhiên nghĩ đến một chuyện.
“Lệ Trạch Lương bị…” Nói nửa chừng, bỗng cảm thấy không lịch sự lắm, nên sửa miệng, “Chân anh ta bị tật gì à?”
“Hình như mấy năm trước bị thương trong vụ tai nạn xe.”
“Trời ạ! Sao mấy người ai cũng biết, chỉ có em là ngốc nhất thôi.” Chỉ khi nào cô và Ngô Uy Minh cười nhạo nhau, giọng nói mới trở nên trẻ con thế này.

15 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 2

  1. 14 chương lớn bạn, trong 1 chương lớn tác giả chia thành mấy phần nhỏ nữa. Nếu tính theo kiểu chia chương bình thường chắc sáu mấy chương ^^

  2. huyenthanh nói:

    Chị Khôi spoil mà cứ như tiết lloj bí mật quốc gia í! nhưng e thích anh Lệ, chỉ ko biết anh ấy có làm mình thất vọng ko nhỉ!

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s