Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 75,76


Chương 75 – Ý đồ của hắn

Ninh Tiểu Thuần lẳng lặng đứng ở cửa nhà, không nói gì, dè dặt nhìn chằm chằm Lục Tử Hiên, bàn tay ép bên người nắm thành nắm đấm. Lục Tử Hiên thấy Ninh Tiểu Thuần đột nhiên xuất hiện, không khỏi lắp bắp kinh hãi, có điều hắn khôi phục rất nhanh, lại nhếch mép cười cười, giơ tay chào Ninh Tiểu Thuần vẻ mặt đề phòng, cả người tản ra hơi thở chớ đến gần, mà nói: “Tiểu Thuần, mừng em đã về.”
Hừ, đây là nhà mi sao, còn ra dáng chủ nhà. Ninh Tiểu Thuần không đáp lại, ánh mắt dò xét nhìn hắn, không nói gì thể hiện thái độ bất mãn của cô. Không khí kì lạ lan tràn khắp nhà.
Bà Ninh cảm nhận bầu không khí lạ thường, lấy làm lạ nhìn Ninh Tiểu Thuần, rồi nhìn Lục Tử Hiên, nghĩ thầm chẳng lẽ 2 đứa nó cãi nhau, nên tiểu Lục mới về đây lấy lòng 2 ông bà già này, muốn họ làm trung gian, nói giúp, hoà giải?
Vì thế, bà Ninh nói với Ninh Tiểu Thuần: “Đứng ngoài cửa làm gì, mau vào đi con.” Nói rồi xách hành lí Ninh Tiểu Thuần, dắt cô vào.
“Đúng đó, mau vào đi.” Ông Ninh cũng vội thúc giục. Lâu không gặp con gái, thật là rất nhớ, giờ thấy con gái đi đường xa về mệt mỏi, xúc động nhất thời cái gì cũng quên.
“Bác gái, để con xách cho.” Lục Tử Hiên đi đến, nhiệt tình muốn xách giúp hành lí.
“Không cần.” Ninh Tiểu Thuần hất tay hắn, lấy hành lí trong tay mẹ, bước nhanh lên trước, ôm vai ba cô, ngọt ngào gọi: “Ba.”
Ông Ninh vui vẻ vỗ vỗ vai Ninh Tiểu Thuần, “Về là tốt, về là tốt rồi.”
Ninh Tiểu Thuần lập tức về phòng mình, sắp xếp đồ đạc xong xuôi, cầm quà đã chuẩn bị sẵn rời phòng. Cô mới ra đã thấy ba mẹ và Lục Tử Hiên đang ngồi trong phòng khách trò chuyện vui vẻ, cảm giác khó chịu dồn trong bụng. Cô bước qua ngồi xuống, đưa quà cho ba mẹ: “Con mua cho ba mẹ, 2 người xem có thích không?”
“Thích, đương nhiên thích.” Ông Ninh cười, mở ra xem, là 1 thắt lưng đen bằng da bò, chạm vào thật thích.
Quà cho mẹ cô là lược sừng trâu, bà Ninh rất vui mừng, nhưng ngoài miệng vẫn nói: “Về là được rồi, đừng tốn kém quà cáp, con xem con bảo tiểu Lục đem nhiều thuốc bổ về cho ba mẹ, ăn không hết, trong nhà gì mà chẳng có, sau này đừng mua nữa, đừng lãng phí tiền bạc…”
Ninh Tiểu Thuần nghe vậy, quay nhìn Lục Tử Hiên, thấy Lục Tử Hiên nhìn cô cười tươi rói, không nói câu nào. Nhưng nụ cười quá mức chói mắt làm đau mắt cô, cô hậm hực nhăn mày. Cô kéo tay ba mẹ vui vẻ nói chuyện, hoàn toàn xem Lục Tử Hiên như không tồn tại, dù hắn nói xen mấy câu, cũng không để ý hắn. Cô muốn hắn tự mất mặt, biết khó mà lui.
Nói chuyện chốc lát, bà Ninh giỏi quan sát nét mặt phát hiện 1 ít chuyện, bèn nói: “Tối nay mẹ nấu thật ngon, tẩm bổ cho Tiểu Thuần, khuôn mặt vốn tròn lại ốm thế này, cằm nhọn hoắc, không được mấy lạng.”
“Đúng là ốm thật, con bên ngoài nhất định rất khổ cực…” Ông Ninh nhìn mặt con gái, đau lòng nói.
“Con không ốm mà, mỗi ngày ăn ngon ngủ ngon, sắp thành heo rồi, ba mẹ đừng lo nữa mà…” Ninh Tiểu Thuần lần nữa tự bênh mình.
Bà Ninh thấy ông Ninh đa sầu đa cảm, lập tức ngắt ngang ông, nhìn lên tường, đã 4 giờ rưỡi chiều, nên quay sang bảo Ninh Tiểu Thuần: “Tiểu Thuần, đi chợ với mẹ, mua đồ con thích ăn nhất.”
Ninh Tiểu Thuần không kịp trả lời, ông Ninh xót ruột con gái đã lên tiếng: “Tiểu Thuần vừa về đến, sao còn bắt nó đi nữa, tàu xe mệt nhọc, phải nghỉ ngơi cho tốt.”
“Không, con không mệt, đã lâu con không đi chợ với mẹ rồi, con muốn đi.” Ninh Tiểu Thuần nhanh chóng trả lời, cô thà là đi chợ với mẹ chứ không muốn ở nhà nhìn mặt tên ôn dịch Lục Tử Hiên, bằng không cô điên mất.
“Đi thôi đi thôi.” Ninh Tiểu Thuần nắm tay mẹ vội vã ra khỏi nhà.
2 mẹ con nắm tay ra tiểu khu, đi bộ đến chợ cách đó không xa. Ninh Tiểu Thuần câu có câu không trò chuyện với mẹ, mẹ cô chợt đứng lại, nghiêm túc nói: “Tiểu Thuần, con cãi nhau với tiểu Lục à?”
“Không phải.” Ninh Tiểu Thuần đáp.
Bà Ninh nghĩ Ninh Tiểu Thuần còn giận lẫy, nên tận tình khuyên bảo: “Trẻ tuổi cãi nhau là rất bình thường, không phải là chuyện gì xấu, chứng tỏ họ quan tâm nhau. Khắc khẩu vừa phải chẳng những không ảnh hưởng đến tình cảm 2 người, ngược lại còn gia tăng tình cảm. Nhưng 2 đứa không thể để mặc, bình tĩnh suy nghĩ 1 chút. Phải biết quý trọng tình cảm, 1 bên nhượng bộ là được, đừng dễ dàng từ bỏ…”
“Mẹ!” Ninh Tiểu Thuần cắt lời mẹ, “Con với anh ta chia tay rồi, không còn bất cứ quan hệ nào. Chuyện chúng con không thể nói rõ ràng ngay lúc này được, nên mẹ đừng quan tâm. Anh ta nói gì mẹ đừng tin, để anh ta mau chóng đi khỏi nhà mình đi!”
1 ngày chưa đuổi được tên Lục Tử Hiên này đi, cô 1 ngày không yên tâm. Hắn như trái bom hẹn giờ, không biết khi nào sẽ nổ, thật sự là cực kì nguy hiểm. Cô không muốn về nhà còn phải đề phòng cẩn thận, căng thẳng hồi hộp.
“Nói gì cũng là khách, sao không lễ độ vậy được!” Bà Ninh thấy con gái như thế, không khỏi lắc đầu.
“Mẹ, mẹ phải tin con gái mẹ, Lục Tử Hiên là người xấu.” Ninh Tiểu Thuần đè nén buồn phiền nói.
“Chẳng lẽ nó làm chuyện có lỗi với con à?” Mẹ cô nghi hoặc nhìn cô.
“Ôi, tóm lại là không thể để anh ta ở nhà chúng ta được.” Ninh Tiểu Thuần bỏ lại câu này rồi 1 mình đi trước.
Lùi 1 bước trời cao biển rộng, 2 người yêu đương làm gì thù ghét nhau lâu, xem ra phải tìm cơ hội cho chúng làm hoà. “Tiểu Thuần, chờ mẹ 1 chút, đừng đi nhanh như vậy.” Bà Ninh vừa nói vừa đuổi theo.
Đi chợ mua đồ xong, 2 mẹ con xách đùm đề, thắng lợi trở về. Bà Ninh chuẩn bị trổ tài nấu nướng, khao mọi người. Khi 2 người về tới thì ông Ninh với Lục Tử Hiên đang trong phòng khách đánh cờ. Ninh Tiểu Thuần nhìn họ, đi vào bếp làm phụ mẹ.
Bà Ninh đang xào rau chợt thấy chai nước tương trống không, vì thế nói với Ninh Tiểu Thuần: “Hết nước tương rồi, con đi chợ mua đi.”
Nhận được lệnh mẹ, Ninh Tiểu Thuần tất nhiên không dám phản đối, cởi tạp dề, ngoan ngoãn cầm ví đi mua. Bà Ninh như chợt nghĩ gì đó, xoay vào phòng khách gọi lớn: “Tiểu Lục, con theo Tiểu Thuần ra ngoài mua nước tương đi.”
“Dạ.”
“Không cần.”
2 người đồng thời trả lời. Bà Ninh ra vẻ ra lệnh: “Không được chậm chạp, đi mau lên, nếu không đồ ăn không ngon.”
Ninh Tiểu Thuần liếc xéo Lục Tử Hiên, không để ý hắn, bước nhanh ra cửa. Lục Tử Hiên nhàn nhã theo sát cô, 2 người 1 trước 1 sau, không ai nói tới ai.
Đi được 1 đoạn, Ninh Tiểu Thuần rốt cuộc hết nhịn nổi, vì thế kéo Lục Tử Hiên đến công viên. Cô tìm chỗ kín đáo đứng lại, 2 tay khoanh trước ngực, không chớp mắt nhìn hắn: “Nói, mục đích của anh là gì?”
“Anh làm gì có mục đích gì, không phải đã nói lâu không thăm hỏi ba mẹ em sao, về tình về lý đều không phải phép, nên thừa dịp cuối tuần rảnh rỗi tới đây thăm họ.” Lục Tử Hiên giắt tay lên lưng quần, dựa vào thân cây, miễn cưỡng nói.
“Lục Tử Hiên, anh còn giả vờ trước mặt tôi sao, người quang minh chính đại không làm chuyện sau lưng, topic trên diễn đàn X là anh đưa lên còn gì?!” Ninh Tiểu Thuần thấy hắn dáng vẻ thong dong nhàn nhã, lửa giận bốc lên.
“Hả, thấy rồi à?” Lục Tử Hiên cười hỏi, “Thích không, anh chưa xem lại, không biết phản ứng mọi người thế nào, có hơi mong đợi.”
“Topic được xoá rồi.” Ninh Tiểu Thuần nghiến răng nói, “Anh làm vậy mà không cảm thấy cắn rứt sao? Làm người phải biết khoan dung độ lượng, chẳng lẽ anh không có chút lương tri?”
“Ô, động tác nhanh thật nha, nhưng không sao cả. Em cũng thật đơn giản, trong xã hội cá lớn nuốt cá bé này, đặc biệt là thương trường, lương tri có thể làm cơm ăn sao? Nếu em còn nhớ tình cảm trước đây của chúng ta, thì sao không giúp anh 1 lần, chỉ là việc nhỏ em cũng không giúp, còn muốn anh nể tình sao?”
“Anh…” Tiểu nhân già mồm, Ninh Tiểu Thuần hít sâu 1 hơi, giữ bình tĩnh, cô không thể làm loạn thế trận được, “Nói đi, anh lấy ba mẹ tôi uy hiếp tôi, để làm gì?”
“Đã đến mức này, tôi cũng không quanh co.” Lục Tử Hiên kê sát Ninh Tiểu Thuần, vuốt cằm cô: “Lợi dụng chức vụ của cô ở Hoàn Nghệ, làm cho tôi 1 việc, sau khi thành công tôi sẽ không làm phiền cô nữa.”
“Chuyện gì?” Ninh Tiểu Thuần gạt tay hắn, lùi ra sau, cảnh giác theo dõi hắn.
“Nếu tôi nói ra, mà cô đi nói cho Cung Triệt biết, tôi sẽ lập tức tung hết lịch sử sa đoạ của cô, để ba mẹ cô biết, ở quê biết, còn để bạn bè ở trường biết, đến lúc đó danh dự cô không còn, bị người ta rẻ rúng, vậy thì cũng chỉ tự trách cô thôi.” Lục Tử Hiên híp mắt, giọng nói mang theo uy hiếp.
“Anh nói ra xem.” Con người thật của hắn, cô đã thấy hết. Có lần 1 sẽ có lần 2, có 2 sẽ có 3, dục vọng của hắn vĩnh viễn không thể lấp đầy, cô không thể tin sau khi thành công hắn sẽ thật sự buông tha cô, sẽ không đến tìm cô. Nhưng bất kể thế nào, cô phải tìm hiểu ý đồ hắn trước, để chuẩn bị cho tốt.
“Hạng mục lụa Thịnh gia, cô phụ trách đúng không?” Lục Tử Hiên nhìn chằm chằm cô.
Lụa Thịnh gia?! Ninh Tiểu Thuần nảy sinh nghi ngờ, gật đầu.
“Tôi muốn cô…” Lục Tử Hiên đến gần mấy bước, ép Ninh Tiểu Thuần vào góc sáng. Tay hắn để trên tường, bao vây cô giữa tay hắn và bức tường, sau đó cúi đầu thổi hơi vào tai cô, chậm rãi nói, “Tôi muốn cô phá hỏng hạng mục này, bất kể cô dùng phương pháp nào, tóm lại là làm cho chuyện tiêu thụ lụa bị lộ ra, để bên phía Thịnh gia mất lòng tin với Hoàn Nghệ.”
“Vì sao?” Ninh Tiểu Thuần hoảng sợ ngẩng đầu, trán đụng vào cằm Lục Tử Hiên, 2 người cùng lúc kêu đau.
“Shit!” Lục Tử Hiên xoa cằm, “Cô không cần hỏi nhiều, chỉ cần làm theo lời tôi là được, bằng không tự gánh hậu quả, đừng nói tôi không nhắc nhở cô trước.”
“Nếu sau đó Hoàn Nghệ phát hiện là tôi làm, tôi không phải là gặp phiền phức sao?” Ninh Tiểu Thuần nắm chặt tay hỏi.
“Đây là chuyện của cô, cô tự tính toán kĩ càng mà làm, làm cho khéo 1 chút, không để lại dấu vết, không dấu vết thì không bị lộ, giấu trời qua biển.”
Lục Tử Hiên nói xong xoay người bỏ đi, nếu Ninh Tiểu Thuần có thể hoàn thành nhiệm vụ theo lời hắn, vậy hắn có thể 1 ná bắn 2 chim. Vừa tấn công Cung Triệt, giải trừ phẫn hận trong lòng hắn, còn có thể tiếp cận hạng mục lớn bên Ngự Hoa.
Gần đây hắn qua quan hệ làm ăn, kết bạn với 1 nhân viên cao cấp bên Ngự Hoa, ăn cơm với người đó mấy lần, biết Ngự Hoa từng tranh quyền tiêu thụ lụa Thịnh gia miền Nam với bên Hoàn Nghệ, chi phí dự toán của Ngự Hoa thấp hơn Hoàn Nghệ, nghĩ rằng đoạt được quyền tiêu thụ dễ như trở bàn tay, nhưng không biết Hoàn Nghệ dùng cách thức gì, lại PK chết Ngự Hoa, nắm được quyền tiêu thụ. Nếu hắn có thể khiến Hoàn Nghệ gặp sai lầm lớn, để Thịnh gia thu hồi quyết định, vậy thì quyền tiêu thụ sẽ rơi vào tay Ngự Hoa. Hắn lập công lớn, thì có thể thành công nắm được hạng mục Ngự Hoa.
Đó là biện pháp tốt 1 hòn đá ném 2 con chim, ích kỉ hại người, ha ha ha. Lục Tử Hiên cười lạnh trong lòng.
Ninh Tiểu Thuần nhìn theo bóng lưng Lục Tử Hiên, đè nén xúc động muốn xông lên đấm hắn. Cô phải tìm cơ hội, lập tức báo nhanh cho Cung Triệt mới được.

Chương 76 – Nghi ngờ bộc phát

Ninh Tiểu Thuần đến siêu thị mua nước tương rồi nhanh chóng về nhà, cô 1 giây cũng không muốn ở cùng 1 chỗ với Lục Tử Hiên. Lúc vào tiểu khu, cô mới đứng lại, xoay người muốn nói mấy câu với Lục Tử Hiên. Không ngờ Lục Tử Hiên đang cúi đầu trầm tư bất ngờ bị Ninh Tiểu Thuần dừng lại đột ngột đụng phải, Ninh Tiểu Thuần hoàn toàn không phòng bị, đầu đụng vào lồng ngực hắn, cô thở dốc kinh ngạc, choáng váng, đứng không vững, thì bị người trước mặt áp đảo.
Nền xi măng cứng bị mặt trời hun nóng hầm hập, Ninh Tiểu Thuần ngã lên mặt đất nóng rực, như cá nằm trên chảo dầu, khó chịu vô cùng, cô chợt nhớ thân hình không thể động đậy, vì có 1 vật kềnh càng đè lên cô.
“Nè, Lục Tử Hiên, mau đứng lên.” Ninh Tiểu Thuần đưa tay đẩy hắn, nhưng hắn vẫn bất động.
1 lát sau, Lục Tử Hiên cười híp mắt ngẩng lên khỏi ngực Ninh Tiểu Thuần: “Ngực mềm thế này làm người ta khó mà rời được, thật muốn cắn 1 miếng.”
Ninh Tiểu Thuần biết mình bị sờ mó, tức giận nói: “Du côn!”
“Lâu rồi không chạm đến em, tối nay muốn an ủi 1 đêm không, hưởng thụ 1 chút?” Lục Tử Hiên vươn bàn tay dâm đãng lên ngực Ninh Tiểu Thuần, chộp lên ngực còn cách lớp áo.
Ban ngày ban mặt, ở nơi công cộng, hắn dám làm việc bẩn thỉu này, có thể nhịn thì có gì mà không thể nhịn. Ninh Tiểu Thuần bùng nổ, cô không lo nhiều được vậy, không chút suy nghĩ liền sử dụng tất cả sức lực đẩy tên cầm thú Lục Tử Hiên trên người ra, sau đó nhanh chóng đứng lên, nhấc chân đá dưới háng hắn 1 đá, chuẩn xác không lệch chút nào, đá ngay thằng em của hắn. Tiếng tru tức khắc vang vọng, Lục Tử Hiên cực kì bất nhã bụm tay ngay chỗ bị đá, lăn lộn trên đất.
“Tự làm tự chịu.” Ninh Tiểu Thuần hừ 1 tiếng, xoay người lên lầu. Trêu chọc phụ nữ, hậu quả thật nghiêm trọng.
Tiếng tru vừa rồi hấp dẫn không ít người chú ý, rất nhiều cửa sổ đang đóng đột nhiên mở ra, mấy người tò mò ló đầu ra nhìn, nhìn trái rồi nhìn phải. Lục Tử Hiên nằm trên nền đất mất hết mặt mũi, vội vàng đứng lên, lủi nhanh vào hành lang. Hắn hít mấy hơi, xoa nhẹ đũng quần, mới bước nhanh đuổi theo cô.
“Ê.” Lục Tử Hiên đuổi theo Ninh Tiểu Thuần, từ sau đè vai cô lại.
“Gì?” Ninh Tiểu Thuần bỏ tay hắn ra, tiếp tục đi lên lầu.
“Cô còn dám hỏi gì?” Lục Tử Hiên nghiến răng nghiến lợi hỏi, xông lên mấy bước, chặn Ninh Tiểu Thuần, cúi người sát tai cô nói, “Tính mạng của tôi bị cô đá 1 đá, lỡ có chuyện gì cô dám chịu trách nhiệm không?!”
“Hừ, ai bảo anh ngả ngớn.” Tự gây chuyện không thể sống, Ninh Tiểu Thuần khinh bỉ nghiêng đầu, “Tránh ra, mẹ tôi đang đợi nước tương.”
“Không cho cô biết tay cô liền lên mặt.” Lục Tử Hiên không tránh ra.
Ninh Tiểu Thuần hết kiên nhẫn, đi mua nước tương cũng sắp 1 tiếng đồng hồ rồi, rau cải gì cũng nguội lạnh cả, về nhà khó tránh bị mẹ cằn nhằn. Cô vặt lại: “Lên mặt là anh đó!”
Lục Tử Hiên vừa nghe, mắt nheo lại, đột nhiên kéo Ninh Tiểu Thuần qua, ép cô lên tường, dùng thân đè sát cô. Bàn tay tấn công vào chỗ kín cô, vì cô mặc váy, nên không bị ngăn trở, tay hắn lao thẳng vào trong, 5 ngón tay ụp lên chỗ kín cô.
“Này, Lục Tử Hiên!” Ninh Tiểu Thuần luống cuống, “Đây là hành lang, có người lên xuống!”
“Ô, ý em là, chúng ta tìm nơi kín đáo mà làm à?” Lục Tử Hiên cười khả ố.
“Không phải, anh mau thả tôi ra, bằng không anh đừng hòng tôi giúp anh làm việc!” Ninh Tiểu Thuần hạ giọng cảnh cáo hắn, tay hắn ở đáy quần cô nhẹ nhàng đảo qua, cảm giác kì dị bắt đầu lan tràn, cô thật muốn phang chai nước tương vào hắn.
“Em không làm giúp anh, anh sẽ tung tin ra, anh cũng chả mất mát gì.” Lục Tử Hiên cố ý đưa 2 ngón tay, đâm vào chỗ kín.
“Anh…” Ninh Tiểu Thuần nghe có tiếng bước chân trên lầu, gấp đến mức đổ mồ hôi, “Có người, anh mau thả tôi ra.”
Lục Tử Hiên cũng nghe có tiếng bước chân, bất đắc dĩ thả Ninh Tiểu Thuần ra. Ninh Tiểu Thuần vừa được thả liền nhảy xa cả thước: “Anh chờ tôi đi lên đã.” Nói rồi bước nhanh lên lầu. Lúc cô về nhà, nghĩ rằng sẽ bị mẹ mắng, không ngờ mẹ với ba ngồi trong phòng khách xem TV, thấy cô về đến, cười cười hỏi: “Về rồi đấy à? Tiểu Lục đâu?”
“Bác gái, con ở đây.” Lục Tử Hiên từ ngoài cửa đi vào, đưa tay cầm chai nước tương trên tay Ninh Tiểu Thuần đưa cho bà Ninh, “Tụi con về trễ, ngại quá.”
“Không sao.” Bà Ninh cầm, vừa vào bếp vừa nói, “Dọn cơn được rồi, mau rửa tay đi.”
Ninh Tiểu Thuần đuổi theo hỏi: “Không có nước tương cũng làm được đồ ăn hả mẹ?”
“Mượn bác hàng xóm.” Mẹ cô vừa nói vừa múc canh nếm thử.
Ninh Tiểu Thuần hiểu ra rồi, mẹ cố ý tìm cơ hội để cô và Lục Tử Hiên ở riêng. Nghĩ vậy, cô cảm thấy khó chịu, mẹ sao lại cùi chỏ đưa ra ngoài, tin người ngoài, không nghe lời người nhà nói vậy? Cô lười không muốn nói, xoay người vào bếp. Xem ra, nhất định phải đuổi Lục Tử Hiên đi!
Lúc ăn tối, trên bàn đầy thức ăn ngon, mẹ cô gắp rau bỏ vào chén Ninh Tiểu Thuần, “Ăn nhiều 1 chút.” “Dạ.” Ninh Tiểu Thuần gật đầu, miệng nhét đầy đồ ăn.
“Đây, tiểu Lục cũng ăn nhiều lên.” Mẹ cô cũng gắp đồ ăn bỏ vào chến Lục Tử Hiên, Ninh Tiểu Thuần ăn mất ngon, cô đưa mắt ra hiệu Lục Tử Hiên, để hắn ăn cơm xong thì cút đi. Lục Tử Hiên chỉ cười không nói, cuối cùng rất nghe lời không ăn nhiều, ăn cơm xong rất lễ phép chào ba mẹ Ninh Tiểu Thuần ra về.
Ông Ninh nói: “Tối nay sao không ngủ lại đây, ở khách sạn không thoải mái bằng ở nhà.”
“Ba, nhà mình còn phòng nào cho anh ta ở đâu.” Ninh Tiểu Thuần nhanh chóng xoá tan ý nghĩ của ba, “Huống hồ, anh  có việc gấp phải về. Đúng không?” Cô quay đầu nhìn chằm chằm Lục Tử Hiên, nếu hắn dám nói không có, cô nhất định tiêu diệt hắn.
“Đúng ạ, hôm nay đã quấy rầy cả nhà nhiều, con về trước.” Lục Tử Hiên thức thời nói.
Ông Ninh thấy thế cũng không khuyên nữa, “Lái xe về nhà cẩn thận đó, sau này thường xuyên đến chơi nha cháu.”
“Tiểu Thuần, con tiễn tiểu Lục xuống lầu đi.” Mẹ cô đứng bên ra lệnh.
“Dạ.” Ninh Tiểu Thuần sảng khoái đáp, mượn cơ hội này gọi điện cho Cung Triệt.
Lúc xuống lầu, Ninh Tiểu Thuần chợt nhớ ra 1 chuyện, vọt lên trước Lục Tử Hiên: “Sao anh biết địa chỉ nhà tôi?”
“Chuyện nhỏ.” Lục Tử Hiên vuốt vuốt tay.
Ặc, Ninh Tiểu Thuần trong lòng ra sức nguyền rủa hắn. “Tôi hi vọng sau này anh đừng phá rối nhà tôi nữa.”
“Chỉ cần cô làm xong mọi chuyện, tôi cũng chẳng đến đây làm gì. Tự cô lo liệu đi, về thì gọi cho tôi, mong chờ biểu hiện của cô đó.” Lục Tử Hiên bỏ lại mấy câu rồi quay đầu đi luôn.
Lúc này đã là xẩm tối, màn đêm buông xuống, ánh đèn rực rỡ, ngọn núi giữa trời chiều, ảm đạm mà tráng lệ. Đường phố cách đó không xa tiếng người tiếng xe cộ dần ồn ào, thị trấn nhỏ bắt đầu về đêm. Ninh Tiểu Thuần đứng trên đường nhỏ tiểu khu, nhìn ánh tà dương ca thán: “Trời chiều đẹp vô cùng, chỉ là sắp hoàng hôn.” Phía sau bỗng có tiếng kêu: “Ninh Tiểu Thuần?!” Giọng nói không chắc chắn.
Ninh Tiểu Thuần nghi hoặc xoay người, thấy 1 cô gái mặc bộ thể thao màu đỏ đi tới, thoạt nhìn hơi quen quen. Cô nghi ngờ chỉ chỉ mình, hỏi: “Cô tìm tôi?”
“Là chị thật nha, tôi còn cho là mình nhìn lầm nữa chứ. Tôi ở dưới lầu nhà chị, là đàn em hồi trung học.” Cô gái nhiệt tình nói, con ngươi trong suốt như nước nhìn Ninh Tiểu Thuần không chớp mắt… Như là dò hỏi, như là niềm nở, như là hỏi han.
Ninh Tiểu Thuần không quen ánh mắt nhìn cô chăm chú, mới hỏi: “Tìm tôi có gì không?”
Cô gái thần bí tới gần Ninh Tiểu Thuần: “Cái đó… xin hỏi, sáng nay lúc lên diễn đàn X có thấy topic, cô gái trên đó là chị hả?”
Ninh Tiểu Thuần nghe xong, thân hình cứng đờ, tim đập như sấm, ngón tay như đang run rẩy. Cô giữ bình tĩnh, nghĩ thầm dù sao đã bị xoá, không có chứng cớ, đánh chết cô cũng không nhận, người khác không thể ép được cô. Cô xoa xoa trán, mờ mịt nhìn cô gái, ngơ ngác hỏi: “Cô đang nói gì vậy? Topic gì?”
“Chị không biết? Nói đúng ra là chuyện sinh viên nữ làm người tình, có điều…” Cô gái nghi ngờ nhìn Ninh Tiểu Thuần, chống cằm quan sát cô, lẩm bẩm: “Có vẻ không phải, người trong hình rất dễ thương, trang điểm đậm, nhưng chị thế này khó mà liên quan người trong hình được, ừ, chắc không phải…”
“Ha ha.” Ninh Tiểu Thuần cười khổ, “Cô chắc nhận lầm người, tôi có việc, đi trước đây.” Cô định về nhà lại phải chạy đi, tránh xa cô gái đó, đến công viên không xa đường cái tránh nạn.
Cô tìm nơi vắng người ngồi xuống, thở dài, quả nhiên vẫn có người quen xem topic đó. Chẳng lẽ họ là cú đêm cả sao, cả ngày trên mạng làm gì chứ, thật là!
Đều do tên ôn thần Lục Tử Hiên gây hoạ, cô nhặt hòn đá nhỏ dưới đất lên ném xuống hồ. Từng vòng gợn lan xa, mặt hồ yên tĩnh bị phá huỷ, cũng như tâm trạng cô, sục sôi cuồn cuộn.
Cô lấy điện thoại, nhấn gọi Cung Triệt, “Tu tu tu…” Thật lâu mới có người nghe.
“Alo.” Tiếng Cung Triệt trầm ấm vang lên.
“Là em.” Ninh Tiểu Thuần không kiềm được hỏi, “Vừa rồi anh làm gì vậy, sao lâu thế mới nghe điện thoại?” Nói xong cô liền hối hận, thế này có tính là can thiệp chuyện riêng của anh, vượt rào không?
“Vừa rồi đang tắm.” Cung Triệt không để ý giọng điệu Ninh Tiểu Thuần, rất tự nhiên trả lời, “Đúng rồi, em thế nào rồi, Lục Tử Hiên muốn làm gì?”
“À, em biết ý đồ của hắn, là…” Ninh Tiểu Thuần đem hết chuyện Lục Tử Hiên ra kể.
“Ừ.” Cung Triệt khi nghe xong chỉ ừ 1 tiếng.
“Vậy, chúng ta nên làm sao?” Ninh Tiểu Thuần hỏi tới.
Cung Triệt im lặng 1 lúc, “Em trước tiên cứ làm có lệ theo hắn, cho hắn tin em, chuyện còn lại giao cho anh.” Anh phải nhổ cỏ tận gốc, trừ bỏ hậu hoạ.
“Dạ.” Ninh Tiểu Thuần đáp, cô không muốn thèm nghĩ anh muốn đối phó với Lục Tử Hiên thế nào, cô tin anh sẽ giải quyết toàn vẹn. Cứ lo lắng thế này nữa, cô sẽ giảm thọ.
Lục Tử Hiên đã đi, nguy hiểm bên ba mẹ đã giải quyết, cô thở dài nhẹ nhõm, sau này sẽ giải thích quan hệ giữa cô với Lục Tử Hiên, tối nay phải ngủ 1 giấc, lấy lại tinh thần, tiếp tục chiến đấu.
“Hôm nay phiền anh đến đây, tối nay anh nghỉ ngơi đi, ngày mai về, Lục Tử Hiên đã đi rồi.” Ninh Tiểu Thuần thật có lỗi nói, đi đường mệt mỏi, tin rằng anh nhất định rất mệt.
“Không, lần này tới đúng lúc.” Cung Triệt nói, “Có 1 vị uy tín rất cao trong thương giới sau khi về hưu thì nghỉ ngơi ở đây, ngày mai đúng lúc sinh nhật ông ấy, anh muốn đến thăm hỏi.”
“À.”
“Nếu có tiệc, có lẽ cần em làm bạn gái anh, giờ nói với em trước, có vấn đề gì không?” Cung Triệt hỏi.
Nếu là công việc cần, có vấn đề cũng thành không có vấn đề, cô chính là nhân viên cần cù yêu nghề mà. Cô nói mấy câu với Cung Triệt rồi cúp máy, ngày mai có thể lại gặp việc lớn, cô phải dưỡng đủ tinh thần.
Màn đêm lén lút buông xuống, ánh trăng khoác lên mặt đất 1 tầng bụi mỏng, như 1 bàn tay vẽ nên tất cả sắc thái thần bí. Gió đêm nhẹ nhàng, mang đến mùi hương quế thơm ngát, khẽ phất qua mặt và tóc Ninh Tiểu Thuần, như 2 bàn tay mẹ, dịu dàng an ủi.
Ninh Tiểu Thuần đi chậm rãi, suy nghĩ mông lung. Lục Tử Hiên yêu cầu cô phá hoại hạng mục lụa Thịnh gia, là vì sao? Nếu phá thật, thì tốt cho Lục Tử Hiên ở chỗ nào? Chẳng lẽ hắn vì trả thù riêng? Hoàn Nghệ phá hoại hạng mục lụa Thịnh gia, vậy Hồ tổng sẽ không còn tin tưởng Hoàn Nghệ, tin rằng ông ta sẽ giao quyền tiêu thụ cho người khác, vậy sẽ giao ai đây?
Cô chợt nghĩ ra, người được lợi lớn nhất là Ngự Hoa, Ngự Hoa từng cạnh tranh quyền tiêu thụ với Hoàn Nghệ. Lục Tử Hiên làm vậy, là bị người ta sai khiến ư? Người phía sau là chủ Ngự Hoa ư? Nếu vậy, Tưởng Phàm là tổng giám đốc Ngự Hoa, chẳng lẽ là anh ta ra lệnh?
Không, không chắc. Tuy cô không hiểu nhiều về Tưởng Phàm, nhưng anh ta rất có phong độ, không làm chuyện bỉ ổi sau lưng người khác. Có thể làm cho Ngự Hoa nhanh chóng phát triển, anh ta nhất định rất có thực lực, dựa vào thủ đoạn đầu cơ trục lợi sẽ không thể thành công.
Anh ta bây giờ được khen ngợi, sẽ không ngu ngốc đẩy mình vào hố, để mang tiếng nhơ bị mọi người chê cười. Cho nên, vấn đề xét đến cùng là ở chỗ Lục Tử Hiên, chỉ cần biết động cơ vì sao hắn làm vậy, thì bí mật được giải quyết.
Ôi, không suy nghĩ nữa, mấy suy nghĩ này cứ biến thành từng dây nhỏ, vô hình trung cuộn thành cuộn lớn, khiến cô phiền loạn. Cô nên về nhà ngủ thật ngon giấc, xe đến núi ắt có đường, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng.

17 thoughts on “Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 75,76

  1. thg LTH này knan luôn dở trò bỉ ổi nhg với NTT mình có thắc mắc tn phụ nữ đối với ng đàn ông mà mình chán ghét ,căm hận thì sự đụng chạm của hắn lsao mà có cảm giác đc nhỉ ghê tởm mới đúng chứ?nhg NTT lần nào LTH dở trò thì cũng k khống chế đc

Cảm nghĩ của bạn ^^

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s