Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 65,66


Chương 65 – Bữa tiệc

Ninh Tiểu Thuần ngồi xe đến Pizza Hut, trong tiệm đã kín chỗ ngồi, cô đoán Tưởng Phàm với Tưởng Đồng Bạch không thể tới nhanh như vậy, bèn đi vào giành chỗ trước. Lúc cô len lỏi qua đám đông vào trong, thấy có bàn trống, đang phấn khởi đi qua, chợt nghe tiếng trẻ em quen thuộc vọng đến: “Chị ơi, chị ơi, bên này…”
Ninh Tiểu Thuần nghi hoặc quay đầu, Tưởng Đồng Bạch mặc đầm công chúa màu hồng xuất hiện, con bé cắn muỗng, ậm ừ kêu không rõ tiếng, trước mặt nó đã đặt 1 phần cho trẻ em, pizza vàng chanh màu sắc hương vị cực kì hấp dẫn. Ninh Tiểu Thuần mỉm cười gật đầu, ngước lên, liếc về phía người đàn ông ngồi đối diện con bé, không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã hoảng hồn hoảng vía. Giày tây, tao nhã, khoé miệng thoáng nét cười.
Oh, my lady gaga!! Nhân vật trên tạp chí hiện rành rành trước mắt, Ninh Tiểu Thuần lòng run lẩy bẩy, vẻ mặt không thể tin nổi, cô dụi dụi mắt, người phía trước vẫn mỉm cười nhìn cô. Đúng vậy, người trước mắt chính là Tưởng Phàm Ngự Hoa!!!
Đây là tin giựt gân nha! Anh chàng đẹp trai tổng giám đốc Tưởng Phàm chín chắn ưu việt đã có con gái học nhà trẻ!
Tưởng Phàm thấy Ninh Tiểu Thuần thay đổi sắc mặt liên tục, nhíu mày, hơi nghi ngờ, nhưng vẫn lịch sự đưa tay, chào: “Xin chào, tôi là Tưởng Phàm.”
Ninh Tiểu Thuần nhanh chóng hồi phục tinh thần, hắng giọng, cũng đưa tay ra, nắm tay anh ta, chào lại: “Chào anh, tôi là Ninh Tiểu Thuần.” Tay Tưởng Phàm to rộng ấm áp, ngón tay thon dài, ấm áp mà mạnh mẽ, lòng bàn tay có vết chai thật dày. Nắm tay anh ta, lòng cô chợt có cảm giác an toàn khó hiểu. Vừa rồi cô thất lễ, hiện giờ thật không dám nhìn thẳng mặt anh ta.
Tưởng Đồng Bạch với Tưởng Phàm ngồi đối diện, Ninh Tiểu Thuần tất nhiên chọn chỗ ngồi cạnh Tưởng Đồng Bạch. Tưởng Đồng Bạch múc 1 muỗng sữa lạnh, đưa cho Ninh Tiểu Thuần, “Chị, muốn thử 1 muỗng không, ngon lắm.”
Không biết vì sao, trước mặt Tưởng Phàm, Ninh Tiểu Thuần vô cùng mất tự nhiên, cô khoát tay, “Đồng Bạch ngoan lắm, không đâu, em ăn đi.”
Tưởng Phàm nhìn nhìn Tưởng Đồng Bạch, Tưởng Đồng Bạch liếc anh ta 1 cái, xong cúi xuống tập trung ăn. Tưởng Phàm nói với Ninh Tiểu Thuần: “Vì Đồng Bạch đói bụng, nên gọi đồ ăn trước, cô Ninh bỏ qua cho.”
“Không, không sao, trẻ em không thể để đói được.” Ninh Tiểu Thuần vội xua tay, nhưng cô thật kinh ngạc, sao họ có thể đến Pizza Hut nhanh vậy, do ở gần sao?! Hay là gọi điện cho cô ngay ở đây?
“Chị thật là tốt.” Tưởng Đồng Bạch cắm cúi ăn ngẩng đầu cười xán lạn với Ninh Tiểu Thuần.
“Cô Ninh muốn ăn gì?” Tưởng Phàm nho nhã hỏi.
Trời đã tối, Ninh Tiểu Thuần cũng đói bụng, vì thế cô coi thực đơn, vừa ý nguyên cái bánh, liền buột miệng nói: “Hay chúng ta gọi món này, món này tương đối nhiều, còn rẻ, chúng ta có thể share.” Vì pizza rất lớn.
Nhưng mà, cô vừa nói ra đã thấy hối hận, Tưởng Phàm là ai chứ, anh ta là tổng giám đốc Ngự Hoa, mình làm thế này hình như rất keo kiệt, có bị người ta khi dễ không đây? Huống hồ, cô rất khó tưởng tượng Tưởng Phàm tổng giám đốc Ngự Hoa dùng tay bóc pizza chậm rãi ăn. Nếu anh ta dùng nĩa ăn pizza, có phải giống như ăn beefsteak, tay trái tao nhã cầm nĩa xiên, tay phải cầm dao, cẩn thận cắt ăn. 囧…
Ninh Tiểu Thuần yên lặng hối hận trong lòng, Tưởng Phàm lại không có phản ứng gì, vẫn mỉm cười trước sau như một, chỉ có điều mỉm cười không thật, mơ hồ xa cách. Anh ta nói: “Ừm, đề nghị không tệ. Cô Ninh muốn ăn bánh ngọt gì không?”
Ninh Tiểu Thuần ngơ ngác ngẩng đầu, vậy anh ta đồng ý gọi 1 phần chung sao?! Vị tổng giám đốc này nhìn có vẻ dễ gần nhỉ?!
“Chị ơi, ba em có phải đẹp trai lắm không, chị nhìn ngẩn người luôn. Không muốn rời mắt kìa…” Tiếng nói vang lên không đúng lúc, bạn nhỏ Tưởng luôn làm chuyện không đúng lúc, nó nói tiếp: “Rất nhiều chị đều thích nhìn ba em vậy đó!” Trong giọng nói của nó có vô vàn tự hào.
“Khụ khụ,” Tưởng Phàm theo bản năng ho húng hắng, trừng mắt liếc bạn nhỏ Tưởng, bảo: “Trước mặt chị, không được nói bậy.”
“Ư, là vậy ạ, con nói thật mà…” Bạn nhỏ Tưởng cúi đầu lẩm bẩm.
Ninh Tiểu Thuần rõ ràng không phải háo sắc, nhưng bị Tưởng Đồng Bạch nói vậy, 2 má không khỏi đỏ ửng, cô cúi đầu xem thực đơn, nhỏ giọng nói: “Đồ ngọt cho tôi kem cheese tart là được…”
Tưởng Phàm ân cần không nói, chỉ ngoắc người phục vụ, gọi món, sau đó nói với Ninh Tiểu Thuần: “Cô Ninh, hôm nay thật vô cùng cảm ơn cô, cảm ơn cô đưa con nhóc bướng bỉnh này về trường.”
“Việc nhỏ thôi mà, anh Tưởng đừng khách sáo quá. Chỉ là, Tưởng Đồng Bạch sau này em đừng làm thế nữa,” Ninh Tiểu Thuần quay đầu nhìn Tưởng Đồng Bạch đang ngấu nghiến dồn thức ăn vào miệng, nói: “Trẻ em 1 mình chạy ra ngoài, rất dễ bị người xấu bắt đi.”
“Hừ, không dám đâu, em thông minh thế này mà.” Người nào đó không phục phản đối.
“Đồng Bạch, sao vô lễ vậy!” Tưởng Phàm ngồi đối diện không vui nhìn Tưởng Đồng Bạch.
“Biết rồi mà… lải nhải hoài…” Tưởng Đồng Bạch nghịch ngợm lè lưỡi.
Họ vừa trò chuyện vừa cười vui vẻ, món ăn được đưa lên, pizza siêu bự để trên khay nhôm bốc hơi nghi ngút, mùi hương toả ra khiến Ninh Tiểu Thuần muốn ăn, cô nuốt nước miếng. Tưởng Phàm cắt 1 miếng bỏ vào đĩa Ninh Tiểu Thuần, “Cô Ninh đừng khách sáo, ăn đi.”
Ninh Tiểu Thuần nhẹ nhàng nói: “Cảm ơn.” Cô tự nhiên cầm miếng pizza đưa lên miệng, nhưng cô chợt nghĩ đến gì đó, ngừng lại, ngượng ngùng cười: “Tôi quen ăn vậy rồi, anh… anh có cần dùng nĩa không?!”
“Không cần, tôi không muốn đặc biệt.” Tưởng Phàm cười, lấy khăn lau tay, xắn tay áo lên, cầm miếng pizza đưa lên miệng. Ninh Tiểu Thuần thấy anh ta cố gắng tự nhiên, cũng ăn tự nhiên.
Bữa cơm này thật vui vẻ, có bạn nhỏ Tưởng hoạt bát làm không khí sinh động, hoàn toàn không tẻ nhạt. Tuy rằng người chung quanh thường ném ánh mắt sang đây, mục tiêu là anh chàng đẹp trai ngồi đối diện, nhưng Ninh Tiểu Thuần không để ý nhiều, chuyện này không ảnh hưởng đến sự ngon miệng của cô. Sắc đẹp trước mặt, món ngon trên tay, sung sướng cỡ nào!
Bữa tiệc bên này tiến triển vui vẻ, bữa tiệc bên kia cũng lặng lẽ bắt đầu. Cung Triệt với Cố Minh Vũ đang lái xe trên đường đến nhà hàng Italy Annie, 2 người dưới sự hướng dẫn của phục vụ được đưa đến bàn đặt trước. Bây giờ chưa đến 8 giờ, Lạc Hi Hi chưa tới, 2 người đàn ông ngồi nói chuyện phiếm.
Cung Triệt uống 1 hớp nước, nói: “Biết Tưởng Phàm chứ?”
“Tưởng Phàm Ngự Hoa?” Mắt Cố Minh Vũ loé lên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt miệng ly, thấy Cung Triệt gật đầu, đáp: “Từng gặp vài lần.”
“Cảm thấy anh ta thế nào?” Cung Triệt tiếp tục hỏi.
“Có thể trong vòng vài năm đưa Ngự Hoa không mấy nổi tiếng nhanh chóng phát triển, thực lực không thể khinh thường, anh ta có thể nói là viên ngọc sáng trong lĩnh vực tài chính.” Cố Minh Vũ khách quan nói.
“Thật sự là anh ta rất giỏi, thương giới có câu, có thể tuỳ cơ ứng biến, xử sự quả cảm quyết đoán, là đối thủ rất mạnh rất thú vị.” 2 mắt Cung Triệt sắc bén như săn mồi, trong tròng mắt loé tia sáng khác thường.
Cố Minh Vũ nhìn Cung Triệt, không nói lời nào. Anh cảm thấy người đàn ông trước mắt này là 1 thợ săn đáng gờm, 1 khi người thợ săn hạ quyết tâm, con mồi sẽ không có cơ hội chạy thoát, anh ta đôi khi khiến người khác sợ hãi.
2 người trò chuyện mấy câu, thì Lạc Hi Hi đến. Dáng người uyển chuyển, khuôn mặt xinh đẹp, cách ăn mặc thẩm mỹ, trong chốc lát hấp dẫn không ít ánh mắt. Cô chầm chậm đi đến, nhìn Cung Triệt, sau đó ra vẻ lịch sự gật đầu chào Cố Minh Vũ. Cung Triệt đứng lên, galang kéo ghế giúp Lạc Hi Hi, mời cô ngồi.
Phục vụ đưa thực đơn lên, Cung Triệt nhận đưa cho Lạc Hi Hi: “Muốn ăn gì?” Lạc Hi Hi sợ sệt, cầm xem mấy lượt, không muốn ăn gì, tuỳ tiện chỉ đại món thăn bò nướng pho mát của Ý.
“Muốn gọi món ngọt không?” Cung Triệt ân cần hiếm thấy hỏi.
Anh vừa hỏi, Lạc Hi Hi càng căng thẳng, cô kéo kéo váy, nói: “Vậy cho Black Forest cake.”
“Được.” Cung Triệt quay sang đặt món.
Cố Minh Vũ cũng gọi món, tiện liếc nhìn Lạc Hi Hi, bắt được ánh mắt bối rối của Lạc Hi Hi, anh nắm chặt ly, ngửa đầu uống. Anh hận hiện giờ anh không vững vàng, còn bị trói buộc, anh hận sự bất lực không thể bảo vệ người phụ nữ của mình.
Người phục vụ đi rồi, người giao hoa liền đến, nói với Lạc Hi Hi: “Cô có phải cô Lạc không ạ?” Lạc Hi Hi ngờ vực gật đầu, người giao hoa nói: “Đây là bó bách hợp ông Cung Triệt tặng cô, mời cô ký nhận.”
Lạc Hi Hi nhận bó hoa bách hợp to, không thể tin quay đầu nhìn Cung Triệt, môi cô mấp máy, muốn nói nhưng không phát ra lời. Cố Minh Vũ thâm trầm nhìn Cung Triệt với Lạc Hi Hi.
Cung Triệt cười kì lạ: “Thế nào, thích không?” Anh thấy Lạc Hi Hi vẫn không phản ứng, liền kín đáo liếc qua Cố Minh Vũ, nói với anh ta: “Vũ, lễ cưới của tôi với Hi Hi, hi vọng cậu làm phù rể, cậu được chọn rồi đấy.” Cung Triệt còn vỗ vỗ vai Cố Minh Vũ, Cố Minh Vũ không biết trả lời thế nào, chỉ cười chua xót.
Lạc Hi Hi nhận bó hoa to, trở thành đối tượng các cô gái trong nhà hàng hâm mộ. Chung quanh còn 2 chàng đẹp trai ngồi cùng, vô cùng may mắn. Nhưng cô không vui chút nào, người lớn nhà cô với nhà Cung Triệt thương lượng, định lễ cưới 2 người vào tháng 10. Cô dâu tháng 10, cô không hề muốn làm.
Cô để bó hoa lên bàn, mùi hương bách hợp xông vào mũi, khiến toàn thân cô linh hoạt. Bây giờ không phải lúc than thở! Cô chậm chạp nói: “Cám ơn!”
Cung Triệt hơi nhìn cô, nhướng mày, khoé miệng mỉm cười, không nói gì. Tay như vô ý gõ lên mặt bàn, anh như lơ đãng: “Hôn nhân giữa tôi với Hi Hi ở mức độ nào đó mà nói đơn thuần chỉ là hôn nhân trao đổi, tôi vẫn luôn xem Hi Hi là em gái. Hi Hi tuổi còn nhỏ, nhất định sẽ cho rằng anh đã già, chắc cũng không muốn lấy anh, đúng không?” Anh quay sang nhìn chăm chăm Lạc Hi Hi.
Lạc Hi Hi lảng tránh ánh mắt anh, cúi đầu mân mê bó hoa. Đương nhiên, cô mới 22 tuổi, bước vào hôn nhân vậy là sớm, nhưng với Cung Triệt lại tương đối muộn, tất nhiên là không muốn. Huống hồ, Cung Triệt không phải người cô yêu, vô duyên vô cớ bước vào mộ phần thật sự rất oan uổng. Lạc Hi Hi nghĩ thầm.
“Anh cũng không muốn Hi Hi sau này hối hận, nếu Hi Hi thật lòng yêu người khác, hơn nữa người đó đáng gởi gắm, anh không ngại tác thành. Người có tình sẽ thành thân thuộc, là chuyện tốt.” Cung Triệt ý tứ sâu xa liếc Cố Minh Vũ.
Lạc Hi Hi với Cố Minh Vũ cùng giật mình ngẩng nhìn Cung Triệt, Cung Triệt cười rạng rỡ, nhìn về phía Lạc Hi Hi: “Hử? Hi Hi có thích ai không?”
Lạc Hi Hi cúi đầu, xoắn tay, không biết trả lời thế nào. Nghe lời anh nói, hình như nếu cô yêu người khác, sẽ bằng lòng buông tha cho cô. Trước đây anh ta không phải luôn muốn ép buộc sao, cô nói chuyện mấy lần, đều thất bại ra về. Minh Vũ là giám đốc công ty Cung Triệt, tuổi trẻ tài cao, nhất định là đáng gởi gắm, với lại anh cũng yêu cô. Giờ cô có nên nói chuyện cô với Minh Vũ ra không?!
Cô lén ngước nhìn Cố Minh Vũ, chỉ thấy mắt Cố Minh Vũ sâu kín, trong mắt ẩn chứa gì đó mà Lạc Hi Hi không hiểu. Anh cảm nhận ánh mắt cô, ra hiệu bằng mắt, hiện giờ chưa hiểu ý đồ Cung Triệt, đừng dễ dàng nói ra.
Cung Triệt quan sát vẻ mặt 2 người, nói tiếp: “Nếu Hi Hi không chọn anh, chắc chắn người trong lòng vĩ đại hơn anh rồi, nếu vậy, anh thật muốn gặp. Nếu người đó làm chuyện gì có lỗi với chúng ta, anh nhất định không bỏ qua. Hắn không xứng có được Hi Hi.” Cung Triệt nắm chặt tay Lạc Hi Hi như khiêu khích, được rồi, anh nói có lỗi với chúng ta, chứ không phải nói riêng Lạc Hi Hi.
Thật ra, anh cũng không muốn làm vậy. Nhưng gần đây nghe Ngự Hoa lôi kéo nhân tài, đưa mức lương cao, không ít công ty bị mất người. Ngự Hoa với Hoàn Nghệ mà nói, thật sự là địch thủ đáng gờm, không thể không đề phòng. Cố Minh Vũ là người quan trọng ở Hoàn Nghệ, nắm rất nhiều bí mật của Hoàn Nghệ, nếu anh ta đi chỗ khác, Hoàn Nghệ thật sự nguy hiểm. Tuy căn cứ vào tính chất nghề nghiệp và đạo đức, Cố Minh Vũ không dễ gì tiết lộ bí mật ra ngoài, nhưng đề phòng chu đáo, cẩn thận vẫn hơn.
Với, dạo này Cố Minh Vũ làm việc hay mắc sai lầm, có thể thấy tinh thần không ổn định, giải quyết không chu toàn. Anh không muốn mất bò mới lo làm chuồng, đành đem Lạc Hi Hi làm mồi, bây giờ anh làm rõ, hi vọng Cố Minh Vũ hiểu được. Thật ra, ngay từ đầu anh không phải muốn ép buộc Lạc Hi Hi lấy anh, nhưng cô không chịu nói sự thật, với sự gian dối của cô, anh không thể tha thứ.
Thức ăn hấp dẫn được bưng lên, Cung Triệt buông tay Lạc Hi Hi: “Đói cả rồi, ăn thôi.” 2 người nghe vậy, bèn cầm dao nĩa chậm rãi ăn.
Bữa cơm này không khí kì lạ, 3 người đều có suy nghĩ riêng, ăn không thấy ngon.

Chương 66 – Cùng người nhà dự tiệc

Ninh Tiểu Thuần vào giờ cơm trưa thứ Năm đặt vé xe 9 giờ sáng thứ Bảy về nhà, nghĩ đến được về nhà, cô reo hò sung sướng. Nhưng mà, thứ Sáu là sinh nhật Cung Triệt, cô không biết nên tặng quà gì cho anh. Nhưng tặng lại không biết nên tặng gì mới tốt, anh hầu như chẳng thiếu thứ gì. Thật là vấn đề đau đầu.
Aiz, bỏ đi, xuống ăn cơm trước tính sau. Ninh Tiểu Thuần cầm điện thoại với ví đứng dậy, vừa lúc có cú điện thoại gọi vào, là tiểu Tạ. Cô nghe máy: “Tiểu Tạ, có gì không?”
“Không có gì không thể tìm cậu được sao?” Tiểu Tạ bên đầu kia oán hận, “Tiểu Thuần, mình bị cô lập, rất đáng thương, cậu ăn cơm với mình nha.”
Hả?! Cô gái hoạt bát sôi nổi vậy mà bị cô lập, thật khó tin à. “Sao lại vậy, đắc tội với ai à?!” Từ sau lần cô với tiểu Tạ đi chơi với nhau, tình cảm 2 người bắt đầu khắng khít, liên hệ cũng nhiều.
“Xuống trước rồi nói, mình ở nhà ăn chờ cậu.” Tiểu Tạ không chờ Ninh Tiểu Thuần đáp đã cúp máy.
Ninh Tiểu Thuần lắc đầu, đành theo lệnh “Nữ hoàng” đi xuống.
Chế độ ở Hoàn Nghệ rất khá, nhà ăn nhân viên điều kiện tốt, món ăn phong phú, hơn nữa còn có đầu bếp đẹp trai để ngắm, thật đầy “tình người”. Ninh Tiểu Thuần đến nhà ăn thì đã rất đông người đang ăn cơm. Ninh Tiểu Thuần nhìn chung quanh, thấy tiểu Tạ ngồi góc bên phải vẫy cô, cô bước nhanh đến, phát hiện tiểu Tạ đã gọi cơm!!
Tiểu Tạ thấy Ninh Tiểu Thuần nhìn chằm chằm cô nàng, ngượng quá cười cười, trưng ra dáng vẻ đáng thương: “Tiểu Thuần, mình đói quá, nên không đợi cậu đã ăn… Cậu muốn ăn gì, mình gọi giúp cho?” Cô nàng chéo 2 tay thành hình chữ thập, vẻ mặt cầu xin.
Đây chỉ là chuyện nhỏ, Ninh Tiểu Thuần cũng không phải giận thật, cô nhẹ nhàng lườm cô nàng, rồi chạy mua cơm. Lúc cô bưng khay đứng xếp hàng, sau lưng có người vỗ nhẹ lên vai cô, Ninh Tiểu Thuần quay đầu lại, thấy khuôn mặt đẹp trai của Tươi Mơn Mởn.
Ngô Kì Vũ nhếch miệng cười: “Tiểu Thuần cũng bây giờ mới ăn cơm à.”
“Đúng vậy.” Không phải sờ sờ rồi sao, Ninh Tiểu Thuần lầm bầm trong bụng.
“1 mình thôi à?” Ngô Kì Vũ hỏi tiếp.
“Không phải, với bạn.” Đến lượt Ninh Tiểu Thuần, cô không để ý Tươi Mơn Mởn nữa, chạy lên lựa món. Cô chỉ món mình thích, rồi bưng khay đi.
Ninh Tiểu Thuần mua cơm trở về, ngồi đối diện tiểu Tạ, uống muỗng canh, thấy Ngô Kì Vũ bưng cơm đi đến bên kia, chỗ đó có người làm chung với anh ta, Ninh Tiểu Thuần thở dài nhẹ nhõm, cô thật sợ anh ta sẽ đến đây ngồi cùng bàn với 2 cô. Có điều, Ninh Tiểu Thuần vui mừng quá sớm, chưa đến cuối cùng không thể dễ dàng kết luận, nếu không vui quá hoá buồn, đây là kết luận cô rút ra sau đấy.
Ninh Tiểu Thuần nhớ tới chuyện tiểu Tạ nói trong điện thoại, liền hỏi: “Cậu vì sao lại bị người ta xem thường vậy?”
“Ôi, nói đến chuyện này lại đau lòng…” Tiểu Tạ cắn răng, rút khăn tay nói: “Lúc mình với mấy chị em trong phòng nói chuyện, mình nói mình đã thấy tổng giám đốc Tưởng Phàm của Ngự Hoa, anh ấy chín chắn hấp dẫn, người thật đẹp hơn hình, so với tổng giám đốc chúng ta cũng tương đương không kém, có khi còn ngon lành hơn. Với lại, cố vấn Ngô gì đó nhé, giám đốc Cố nhé không thể so bì với Tưởng Phàm nổi. Mình vừa nói thế thì bị mọi người liếc nửa con mắt… Cứ vậy tự dưng bị xem thường… Tiểu Thuần, mình thật đáng thương mà…”
Ninh Tiểu Thuần mồ hôi ót chảy ròng ròng, tiểu Tạ nói vậy bảo sao người ta không ăn hiếp, ăn cháo đá bát, may mà mọi người không nóng nảy, bằng không đã bị họ đánh rồi. “Tiểu Tạ, cái miệng hại cái thân, cậu nhớ cho kỹ, cậu sống là người của Hoàn Nghệ, chết mà ma của Hoàn Nghệ…”
“Huhu, mình có tự do ngôn luận mà, sao lại chèn ép mình được, xâm phạm nhân quyền của mình!!” Tiểu Tạ cố cãi bướng.
“Tiểu Tạ, đúng là không thể hạn chế tự do ngôn luận, nhưng không có tự do tuyệt đối, chỉ có tự do tương đối!! Có những chuyện để trong lòng là được, không nhất thiết phải nói ra…” Ninh Tiểu Thuần tận tình khuyên nhủ.
“Hứ, mình không thèm chấp!” Tiểu Tạ buồn bực cắm cúi ăn cơm.
Ninh Tiểu Thuần và 2 muỗng cơm, nghĩ đến chuyện quà tặng, bèn khiêm tốn hỏi ý kiến nữ vương: “Tiểu Tạ, àh… Nếu muốn tặng quà cho đàn ông thành đạt, tặng quà gì là ý nghĩa nhất?”
Tiểu Tạ ngẩng phắt đầu, 2 mắt sáng rực, vui vẻ hỏi: “Sinh nhật bạn trai hả?”
“Không phải…” Ninh Tiểu Thuần lắc đầu.
Bạn tiểu Tạ không biết đoán ý, hỏi: “Hình như lâu rồi không thấy bạn trai nhị thập tứ hiếu của cậu đến đón hả?”
“Khụ khụ…” Ninh Tiểu Thuần đang ăn canh bị sặc.
“Cậu sao vậy, không sao chứ?” Tiểu Tạ hết hồn, ra sức vỗ lưng Ninh Tiểu Thuần.
“Khụ… khụ… Mình không sao.” Không cần vỗ mạnh như vậy, đau quá… Ninh Tiểu Thuần bĩu môi, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Mình với anh ta chia tay rồi…”
“Á…” Tiểu Tạ há hốc miệng, suýt ngã, nhưng cô là Nữ vương buôn chuyện thấy qua rất nhiều việc đời, hồi phục rất nhanh, chụp tay Ninh Tiểu Thuần, thấm thía nói: “Tiểu Thuần, đừng buồn, chân trời chỗ nào không có cỏ thơm, cần gì đơn phương 1 thân cây!”
Ninh Tiểu Thuần yếu ớt gật đầu phụ hoạ, tiểu Tạ cười hì hì: “Sau lưng cậu còn có 1 cây cổ thụ kìa, này, anh đẹp trai Ngô…”
Ninh Tiểu Thuần nghe vậy, quay lại, thấy Ngô Kì Vũ đứng phía sau, cầm 2 chai sữa chua, hơi giật mình. Chẳng lẽ anh ta nghe hết rồi sao?!
Ngô Kì Vũ phản ứng nhanh lẹ, lấy lại nụ cười ôn hoà trước sau như một ngày thường, đưa sữa chua: “Mời các cô.”
Tiểu Tạ vui vẻ nhận, nói: “Anh đẹp trai thật là tốt bụng, cám ơn nha!”
“Đừng khách sáo, tôi đi trước.” Ngô Kì Vũ chỉ chỉ đồng nghiệp đang chờ anh, sau đó nhìn Ninh Tiểu Thuần, rồi đi.
“Woa, nếu trong lòng mình không có tiểu Phàm Phàm rồi, mình nhất định sẽ yêu anh đẹp trai Ngô, dịu dàng biết bao, ân cần biết bao, cười lên ngây thơ biết bao…” Tiểu Tạ bắt đầu lên cơn mê trai.
Ninh Tiểu Thuần chợt hết ngon miệng, vừa rồi ánh mắt Tươi Mơn Mởn nhìn cô rất kì lạ, mắt anh ta có tia sáng khác thường, hình như vui sướng. Điều này khiến Ninh Tiểu Thuần rất khó chịu.
Cơm trưa nhạt nhẽo cô ăn qua loa cho xong, cuối cùng tiểu Tạ chỉ chiêu cho cô, bảo cô tự tay nấu bữa cơm hay làm bánh gato cho người đó, tấm lòng là vô giá, nhất định sẽ khiến anh ta cảm động. Sau đó sắc nữ tiểu Tạ còn nói, cô nhân tiện chuẩn bị 1 “Tiết mục người lớn” nóng bỏng, cho anh ta khoan khoái cả tinh thần và thể xác.
Câu xấu hổ đó mà cô nàng cũng nói tỉnh bơ được, Ninh Tiểu Thuần thật xấu hổ.
Ninh Tiểu Thuần về văn phòng, lên mạng tìm hiểu cách làm bánh gato như thế nào, sau khi hết giờ đến siêu thị mua đồ về nhà làm thử. Cô không biết sao mình phải làm vậy, lỡ như Cung Triệt không thích thì làm sao, cô tự làm chuyện mất mặt rồi. Tuy nói vậy, nhưng cô vẫn muốn làm thử.
Cô nhìn thành phẩm trên tay, cười cười, bề ngoài bánh xem ra cũng tạm được. Cô nếm thử, hương vị cũng được, coi như là thành công. Cô biết Cung Triệt tổ chức party sinh nhật buổi tối, cô đưa bánh cho người gác cổng chỗ đó, nhờ chuyển giùm cho Cung Triệt, rồi đi là xong. Được, cứ vậy đi, ngày mai về nhà làm bánh, sau đó buổi tối đem tặng.
Ngày hôm sau đi làm, toàn thể nhân viên Hoàn Nghệ đều nhận được 1 phong bì, bảo là lương nghỉ phép nửa ngày. Vừa mở phong bì, cả công ty đều hoan hô, kêu Hoàn Nghệ muôn năm, tổng giám đốc muôn năm. Ninh Tiểu Thuần cười cười, đoán chắc sinh nhật Cung Triệt, nên đặc biệt ăn mừng.
Party sinh nhật lần này các trưởng phòng hẳn đều tham gia, bữa tiệc này thường không chỉ chúc mừng mà còn có dụng ý lôi kéo với mở rộng quan hệ. Có khi gặp được dịp may, cũng có khi bắt được cơ hội tốt.
Buổi chiều được nghỉ cũng không tệ, cô có nhiều thời gian dọn dẹp với làm bánh. Ninh Tiểu Thuần vươn vai bắt đầu công việc.
Hôm nay công việc không nhiều, chưa đến 11 giờ, Ninh Tiểu Thuần đã làm xong mọi việc. Cô sắp lại tủ hồ sơ xong, nhìn quanh quất, thừa dịp không có ai, lén lên mạng. Không ngờ cô vừa mở ra thì có người đẩy cửa vào, cô vội vàng tắt trang web đó đi.
Là Ngô Kì Vũ vào, trên tay anh ta cầm văn kiện, gật đầu với Ninh Tiểu Thuần, sau đó chỉ văn phòng Cung Triệt, hỏi: “Tổng giám đốc có trong đó không?”
“Có, anh chờ chút.” Ninh Tiểu Thuần nhất điện thoại, gọi Cung Triệt: “Tổng giám đốc, có cố vấn Ngô tìm anh, vâng.” Cô cúp điện thoại, gật đầu với Ngô Kì Vũ, đưa tay mời vào.
Đợi Ngô Kì Vũ vào trong, Ninh Tiểu Thuần thở ra 1 hơi, sao cô giống ăn trộm chột dạ quá, chẳng qua chỉ là lên mạng thôi mà. Xem ra cô không có tư chất làm người xấu, không thể làm chuyện xấu được rồi. Cô rảnh rỗi tìm việc làm, phân loại sắp xếp hồ sơ trong máy tính, rồi diệt vi rút máy, hô hô.
Ngô Kì Vũ vào 1 lát rồi ra, anh ta đứng trước mặt Ninh Tiểu Thuần không đi. Ninh Tiểu Thuần nghi ngờ ngẩng lên, thấy Ngô Kì Vũ cười tươi rói với cô, nói: “Tối nay là party sinh nhật Cung tổng, không biết Tiểu Thuần có rảnh không?”
Ax, cô với sinh nhật Cung Triệt thì liên quan gì?! Ninh Tiểu Thuần khó hiểu hỏi: “Sao thế?”
“Được dẫn thêm người nhà, Tiểu Thuần muốn đi với tôi không?” Ngô Kì Vũ cười híp mắt hỏi.
Theo anh làm quái gì, nếu tôi đi chung với anh, không phải tôi thành người nhà anh sao, hừ, chiếm tiện nghi tôi trá hình à!! Huống chi, anh lại chắc ăn tôi không được mời, tuy đây là sự thật, nhưng bị người khác xem thường, cảm giác này thật không dễ chịu. Hơn nữa, tôi tới đó làm gì, tới chỗ ai cũng là người nổi tiếng, bắt tôi chờ đợi ở nơi xa hoa đó, tự chuốc khổ à. Ninh Tiểu Thuần lảm nhảm trong bụng.
“Tôi có việc.” Ninh Tiểu Thuần từ chối thẳng thừng Tươi Mơn Mởn.
“À, vậy à…” Tươi Mơn Mởn mặt đầy thất vọng. Ninh Tiểu Thuần cúi đầu không nhìn anh ta, cô phải tăng cường sức miễn dịch, đề kháng hết thảy trai đẹp giả vờ đáng thương!!
Cửa phòng Cung Triệt bất chợt mở ra, Cung Triệt đi ra, tay cầm cái hộp tuyệt đẹp. Anh ném cái hộp lên bàn Ninh Tiểu Thuần, nói với Ngô Kì Vũ: “Cố vấn Ngô không cần mời, trợ lý Ninh là trợ lý tổng giám đốc, cô ấy có chuyện cô ấy phải làm, không thể đi cùng cố vấn Ngô được!”
Cung Triệt nói 1 hồi làm Ngô Kì Vũ không biết nói lại thế nào, thì Cung Triệt quay sang nói với Ninh Tiểu Thuần: “Trợ lý Ninh có thời gian rảnh nói chuyện phiếm, chi bằng sắp xếp lại hết hồ sơ trong tủ đi!”
“Tôi, tôi còn nhiều việc, còn giấy tờ chưa lưu vào máy!” Mẹ ơi, 2 tủ hồ sơ đó y như 2 ngọn núi, sắp lại hết chắc muốn giết cô quá. Kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, cô không nói chuyện, chăm chỉ tìm đường sống thoải mái mới là đúng đắn.
Ngô Kì Vũ nhìn nhìn Cung Triệt với Ninh Tiểu Thuần, ánh mắt phức tạp, sau đó gật đầu, bỏ đi.
Đợi Ngô Kì Vũ đi rồi, Cung Triệt chỉ cái hộp trên bàn Ninh Tiểu Thuần nói: “Đây là quần áo cho em, tối nay em phải tham gia.”
Á?! Tham gia, đi sinh nhật Cung Triệt hả? “Tại sao?” Ninh Tiểu Thuần tự nhiên hỏi.
“Buổi tiệc này có rất nhiều người cùng giới tham gia, nếu em muốn làm tốt công việc, làm lâu dài ở Hoàn Nghệ, phải đi với anh làm quen vài người, giúp ích rất nhiều công việc sau này.” Cung Triệt nghiêm túc nói.
Ý của anh là, cô vẫn được ngồi ở chức trợ lý tổng giám đốc này luôn sao?! Đây là cam đoan miệng sao, aaaa, cô có chỗ ngon rồi?!
“7 giờ tối, tiểu Ngô sẽ qua đón em, không được muộn!” Cung Triệt nói xong quay về phòng.
Hừ hừ, vậy tối nay cô nhất định phải dự tiệc? Cô lấy thân phận trợ lý tổng giám đốc tham gia, vậy là có thể công khai đứng cạnh anh ư?
Cô từng nói, cô phải cố gắng đi lên, cố gắng vượt trội. Nên cô sẽ làm thật tốt, cô sẽ mặc trang phục lộng lẫy đi dự, không dính đến tình cảm cá nhân, lấy công việc làm trọng, cứ vậy thôi.
Ninh Tiểu Thuần mở hộp ra, bên trong là áo đầm quây ngực màu trắng xinh đẹp. Cô vuốt nhẹ chiếc váy, lớp vải mềm mịn, thiết kế tuyệt đẹp, mặc vào chắc chắn rất đẹp, haha. Cô đóng hộp lại, chợt nhớ ra 1 chuyện.
Vậy còn cái bánh sinh nhật cô tính làm thì sao đây? Có làm cũng không có cơ hội tặng, chuyện quan trọng nha, rắc rối gì đâu…

28 thoughts on “Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 65,66

  1. KK says:

    CMV có vấn đề thật rồi..NTT sẽ gặp ai trong bữa tiệc SN nhỉ? Mình mong sẽ gặp TP để 2 kình địch gặp nhau keke…Thanks nhiều

  2. rabbitphan says:

    Mắc cười Anh CT quá, cứ gặp cố vấn Ngô ve vãn tiểu Thuần là anh ăn dấm chua :D Anh cứ từ từ mà ăn nghen, hổng khéo vào tiệc tiểu Thuần gặp lại trai đẹp Tưởng Phàm, anh Triệt sặc dấm luôn =)))
    Thanks em Khôi, chờ đến CN ăn sinh nhật anh Triệt!

  3. sao mình cứ có cảm giác là anh Triệt đang ăn dấm nhỉ? Lúc nào trai đẹp tấn công Tiểu Thuần là anh Triệt lại đúng lúc xuất hiện và tách 2 ng ra :))

  4. Gamau says:

    hok bjt sau nay` anh TP vs TT se ntn nua~ haizz , cho` mog wa’, 2 dai. tinh` dich. gap nhau haha rat dag de? cho` doi. :)) , thanks

Cảm nghĩ của bạn ^^

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s