Lương ngôn tả ý – 1


Chương I

1.

Khi còn nhỏ, Tả Ý đã tiếp xúc với rất nhiều bạn nữ ốm yếu, cứ mỗi học kì sau khi kiểm tra chạy 800m thì sắc mặt của mấy bạn ấy tái mét như sắp chết, như thể bất kì lúc nào cũng ngã lăn ra được, vì thế mỗi lần kiểm tra thể dục là mỗi lần các bạn nam tỏ vẻ lấy lòng, săn sóc, ân cần hỏi han giúp đỡ các bạn nữ thể lực yếu kém, quan tâm đến mức làm cho người ta phải hâm mộ. Chỉ tiếc là cô có chạy hết 3000m cũng chỉ ho nhẹ hai tiếng rồi thôi.
Gần nhà có một chị họ Hoàng, đôi lúc ít gặp nhưng khi gặp chị ấy là hàng xóm lại thường xuyên khen ngợi: “Bé Hoàng à, mới vài ngày không gặp mà sao bác thấy con cao ráo, xinh đẹp hơn rồi.”
Còn bác ấy khi gặp Tả Ý thì bảo: “Tiểu Ý đó à, sức khoẻ tốt, thật là khoẻ mạnh.”
Ban đầu nghe khen Tả Ý còn khoái chí. Sau đó, cô mới phát hiện người khác khen cô cũng chỉ khen hai thứ là thân thể khoẻ mạnh với cứng cáp mà thôi. Dần dà, cô rút ra được kết luận.
Thì ra, nếu một đứa bé có dung mạo tốt, thì khen nó “xinh đẹp”. Nếu dáng người cao ráo, thì nói “cao hơn rồi.”. Nếu học giỏi, thì khen tặng “thông minh, có tương lai”. Nếu tính cách tốt, lại bảo “đứa bé ngoan còn nhỏ đã biết quan tâm đến cha mẹ”. Nếu cả bốn điều trên đều không có, đều không tốt, chỉ có thể là “khoẻ mạnh, thân thể tốt” vân vân.
Con người ta toàn là học hành giỏi nhất, múa đẹp nhất, hùng biện hay nhất, mỗi lần họ hàng hỏi cô, chỉ đành mắc cỡ trả lời: “Leo trèo đánh nhau giỏi nhất.” hơn nữa còn là cả nhóm có cả trai lẫn gái.
Tả Ý ngồi trong xe nhìn cảnh sắc ven đường mà ngẩn người, cô nhớ lại mình hồi còn bé thế nào mà không khỏi mỉm cười. Cho đến khi tài xế gọi, “Tiểu Thẩm à, đến rồi.” Tả Ý mới sực tỉnh.
Cô vừa lên lầu đã nhận thấy ngay bầu không khí trong văn phòng có gì đó không ổn, nhiều người đứng ở ngoài liếc trộm cánh cửa phòng họp.
Liền lúc đó, cánh cửa mở ra, vài người chậm rãi đi ra, người ra đầu tiên là nữ giám đốc Kiều Hàm Mẫn của Tả Ý. Văn phòng luật này là do chị và chồng là Đường Vệ thành lập. Hiện giờ chồng chị bệnh nặng, cả văn phòng lớn thế này đều do một mình chị chèo chống.
Người thứ hai bước ra là một chàng trai trẻ tuổi, dáng người cao ráo, tuấn tú, hơn nữa còn có một đôi mắt linh hoạt. Anh ta ngẩng lên nhìn quanh văn phòng, ánh mắt thong thả đảo qua mọi người. Sau đó người đứng sau lưng anh ta nói vài ba câu với Kiều Hàm Mẫn rồi chào về.
Chàng trai đó dáng đi hơi lạ, nhưng lạ chỗ nào lại không nói rõ được. Khi đi ngang qua Tả Ý, anh ta thấy Tả Ý nhìn mình không chớp mắt thì khẽ đưa mắt, mỉm cười chào cô. Mắt anh ta vốn hai mí, mới nhìn thoáng qua cứ tưởng một mí, lại khẽ nhướng lên như hàm chứa ý cười, tựa như có thể thu cả hồn phách một người.
Thật ra, mọi người từ mấy ngày trước đã nghe đồn Đường Kiều sắp đổi chủ.

***

“Thưa cô.” Tả Ý gõ cửa phòng Kiều Hàm Mẫn đi vào.
“Không cần lo lắng, hôm nay chỉ đến thảo luận chuyện văn phòng chúng ta sẽ nhận cố vấn cho Lệ thị.”
Lời an ủi của Kiều Hàm Mẫn vẫn không làm Tả Ý hết lo lắng.
“Cô biết chắc em đang suy nghĩ, gần đây Lệ thị có hứng thú với văn phòng luật như vậy, rõ ràng đối với Đường Kiều cũng như hổ rình mồi, vì sao còn phải nói chuyện làm ăn cùng bọn họ, có phải vậy không?”
“Dạ.”
“Họ là công ty lớn, có được hợp đồng này sẽ giảm bớt áp lực kinh tế cho chúng ta. Huống chi, Lệ Trạch Lương vừa từ nước ngoài về… là người trẻ tuổi đi trước em vừa thấy lúc nãy đấy. Cô từng nghe nói về cậu ta, muốn gặp xem rốt cuộc là người như thế nào.”
Nói rồi, Kiều Hàm Mẫn cúi đầu định xem hồ sơ, vừa im lặng định giở ra, đột nhiên nghe Tả Ý vẫn chưa đi nói: “Đường Kiều là tâm huyết nhiều năm của cô và thầy Đường, tụi em nhất định sẽ giữ đến cùng.”
Kiều Hàm Mẫn bất chợt mỉm cười, “Cám ơn.”

***

Công việc bận rộn khiến Tả Ý quên mất chuyện này, mà cô cũng không để tâm.
Mấy ngày sau, cô vừa ngồi vào bàn làm việc.
“Tả Ý, cô có chuyện muốn nói với em, vào đây.” Kiều Hàm Mẫn gọi điện thoại nội bộ.
“Dạ.”
Cô cảm thấy Kiều Hàm Mẫn nói chuyện rất thận trọng, như có chuyện gì đó muốn báo với cô. Trong lòng hơi bất an, trước khi vào phòng rót luôn hai tách trà.
“Chuyện gì ạ?”
Kiều Hàm Mẫn nhận một tách, ra dấu cho cô ngồi xuống, “Em đã biết chúng ta hợp tác với Lệ thị, vậy thì phải có một luật sư làm việc lâu dài ở công ty của họ.”
“Hợp đồng thành công rồi ạ?” Nhanh như vậy làm Tả Ý hơi bất ngờ.
“Ừ.” Kiều Hàm Mẫn liền nhìn cô.
“Muốn cử em đi sao?”
Cô rất nhạy bén đã đoán ngay được.
Kiều Hàm Mẫn nói: “Tả Ý, nếu em không muốn, thì…”
“Không. Em đi. Có điều em không chuyên về bất động sản.” Cô biết Lệ thị kinh doanh chủ yếu là bất động sản.
“Chỉ cần em xử lý công việc hàng ngày, dính đến mấy vụ tranh cãi thôi.”
Tả Ý cười cười, “Vậy thì không vấn đề. Cùng một công việc, chỗ nào cũng như nhau. Hơn nữa công ty họ ở đường Sùng Văn, rất gần nhà em.”

***

Hôm nay, Tả Ý được đặc cách về sớm. Dọn dẹp một số hồ sơ để sang làm bên kia, đón xe về nhà, lúc đi ngang qua cao ốc Lệ thị ở đường Sùng Văn, Tả Ý ngước lên thoáng nhìn toà nhà cao chọc trời.
Từ nay về sau, ở chung với cái người họ Lệ kia. Cô bỗng nhớ đến cảnh tượng anh ta đi sát qua mình hôm đó, không chỉ có cô, e là phụ nữ trong văn phòng đều muốn ngất xỉu.
Buổi tối vừa rảnh rỗi, cô lại nhận được điện thoại của Mạnh Lê Lệ đương sự một vụ kiện tài sản do cô phụ trách. Mạnh Lê Lệ là vợ kế của Hoàng Thế Hiền người đứng đầu Hoàng gia, tuần trước Hoàng Thế Hiền vừa mới mất. Hai người con đã tranh chấp tài sản với cô ấy.
Cô đành cố thay quần áo lái xe đi, tuy cô đã chuyển vụ này cho Ngô Uy Minh, nhưng vẫn không an tâm.
Cô nhấn chuông, quản gia lễ độ dẫn cô vào.
Mạnh Lê Lệ vừa thấy cô, cặp mắt vốn đang bất lực bỗng như chết đuối vớ được cọng rơm, rõ ràng là có người đang đến làm phiền.
“Đàn bà như cô ta, dựa vào đâu mà đòi chia tài sản của cha chúng tôi?” Vừa lúc gặp phải cô em gái Hoàng Gia Huỷ chỉ vào xấp ảnh vương vãi trên bàn giận dữ nói.
Đó là xấp ảnh chụp cảnh Mạnh Lê Lệ đi cùng một người đàn ông, trong hình hai người trò chuyện vui vẻ, nắm tay thân mật.
Tả Ý liếc qua mấy tấm ảnh, đau đầu nói: “Cô Mạnh là vợ hợp pháp duy nhất trước khi mất của Hoàng tiên sinh, huống chi còn có di chúc. Tất cả đều hợp pháp, chuyện này không cần phải nghi ngờ, mấy thứ này không nói lên được gì cả.”
Sau đó, Mạnh Lê Lệ giải thích: “Người đó là đồng hương của tôi, thỉnh thoảng nói chuyện quê nhà với anh ta, làm tôi cảm thấy bớt đau khổ.” Cô lại nói, “Nếu lúc trước không gặp được Thế Hiền, hiện giờ nói không chừng tôi còn là kẻ rời bỏ quê nhà đi làm thuê, nên tôi nhất định phải quý trọng tất cả chuyện này.” Thế Hiền chính là Hoàng tiên sinh đã mất, là cha của hai anh em nọ.
Tả Ý lơ đãng nhướn mày.
“Thật ra tôi cũng không muốn làm đến mức này với anh em họ, chỉ vì họ vẫn không chấp nhận tôi, cho là tôi hại chết cha họ, còn lừa anh ấy lập di chúc.” Một người mẹ kế không lớn hơn mình bao nhiêu tuổi, đột nhiên chia mất phân nửa tài sản, bây giờ sợ là càng khó chấp nhận.
“Trước kia Thế Hiền còn sống có nói với tôi, nếu họ làm khó tôi hay tôi cần giúp đỡ gì, cứ gọi điện đến văn phòng luật Đường Kiều tìm luật sư Thẩm. Cám ơn cô.”
Tả Ý mỉm cười: “Thật ra hôm nay tôi đã chuyển vụ kiện của cô cho luật sư Ngô, chắc ngày mai văn phòng luật sẽ nói chuyện rõ ràng với cô, nếu cô đồng ý, anh ấy sẽ qua kí hợp đồng lại.”
“Sao thế?”
“Tôi được điều qua Lệ thị, tạm thời không thể phụ trách vụ kiện của cô.”
“Ồ? Chúc mừng cô, Lệ thị rất nổi tiếng, rất dễ phát triển.” Mạnh Lê Lệ dù là nói vậy, nhưng giọng nói lại nuối tiếc, cô khá thích cô bé Tả Ý này.

26 thoughts on “Lương ngôn tả ý – 1

  1. Đã đọc review bên nhà tỷ Hương Giang, nên hóng hớt sang nhà nàng dọc Lương Ngôn Tả Ý. Mình rất thích kiểu truyện như thế này. Tình cảm phải có thử thách, đau khổ để rồi khi viên mãn người ta mới cảm nhận trọn vẹn và trân quý hạnh phúc có được.
    Chúc nhóm dịch mạnh khỏe ~

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s