Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 100,101,102


Chương 100 – Đêm Đế Đô

Sàn nhảy xôn xao, tập trung ở giữa, vây chung quanh là cả tầng người, ồn ào nhốn nháo, Ninh Tiểu Thuần nghi hoặc liếc mắt nhìn về phía đó. 1 cô gái nhỏ nhắn vội vàng chen từ trong đi ra, chạy đến chỗ ít người. Theo sau có 1 người đàn ông mặc áo sơ mi in hoa, phong cách Hawaii không hợp với hoàn cảnh nơi này hổn hển chạy tới, mắt thấy hướng cô gái chạy đến, thì gào lên đuổi theo.
Người chung quanh khoanh 2 tay trước ngực, thú vị nhìn 2 người truy đuổi, dáng vẻ xem trò vui. Tưởng Phàm cũng chú ý sự kiện “bất ngờ” này, mày cau chặt, không phải do ầm ĩ quấy rầy tâm tình uống rượu của anh, mà do cô gái đó lảo đảo chạy về phía họ, cô ta vừa chạy vừa quay đầu, thật dễ đụng phải người khác.
Ninh Tiểu Thuần mới đầu cảm thấy cô gái đó có hơi quen mắt, lúc cô ta càng chạy đến gần, cô mới nhờ ánh đèn neon chớp tắt mà thấy rõ mặt cô gái kia, cô gái mặc áo cổ lá sen viền đăngten hở vai không phải là Thiện Khiết Nhi tầng trên ư?!
Cô chưa kịp hỏi gì, thì bên cạnh có tiếng trầm thấp: “Cẩn thận.” Rồi cánh tay cô bị ai đó giữ chặt, kéo nhẹ, cô bị kéo sang bên, ngã vào vòm ngực ấm áp. 1 bóng dáng xẹt qua trước mặt cô, bổ nhào vào quầy bar, cái ghế cô vừa ngồi bị kéo ngã, gây ra tiếng ồn ào.
Ninh Tiểu Thuần mở to mắt nhìn cảnh tượng hỗn loạn, không biết nên phản ứng thế nào. Tưởng Phàm giữ chặt Ninh Tiểu Thuần nhìn cô gái nhào vào quầy bar, nhíu mày, nhếch nhếch khoé miệng, dáng vẻ đã lường trước.
“Ui da.” Cô gái té vào quầy bar đứng thẳng dậy, xoa xoa cái trán bị đụng đau, miệng kêu khẽ.
“NND, xem ông đây còn không bắt được mày…” Tên chạy theo đè vai cô gái lại, hùng hổ.
“Buông bàn tay heo của mày ra.” Cô gái cố sức giãy khỏi tay tên đó.
“Ông không buông, mày làm gì được ông?” Tên đó cười thô bỉ.
“Mày không buông, tao sẽ, tao kêu…” Cô gái nói như hết hơi.
Tên đó tựa như nghe chuyện cười, cười ha hả: “Đây là địa bàn của ông, ông làm chủ! Đã nói chơi đoán số thua thì bị sờ ngực, sao nào, mày muốn ăn quỵt hả?!”
“Là mấy người tự ý, tao không đồng ý…”Cô gái tranh cãi với tên đó.
Tưởng Phàm nhìn 2 người đỏ mặt tía tai, đáy mắt hiện vẻ bực bội, anh kéo Ninh Tiểu Thuần vừa lùi ra vừa nói: “Chúng ta lên lầu 2.”
Chuyện thế này ở quán bar là chuyện thường xuyên xảy ra, vốn không nên xen vào, nhưng cô ta là người Ninh Tiểu Thuần quen biết, mà tên kia cũng coi như cô có quen, vì hắn chính là lúc cô quay lại Đế Đô lấy tiền lương, ở hành lang gặp hắn bảo là muốn nhấm nháp mùi vị của cô, là phục vụ phụ trách rượu của Đế Đô. Tên này gặp cô nào đẹp là mê mẩn, quen thói động tay động chân. Cứ đà này, Thiện Khiết Nhi nhất định không may, chịu thiệt thòi lớn!
“Có chuyện gì vậy?” Tưởng Phàm thấy Ninh Tiểu Thuần không chịu đi, khó hiểu hỏi. Nơi này quá hỗn tạp, anh không thích.
“Cô ấy ở lầu trên chỗ tôi.” Ninh Tiểu Thuần kiễng chân, nói bên tai Tưởng Phàm. Cô quên cô bị Tưởng Phàm giữ trong tay, cô cử động 1 cái làm 2 người càng gần hơn, tăng thêm thân mật của 2 người, trong mắt người ngoài họ như 1 đôi tình nhân. Bartender Allen nhìn nhìn họ, mặt có vẻ đánh giá.
Tưởng Phàm có thể cảm nhận rõ hơi thở Ninh Tiểu Thuần lúc nói chuyện, phả vào cổ anh, truyền đến cảm xúc tê dại. Anh ho nhẹ, lẳng lặng kéo giãn khoảng cách của anh và cô.
“Cô muốn giải vây giúp cô ta?” Tưởng Phàm hỏi.
“Ừm.” Ninh Tiểu Thuần thành thật trả lời, nhưng cô không biết nên làm thế nào, cô không dám bước đến, sợ bí mật của cô bị bại lộ, không biết kết thúc thế nào. Giúp và không giúp, 2 cái khó lựa chọn, thật là rối rắm. “Tên đó là phục vụ ở đây.” Cô bổ sung thêm.
Tưởng Phàm nghe vậy nhìn cô 1 cái, lấy làm lạ là sao cô lại biết. Có điều anh không nghĩ nhiều, buông Ninh Tiểu Thuần ra, đi tới, cầm tay tên muốn sờ ngực.
“Mày muốn gì?” Tên đó hung ác nhìn Tưởng Phàm.
“Anh à, anh đây là quấy rối tình dục đó.” Tưởng Phàm nói hợp tình hơp lý.
“Liên quan cứt gì đến mày, tránh ra, bằng không đừng trách ông mày không nể mặt.” Tên đó vô cùng tức giận.
“Tiểu Kiếm, không được gây chuyện, đừng đạp đổ bát cơm của mình.” Allen đứng ở quầy bar chậm rãi lau ly chợt lên tiếng.
Tên được gọi là tiểu Kiếm nghe Allen nói, chau mày, vẻ mặt không chắc chắn. Nhưng ngại có mấy tên bạn ở đây, hắn không muốn làm kẻ hèn nhát, thế là hắn kéo phắt Thiện Khiết Nhi, nói với Allen: “Chúng tôi ra ngoài giải quyết, sẽ không gây sự ở Đế Đô.”
Không phải chẳng khác nhau gì sao… Ninh Tiểu Thuần lau mồ hôi.
“Buông ra.” Thiện Khiết Nhi phủi tiểu Kiếm, muốn tự cứu. Cô trong lúc vô ý thoáng nhìn Ninh Tiểu Thuần đứng sau Tưởng Phàm, mắt loé hi vọng, cô đáng thương nhìn Ninh Tiểu Thuần, ý đồ cầu cứu cô hàng xóm không quá quen này.
Ninh Tiểu Thuần lại không nhận thấy ánh mắt Thiện Khiết Nhi, vì lúc họ nhìn qua cô đã cúi đầu, không nói câu nào, cố gắng giảm đi sự tồn tại của mình. Tưởng Phàm tiếp tục làm hết phận sự thực hiện nghĩa vụ anh hùng, anh đè vai tiểu Kiếm lại, nói: “Buông cô ấy ra!”
“Mày nhất định phải đối đầu với ông sao?” Tiểu Kiếm không thích nhìn chằm chằm Tưởng Phàm, lại bất ngờ nhìn cô gái sau anh, căm giận nói: “Bản thân cũng có bạn gái, thì đừng can thiệp. Nếu không, chúng ta trao đổi đi, thế nào?” Xem cô gái kia dáng người cũng không tệ lắm, hắn cười gian sờ sờ cằm.
Ninh Tiểu Thuần nghe vậy, thân hìn run rẩy, cô không muốn đâu nha…
“Buông cô ấy ra.” Tưởng Phàm vẫn nói câu đó, nhưng lực tay cầm tay tên kia mạnh thêm, làm hắn phải lu loa kêu to, hắn không thể không buông Thiện Khiết Nhi.
Thiện Khiết Nhi được tự do, cảm kích nhìn Tưởng Phàm, rồi nhanh chóng chuồn đi. Tiểu Kiếm nhìn món ngon đến miệng bay mất, tức đến ói máu. Hắn tự biết mình không phải đối thủ của Tưởng Phàm, đành dùng sức bỏ tay Tưởng Phàm ra, cố làm ra vẻ, chịu đau tàn nhẫn nói: “Xem như mày lợi hại, sau này đừng để ông thấy mày.” Rồi xám mặt bỏ đi. Mọi người thấy kịch hay đã hạ màn, liền né đi, tự tìm thú vui riêng.
“Chúng ta lên lầu 2 ăn cơm.” Tưởng Phàm quay lại nói với Ninh Tiểu Thuần. Tâm tình hứng thú uống rượu đã không còn, không muốn ngồi ở dưới nữa.
“Vâng.” Ninh Tiểu Thuần ngoan ngoãn đáp. Cô cũng không muốn ở đây đụng mặt tên kia.
Tưởng Phàm gật đầu với Allen, liền đưa Ninh Tiểu Thuần lên lầu 2. Lầu 2 là nhà hàng ca múa đặc sắc, là chỗ Ninh Tiểu Thuần đến hát trước đây, lần nữa bước vào nơi này, như đã qua 1 thế kỉ, cảnh còn người mất.
Cô và Tưởng Phàm ngồi xuống, chợt nghe trên sân khấu có người ca hát, cô ngước nhìn lên sân khấu, thấy 1 cô gái trẻ lẳng lặng hát. Tiếng hát của cô trong trẻo dễ nghe, du dương như giọt sương trên lá cây vào sáng sớm. Cô mỉm cười, đang nhớ lại bản thân ngày đó. Nơi này là bước ngoặt trong cuộc đời cô, là nơi khiến cô được tự do, xán lạn…
Cô đáng lẽ cho rằng bữa cơm này diễn ra trong bầu không khí tốt đẹp, rồi kết thúc hoàn hảo, nhưng trái với mong đợi, tên mặc áo hoa xuất hiện, chứng thực câu nói không phải kẻ thù thì không đụng mặt.
“Ô, đây không phải Ninh Tiểu Thuần sao?!” Tên áo hoa đi cùng mấy người lúc vào nhà hàng, liếc mắt đã thấy Tưởng Phàm và Ninh Tiểu Thuần ngồi ở vị trí trung tâm, định đi đường vòng, bất ngờ thấy mặt Ninh Tiểu Thuần, cảm thấy cô rất quen, vắt hết óc nghĩ ngợi, cuối cùng cũng nhớ ra cô là ai, hắn còn ghi hận cô đá vô thằng em của hắn. Thế là hắn và bạn tách ra, nghênh ngang đi qua, giả vờ thân thiện chào hỏi.
Ninh Tiểu Thuần nghe ra ý xấu trong câu nói, kinh hoàng không dám ngước lên, mắt nhìn chăm chăm bàn ăn không chớp, không nói câu nào. Thật ra để Tưởng Phàm biết chuyện trước kia của cô cũng không sao, sợ nhất chính là vì vậy mà dính đến chuyện cô là tình nhân của tổng giám đốc, thân phận hiện giờ của cô ở Hoàn Nghệ là trợ lý tổng giám đốc, hình tượng rất quan trọng, không thể để chuyện của cô liên luỵ đến Hoàn Nghệ.
Thảm thật, hôm nay đúng ra không nên ra đường.
Tưởng Phàm nghe tiểu Kiếm nói, mắt từ người hắn dời qua Ninh Tiểu Thuần, muốn hỏi chuyện ra sao. Tên áo hoa cứ thế kéo ghế ra ngồi, tiếp tục gây hại nhân gian: “Khó trách cô không hát ở Đế Đô nữa, hoá ra được nhà giàu bao rồi…”
“Anh…” Ninh Tiểu Thuần giận dữ trừng tên áo hoa, tức đến không biết nói gì. Tưởng Phàm nghe thấy, mặt hiện vẻ kinh ngạc, nhưng nhanh chóng giấu đi, bình thường lại.
“À, thì ra là ông anh đây không phải như tôi nghĩ… Bạn trai à?” Tên áo hoa ra vẻ ngạc nhiên, làm như xấu hổ, “Anh không biết trước đây Ninh Tiểu Thuần hát ở Đế Đô sao?” Câu cuối hắn nhìn Tưởng Phàm nói, đáy mắt hớn hở vì thực hiện được gian kế.
“Xin hỏi anh muốn gì?” Tưởng Phàm nghiêm mặt hỏi.
Tên áo hoa thấy phản ứng của Tưởng Phàm thì có chút khó hiểu, người này thoạt nhìn rất có hơi thở quý tộc, hẳn là người của xã hội thượng lưu, chẳng lẽ không để ý quá khứ bạn gái mình sao? Hắn lạ kì nói: “Cô ta làm ở nơi hỗn tạp, anh không để tâm?”
“Đây là chuyện của tôi với cô ấy, không liên quan đến anh, anh có thể đi rồi.” Tưởng Phàm cười thản nhiên, ngữ điệu vẫn rất tao nhã lịch sự, nhưng trong mắt lại có ý cảnh cáo ngấm ngầm.
Tên áo hoa ngại khí thế mạnh mẽ của Tưởng Phàm, đành sờ sờ mũi, xám ngoét bỏ đi.
“Chúng ta đi thôi.” Tưởng Phàm đề nghị.
“Vâng.” Ninh Tiểu Thuần gật đầu , ở đây cô sắp không chịu nổi nữa.
2 người ra khỏi Đế Đô, bầu trời đên bên ngoài thoáng đãng, sao lập loè, gió đêm hây hẩy, ngã tư phồn hoa đông nghịt người, đèn đường trên cao chiếu xuống sáng như ban ngày. Cậu phục vụ đánh xe từ bãi đậu ra, Tưởng Phàm đưa Ninh Tiểu Thuần về nhà.
Chiếc Porsche đen chạy như bay trên đường, trong xe lặng im, Ninh Tiểu Thuần nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ, suy nghĩ mông lung.
“Xin lỗi.”
“Xin lỗi.”
2 người lặng yên không nói lại cùng lúc lên tiếng, nói xong nhìn nhau cười.
“Tôi làm anh bị gây rối, nên tôi muốn nói xin lỗi. Còn anh sao lại xin lỗi tôi?” Ninh Tiểu Thuần nghiêng đầu hỏi.
“Là tôi đưa cô đến Đế Đô, khiến cô lâm vào hoàn cảnh khó xử.” Tưởng Phàm có lỗi nói.
Ninh Tiểu Thuần cười cười, lắc đầu. “Anh không muốn biết chuyện của tôi sao? Có… xem thường tôi không?” Cô nhìn anh hỏi.
“Mỗi người đều có trách nhiệm của mình, nên mỗi người cũng đều có những chuyện bất đắc dĩ. Ai cũng có quyền theo đuổi hạnh phúc và thoả mãn của mình, đều có cách làm của mình, không ai có thể chỉ trích ai. Mình cho rằng bản thân làm đúng là được.” Tưởng Phàm nói.
Ninh Tiểu Thuần nghe vậy, thoải mái nở nụ cười.

Chương 101 – Vụ tai tiếng tình ái

Sau chuyện ở Đế Đô, Thiện Khiết Nhi tìm đến nhà Ninh Tiểu Thuần cảm ơn, rối rít cảm ơn, biểu đạt hết thành ý của cô ấy mới hài lòng ra về. Ninh Tiểu Thuần lau mồ hôi, thật ra người Thiện Khiết Nhi nên cảm ơn là Tưởng Phàm mới đúng, cô chẳng làm gì để giúp cả. Có điều cũng may cho cô là Thiện Khiết Nhi không hỏi về Tưởng Phàm, bằng không lại gây phiền cho Tưởng Phàm thì không ổn.
Ngày cứ vậy bình yên trôi qua, Ninh Tiểu Thuần làm việc cẩn thận, cuộc sống bình thường, đơn giản tốt đẹp. Nếu về mặt tình cảm mà đắc ý hơn nữa, vậy thì liền vô cùng hoàn hảo, nhưng ác thay ông trời luôn trêu cợt con người, đây không phải có người đẹp xuất hiện, mà là vụ tai tiếng tình ái có quan hệ không tầm thường với Cung Triệt trong miệng mọi người.
Hạ Phi Sắc đi cùng Ngô Kì Vũ đến phòng họp, tóc cô quăn lọn to, đen nhánh óng ả, lông mày cong cong như lá liễu, dài nhỏ xinh đẹp, mũi thẳng xinh xắn, miệng như anh đào, môi đỏ như son. Cặp mắt kai khiến người khác thấy cô cực kì thông minh, cô mặc váy dài màu lam, 1 cái vòng ngọc ôm trọn cổ tay trắng nõn, phản chiếu ánh sáng dìu dịu, như nụ cười của cô.
Ninh Tiểu Thuần ngây người thật lâu, có chút hốt hoảng nhìn 2 người. Cô hình như đã lâu không gặp Tươi Mơn Mởn, anh ta không thay đổi gì nhiều, nhưng đáy mắt bình lặng, xem ra gần đây anh ta khá bận rộn.
Gần đây cô cũng không gặp Hạ Phi Sắc, lúc trước cô từ miệng tiểu Tạ mà biết Hạ Phi Sắc có chút quan hệ không rõ với Cung Triệt, trong lòng được thoải mái, bất kể nó là thật hay giả. Có điều Cung Triệt là tổng giám đốc Hoàn Nghệ, là công tử xã hội thượng lưu, tuổi trẻ tài cao, giao tiếp rộng rãi, yến oanh vây quanh cũng là bình thường, nên có quan hệ với nữ minh tinh cũng không quá khác thường, trong TV trên tạp chí trong tiểu thuyết không phải thường xuyên có tình tiết này đó sao.
Ninh Tiểu Thuần còn đang chìm đắm trong suy nghĩ của mình, Hạ Phi Sắc đã gật đầu mỉm cười với cô. Cô lấy lại tinh thần, vọi vàng lộ ra nụ cười nghề nghiệp, mời họ ngồi.
“Muốn uống gì ạ?” Ninh Tiểu Thuần đặt tài liệu lên bàn xong rồi hỏi. Sáng nay cô đến mới biết phải mở cuộc họp đột xuất, nội dung cuộc họp là chiến lược tiêu thụ lụa Thịnh gia. Hình như quyết định chọn ngôi sao làm đại diện cho sản phẩm, lăng xê ngôi sao, 2 bên cùng hợp tác. Nhưng cô không biết chính xác là ngôi sao nào đến công ty, hiện giờ với tình hình trước mắt, vị trí người phát ngôn đã nằm trong lòng bàn tay Hạ Phi Sắc. Hạ Phi Sắc tuy rằng không nổi tiếng lắm, nhưng cô là thần tượng mới nổi, hình tượng ổn, rất phù hợp với hình tượng sản phẩm của lụa Thịnh gia.
Nếu là cô gái tổng giám đốc tự tay chọn như lời đồn, thì cô ấy nhất định có chỗ hơn người, vì Cung Triệt chắc chắn sẽ không làm chuyện không chắc thắng. Ninh Tiểu Thuần khó chịu nghĩ.
“Nước suối, cảm ơn.” Hạ Phi Sắc mỉm cười nói.
“Tôi đi lấy tài liệu trước, Elanne, cô ngồi đây nhé.” Ngô Kì Vũ đứng cạnh Hạ Phi Sắc, cúi đầu nói.
“Kì Vũ anh đi mau đi, không cần tiếp tôi, có Tiểu Thuần nhi ở đây rồi.” Hạ Phi Sắc ân cần nói.
Tiểu Thuần nhi?! Ngô Kì Vũ nghe 3 chữ này, kì quái nhìn Ninh Tiểu Thuần, mắt hiện chút nghi hoặc, rồi mới gật đầu với 2 người, rời đi.
Ninh Tiểu Thuần cố phớt lờ 3 chữ Tiểu Thuần nhi, đặt chú ý lên Ngô Kì Vũ, chẳng lẽ anh ta và Hạ Phi Sắc quen lắm sao? Chẳng lẽ sức hút của mỹ nhân là không thể ngăn cản, vừa xuất chiêu, đã gió thổi cỏ rạp? Ninh Tiểu Thuần chợt ủ rũ, cô yên lặng đi ra bưng nước.
Nói về tên Tiểu Thuần nhi này, sau nó còn cả 1 câu chuyện, là chuyện buồn cười. Chuyện kể rằng lúc Ninh Tiểu Thuần vừa dọn đến nhà trọ màu hồng, quen người hàng xóm đầu tiên chính là Hạ Phi Sắc. Khi đó cô vừa dọn nhà mới, mất không ít sức lực, lúc đang ăn ngốn ngấu thì có người gõ cửa, cô mở cửa xem ai, ngoài cửa là cô gái xinh đẹp, tức là Hạ Phi Sắc. Hạ Phi Sắc vì quên mang chìa khoá nhà, không thể mở cửa, nên qua nhà Ninh Tiểu Thuần gọi nhờ điện thoại đến chỗ làm khoá. Ninh Tiểu Thuần nhiệt tình giúp đỡ Hạ Phi Sắc, trước hi về Hạ Phi Sắc nói: “Tôi là Hạ Phi Sắc, còn cô?”
Ninh Tiểu Thuần vội vàng nói: “Tôi là Ninh Tiểu Thuần… ức…” Vì ăn quá no, cô nấc cụt, thế là tới tai Hạ Phi Sắc, lại thành tôi là Ninh Tiểu Thuần nhi. Hiểu lầm này làm Ninh Tiểu Thuần dở khóc dở cười, nhưng sau đó Hạ Phi Sắc cố tình không đổi cách gọi, trêu cô làm vui, cô không thể cản được, đành để mặc cô ấy gọi gì thì gọi.
Đúng 10 giờ, phụ trách các phòng Marketing, phòng Truyền thông, phòng Tài vụ nối đuôi nhau vào phòng họp. Cung Triệt vào cuối cùng, theo sau còn 1 người phụ nữ trung niên, dáng vẻ khá kinh nghiệm. Cô ngồi chỗ kế bên Hạ Phi Sắc, thì thầm với cô ấy vài câu.
Cuộc họp đúng giờ bắt đầu, mọi người nhiệt tình thảo luận kế hoạch chiến lược quảng cáo, rất nhanh đã quyết định phương án quảng cáo với chụp hình, lập các chỉ tiêu quan trọng. Tới gần giờ cơm trưa, cuộc họp chấm dứt, nhiều người đều đi ăn cơm. Phòng họp rộng lớn chỉ còn lại mấy người Ninh Tiểu Thuần, Cung Triệt, cô chỉ thu dọn tài liệu, chợt nghe Đinh Cẩm nói: “Cung tổng, có hân hạnh được mời ngài cùng ăn bữa cơm không?” À, Đinh Cẩm là người phụ nữ trung niên, đại diện của Hạ Phi Sắc.
Cung Triệt nghe vậy, mỉm cười, nói: “Ha ha, em đây cung kính không bằng tuân mệnh.”
Ninh Tiểu Thuần nghe Cung Triệt trả lời, lặng đi 1 chút, hình như trong trí nhớ của cô, Cung Triệt với lời mời của phái nữ, luôn khéo léo từ chối, không ngờ lần này anh lại thoải mái đồng ý, nguyên nhân là do người đẹp Hạ à? Cô lén nhìn Hạ Phi Sắc, sau đó dời sang nhìn Cung Triệt, ừm, tuấn nam mỹ nữ, khá xứng đôi.
“Tiểu Thuần nhi muốn đi chung không?” Hạ Phi Sắc nói với Ninh Tiểu Thuần còn thu dọn tài liệu.
Cung Triệt nghe vậy, nhướng mày, cảm thấy kì quái với 3 chữ Tiểu Thuần nhi này, sau đó mấp máy môi, ném ánh mắt về phía Ninh Tiểu Thuần. Ninh Tiểu Thuần như cảm nhận được ánh mắt Cung Triệt, ngơ ngác ngước lên, nghĩ bụng người ta mời là lịch sự thôi, cô không đi vẫn là hợp lý nhất. Hơn nữa nhìn ánh mắt Cung Triệt là biết, hẳn anh muốn ám chỉ cô đừng nên làm bóng đèn siêu sáng, thế là cô nhẹ nhàng nói: “Không cần, mọi người đi ăn vui vẻ nhé.”
Cung Triệt lấy làm lạ nhìn Ninh Tiểu Thuần, không nói gì. Ngô Kì Vũ đứng cạnh cũng không nói, chỉ theo chân Hạ Phi Sắc đi ra. Cung Triệt đi đến cạnh Ninh Tiểu Thuần đứng lại, do dự 1 hồi, mới nói: “Anh với chị Cẩm có chút chuyện cần bàn bạc…”
Nên cùng nhau ăn cơm?! Ninh Tiểu Thuần ngừng tay lại, ngẩng đầu, vừa lúc nhìn vào mắt Cung Triệt. Ánh mắt anh sâu như hố không đáy, mắt sáng như đuốc, cô mau chóng cúi đầu nhìn xuống đất, vì cô có cảm giác mình ánh mắt hút vào.
“Ừ.” Cô khẽ đáp, vẻ mặt không được tự nhiên.
“Anh sẽ về sớm.” Cung Triệt trước khi đi chợt bỏ thêm 1 câu như thế.
Câu nói bình thường, nhưng lại như bao hàm ý tứ sâu xa, như gió xuân thổi vào mặt, khiến tâm trạng Ninh Tiểu Thuần lâng lâng, nhưng đồng thời lại mờ mịt khó hiểu. Cô 1 mình đứng trong phòng họp ngẩn người, lát sau mới sực tỉnh.
Cung Triệt, Ngô Kì Vũ, Hạ Phi Sắc cùng chị Cẩm đi xuống lầu đến bãi đậu xe, chuẩn bị đến nhà hàng đạt chuẩn mới khai trương ăn cơm. Đến bão đậu xe, chị Cẩm đột nhiên vỗ trán, nói: “Ôi cha, tôi sao không cẩn thận thế này, hình như để quên dt ở trên đó rồi.”
Mặt Hạ Phi Sắc không thấy lạ, bất đắc dĩ nói: “Chị Cẩm, chị có thói quen bỏ bậy di động hồi nào vậy?”
“Ha ha…” Đinh Cẩm cười gượng: “Chị đi lấy đã, Phi Sắc em chờ chị 1 chút.”
“Tôi đi với chị.” Ngô Kì Vũ đột nhiên nói, mặt đỏ ửng khả nghi, “Tôi quên lấy chìa khoá xe.”
Cung Triệt nghe xong, khoé mắt nheo nheo, không cho ý kiến. Hạ Phi Sắc phất phất tay với họ, ý bảo 2 người đi nhanh về nhanh. Đi vài bước Đinh Cẩm quay lại nói: “Để Cung tổng với PS đặt bàn trước, chị với tiểu Ngô đến sau, chị sợ chờ sẽ không có chỗ đẹp đâu.”
“Đành vậy thôi.” Hạ Phi Sắc đáp.
Cung Triệt ngẫm nghĩ, gật đầu tỏ vẻ đồng ý, 2 người đứng đây đợi thật phí thời gian, không bằng đến nhà hàng trước đợi họ. Thế là anh đưa tay mời Hạ Phi Sắc, Hạ Phi Sắc cũng không nhăn nhó, cười với Cung Triệt, rồi lên xe anh.
Chiếc BMW khởi động, vòng 1 vòng, rất nhanh rời khỏi bãi đậu xe, chợt từ chỗ khuất trong bãi đậu xe nhảy ra 1 bóng đen, đội mũ lưỡi trai, mặc áo khoác màu sáng, cầm máy chụp hình, động tác chuyên nghiệp, không ngừng nhấn nút, ánh chớp loé sáng, “Clak clak” mấy tiếng, chụp lại hết các ảnh. Bóng đen hài lòng nhìn máy chụp hình, nhếch miệng cười, lập tức lao vào chiếc xe màu đen bên cạnh, nhấn ga đuổi theo.

Chương 102 – Đây là hẹn hò đấy ư?

Thời gian trôi qua rất mau, ông mặt trời sắp lén lút lặn xuống phía Tây, đã tới giờ tan tầm. Ninh Tiểu Thuần thu dọn đồ đạc xong, đang chuẩn bị ra về, thì điện thoại trong phòng vang lên, cô đành ngồi xuống bắt máy: “Xin chào, đây là văn phòng tổng giám đốc Hoàn Nghệ.”
“Là anh.” Nụ cười khẽ từ đầu dây kia truyền sang.
Ninh Tiểu Thuần lặng đi 1 chút, vội vàng nhìn hộp hiển thị số, cô xoa trán thở dài, là số trong phòng Cung Triệt, anh tính làm gì vậy chứ, “Tổng giám đốc có chuyện gì không?”
“Ăn cơm với anh đi.” Cung Triệt nhẹ nhàng nói, tâm tình hình như khá vui vẻ.
Tâm trạng anh tốt vậy là vì người đẹp Hạ à, Ninh Tiểu Thuần âm thầm nghĩ. Có điều bữa tối miễn phí đưa đến miệng, tội gì không ăn, ăn cũng không phải trả tiền, thế nên cô đồng ý.
Chẳng qua là, thiên hạ không có “bữa tối” miễn phí, đạo lý này Ninh Tiểu Thuần đã biết từ sớm. Nên bây giờ cô ngồi trong phòng, chờ Cung Triệt làm xong việc. Cô nhàm chán tìm quanh tìm quất, thấy không có chuyện gì làm, bèn khởi động máy lên mạng. Trong lúc cô đang muốn xem tin tức giải trí, thì Cung Triệt đi ra, cô không kịp xem đề mục phải tắt trang web ngay, tắt máy chạy lấy người.
Cung Triệt nói đưa cô đến 1 nhà hàng thú vị ăn cơm, Ninh Tiểu Thuần dọc đường cứ hỏi nhà hàng đó thú vị đến thế nào, anh đều cười không đáp, cuối cùng cô lười chẳng muốn hỏi, hừ, chơi trò bí mật nữa kia đấy. Có điều cô loáng thoáng cảm thấy hưng phấn, đây không phải là hẹn hò đấy chứ. Ninh Tiểu Thuần lén lén liếc trộm Cung Triệt, phát hiện sườn mặt anh rất tuấn tú, khoé miệng hơi cong cong, sóng mũi cao thẳng gồ gồ thật đẹp, khí khái vô cùng. Khuôn mặt sáng sủa, mang hơi thở tôn quý làm người khác phục tùng.
Cung Triệt dường như cảm nhận ánh mắt Ninh Tiểu Thuần, quay đầu hỏi: “Có chuyện gì không?” “Không có không có.” Ninh Tiểu Thuần vội vàng cụp mắt, xua tay. Anh thật là đáng nhìn thật, nhìn mãi không chán.
Cung Triệt lái xe ra hướng vịnh, lúc này bóng đêm bao phủ bầu trời trên biển, biển ẩn trong bóng tối, loang loáng trên mặt biển là ngọn hải đăng như mắt biển. “Đến rồi.” Cung Triệt tìm chỗ đậu xe, nói với Ninh Tiểu Thuần.
Ninh Tiểu Thuần tò mò xuống xe, đón gió biển mằn mặn, rít rít ẩm ướt, mang theo hương vị biển nhàn nhạt. Cô nhắm mắt, giang rộng 2 tay, cảm nhận vòng ôm của biến, cảm nhận hơi thở của biển. Nước biển dâng lên, sóng cuộn đánh vào bờ, đánh vào bãi đá ngầm bên bờ biển, bắn ra bọt sóng cao vút, phát ra tiếng “ào ào” tuyệt vời. Cô đứng trên bờ biển, nhìn hướng ra xa, cách đó không xa hình như có chiếc máy bay sừng sững trong đêm, dường như muốn giương đôi cánh khổng lồ.
Trong mắt Ninh Tiểu Thuần có mê hoặc còn có chút hào hứng, không hề chớp mắt nhìn chăm chăm máy bay đằng xa. Cung Triệt tựa như biết cô nghĩ gì, cười tủm tỉm nói: “Nhà hàng mô phỏng, chúng ta qua đó đi.” Nói rồi rất tự nhiên, kéo nhẹ tay Ninh Tiểu Thuần, chậm rãi đi qua.
Ninh Tiểu Thuần bị nhà hàng máy bay thu hút, toàn bộ tâm tư đều bị hút theo, không chú ý 10 ngón tay 2 người đan chặt nhau. Đây là nhà hàng thú vị Cung Triệt muốn dẫn cô đến sao, thật là ngạc nhiên nha, tâm tình cô vô cùng kích động, 1 mực kéo tay Cung Triệt “không ngại học hỏi”.
“Đó là máy bay quân đội thải ra được cải tạo thành nhà hàng, phục vụ khách hàng. Lúc dùng bữa khách hàng có thể quan sát buồng điều khiển, quan sát trạng thái khoang máy bay lúc bay, có thể nhấn nút gọi phục vụ giống như lúc đi máy bay thật luôn…” Cung Triệt kiên nhẫn giải thích. Đương nhiên, chuyện này là do anh nghe kể lại, chứ vẫn chưa tự thể nghiệm lần nào.
Cung Triệt và Ninh Tiểu Thuần vào máy bay, lên bậc thang, thì có phục vụ ra đón, đưa họ vào chỗ ngồi đặt trước. Chiếc máy bay này từng bay khắp thế giới làm nhiệm vụ, sau đó ngừng bay. Không gian bên trong nó rất lớn. hoàn toàn thích hợp để cải tạo thành nhà hàng, có thể thu hút hành khách cảm thấy hứng thừ đối với bộ khung bên trong, cũng như những người hiếu kì như Ninh Tiểu Thuần. Nội thất có hơn 40 chỗ ngồi, còn có 1 quầy bar đa năng, khách hàng ở đây có thể nhấm nháp bia, rượu vang cùng các loại beefsteak.
“Anh đặt chỗ hồi nào vậy?” Ninh Tiểu Thuần ngồi vào ghế, nhìn đông ngó tây. Chẳng lẽ anh đã “âm mưu” từ trước?
“Vô tình mà có.” Cung Triệt tâm trạng rất tốt, giọng điệu thoải mái.
Bữa tối lần này là do thắng Đinh Cẩm, anh và Đinh Cẩm quen nhau đã lâu, khi đó anh du học ở nước ngoài, qua mấy người bạn mà quen với Đinh Cẩm năng lực xuất sắc, phong thái vô hạn. 2 người học chung trường đại học, chị là đàn chị của anh. Đàn chị này có sở thích đặc biệt, rất thích trêu ghẹo đàn em, họ đều sợ chị, nhưng lại không ghét. Sau khi anh tốt nghiệp về nước, bắt đầu bận rộn công việc, không còn liên hệ, gần đây mới gặp được 1 lần. Nhiều năm không gặp, chị vẫn cứ hay trêu chọc, nhưng anh đã không còn là chàng trai ngây ngô của trước kia, trên bàn ăn đấu trí với chị Cẩm, thắng được bữa cơm này.
Vô tình mà có?! Ninh Tiểu Thuần nghiền ngẫm 4 chữ này, không hiểu ra sao. Thức ăn ngon mắt đưa lên, cô không nghĩ nữa, bắt đầu tấn công tới tấp. Bữa tối ngon miệng hoàn cảnh vừa ý, không khí ấm áp, không biết thế giới bên ngoài đã bắt đầu cuộn sóng.
Báo chiều toà soạn nào đó đăng tin giật tít có một không hai [CON CƯNG GIỚI TÀI CHÍNH YÊU NGƯỜI MẪU THỜI TRANG HẠ PHI SẮC NỔI TIẾNG], văn hay hình đẹp nói rõ thần tượng Hạ Phi Sắc mới nổi đào hoa đầy người, lúc trước thì dính tai tiếng tình ái với tổng giám đốc J giới tài chính, sau thì ra ngoài hẹn hò với tổng giám đốc ??, vẻ mặt ngọt ngào, nghi ngờ có tình yêu mới…
Tuy rằng mắt người đàn ông trong hình bị che mờ, nhưng người tinh mắt đều có thể thấy anh ta là ai. Khoảng thời gian này giới giải trí sóng êm gió lặng, không xảy ra chuyện gì, thế là paparazi quyết định cắn chặt không buông chuyện này, tranh thủ tăng lượng tiêu thụ báo của toà soạn, đào bới tận gốc rễ.
Nam chính trong hình không hề hay biết đang cùng cô gái của mình ngồi trong khoang máy bay vui vẻ dùng bữa. Cung Triệt lắc lắc ly rượu chân dài trên tay, nhấp 1 hớp, hỏi Ninh Tiểu Thuần: “Beefsteak tối nay ra sao?”
Ninh Tiểu Thuần buông dao nĩa, lấy khăn lau miệng, nói: “Rất ngon.” Ăn ngon đến nỗi thiếu chút nữa nuốt luôn lưỡi, cô cười thoả mãn.
Sau khi ăn uống no nê, 2 người thanh toán xong, rời nhà hàng. 2 người chậm rai đi dạo ven bờ biển, biển vỗ dưới chân họ, sóng nhẹ nhàng vỗ vào đá, chạm nhau tạo thành bọt sóng. Ánh trăng dìu dịu chiếu trên mặt biển. Ánh sáng của ngọn hải đăng xa xa toả trong không gian tối tăm, như 1 viên hồng ngọc.
2 người bây giờ như thoả mái hơn, hướng đi ra biển. Gió biển vẫn lạnh, phất vào mặt, quất lên mọi chỗ trên người. Ninh Tiểu Thuần nhảy nhót chạy băng băng trên bờ cát, đi vài bước cát len vào giày, cô cởi giày cao gót ra, chân trầm giẫm lên cát mềm. Hạt cát còn mang hơi nóng mặt trời, ấm áp, làm cho chân thấy ngứa. Cung Triệt thấy cô vui thích, bất giác nở nụ cười.
Ninh Tiểu Thuần nhìn biển rộng mênh mông, bầu trời đen thẫm, thoái mái thờ phào nhẹ nhõm. 1 ngày mệt nhọc như bị gió biển thổi bay, cô ngồi trên tảng đá lạnh lẽo ướt nhẹp, hít vào gió biển xen lẫn mùi cá, hớn hở thò tay nghịch nước. Cung Triệt cũng bước đến, đứng cạnh cô, ân cần chắn gió cho cô.
“Em rất thích biển.” Ninh Tiểu Thuần đột nhiên nghiêng đầu, nhìn Cung Triệt nói. Cung Triệt sững người, vươn tay xoa xoa đầu Ninh Tiểu Thuần, không nói gì.
4 mắt nhìn nhau, khoảng cách gần đến nỗi có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau, tất cả như dừng lại. Ninh Tiểu Thuần khe khẽ nhắm mắt, hít sâu, cảm thấy như mình sắp tan vào biển, toàn thân thoáng cái như được lọc sạch. Lúc ấy trong đầu cô chợt nảy ra 1 ý nghĩ, đó chính là có anh mỗi ngày bầu bạn bên cạnh, nhìn ngắm biển khơi, trải nghiệm hỉ nộ ái ố của biển, cho đến già, hạnh phúc biết bao…
Lúc cô gần mở mắt, Cung Triệt chợt 1 tay ôm vai cô, 1 tay vòng qua eo cô, ôm cô nhốt vào ngực mình. Hơi thở ấm áp phả vào mặt, anh dịu dàng vươn ngón tay, lướt nhẹ qua gò má cô, chậm rãi viền quanh bờ môi, sau đó đôi môi mỏng lạnh buốt ẩm ướt chợt ập đến, phủ lên môi cô. Môi cô được mơn trớn lướt nhẹ, làm cô nôn nao. Rôi anh tăng thêm lực hôn, mút mát môi cô, lưỡi khẽ liếm trêu đùa cánh môi.
Anh đột nhiên hôn làm Ninh Tiểu Thuần ngẩn người, nhưng lập tức phản ứng, 2 tay vòng qua cổ anh, đáp trả lại anh. Cô run rẩy hé môi, để lưỡi anh luồn vào miệng, mặc anh công thành chiếm đất.
Bàn tay Cung Triệt siết chặt eo cô hơn, lưỡi mềm linh hoạt di chuyển trong miệng cô, tìm kiếm lưỡi cô, cuộn lưỡi cô cùng múa với anh, mút hết ngọt ngào trong cô.
Dòng nước ấm lẻn khắp thân cô, đụng vào trái tim run bần bật. Anh mút chất ngọt, trắng trợn tìm kiếm môi lưỡi mềm mại của cô. “Em thật ngọt ngào…” Cung Triệt lẩm bẩm không rõ, tiếp tục dụ dỗ lưỡi cô.
Ninh Tiểu Thuần lén mở to mắt, mê mẩn nhìn Cung Triệt đang say tình, tóc anh rũ xuống trán hơi rối, như muốn phủ cả mi mắt. Anh khép hờ mắt, cảm giác thật mơ màng, mắt anh như có cảm xúc mãnh liệt bốc lên… Trời ạ, anh nhìn thế này thật đẹp, làm tim cô đập thình thịch, khó trách có nhiều cô sẵn lòng phủ phục dưới gấu quần anh.
“Nhắm mắt lại, ngoan nào.” Cung Triệt đưa tay che mắt Ninh Tiểu Thuần, khàn khàn nói.
Tay anh che trên mắt cô, che hết tất cả ánh sáng, đêm rất đen, nhưng lòng cô không trống vắng, vì có anh ở đây, cô có thể yên tâm. Cô ngoan ngoãn nhắm mắt lại, cảm nhận nụ hôn nồng nàn nóng bỏng.

30 thoughts on “Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 100,101,102

  1. huyenthanh nói:

    cả nhà thấy anh Triệt thay đổi có dễ thương ko? cảm giác ấm áp hơn các nàng nhỉ.
    Thanks ss Khôi, thanks Noly!

  2. zenni nói:

    lâu mới có chap mới,đọc mak chưa đã nghiền! hay quá! chuyện này sắp đến hồi kết rồi ak! nghe mak buồn wa’ tks nhìu!

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s