Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 63,64


Chương 63 – Con nhà ai đi lạc

Ngày hè nắng gắt nóng nực phát khiếp, bao phủ cả thành phố. Mặt trời chiếu xuống mặt đường, bốc lên hơi nóng hầm hập, tiếng ầm ĩ của xe cộ trên đường, đám đông di chuyển. Ninh Tiểu Thuần bước nhanh hơn ra khỏi tiệm in, bật ô, xuyên qua con ngõ nhỏ thật dài nhiều cây xanh, ra ngoài đón xe.
Cô xách 1 túi đựng đồ nặng trĩu, vừa đi vừa lầm bầm không ngừng. Trời nóng thế này, Boss lớn tư sản thích bóc lột người bắt cô rời khỏi điều hoà trong phòng, kêu cô chạy ra ngoài lấy đồ, tàn nhẫn vô nhân đạo, khoái sai bảo người khác. Hơn nữa, tiệm này không mở ở ngã tư đường tấp nập mà lại núp trong hẻm nhỏ, bí mật làm như không muốn làm ăn sao ấy, cô muốn đón xe ngay cũng không được.
Cô đường đường là trợ lý tổng giám đốc lại làm chân chạy vặt, thật thê thảm. Cô liếc mắt nhìn đồ túi 1 cái, hình như là thiệp mời, định tổ chức tiệc tùng gì sao?
Để tránh ánh nắng mặt trời, cô quyết định băng qua công viên ra đầu đường. Tuy phải đi vòng xa 1 chút nhưng chắc sẽ không nắng. Vì đang giữa trưa, trong công viên rất yên tĩnh, chỉ nghe tiếng ve kêu không ngớt. Cô lững thững đi tới, bỗng ngay khúc quanh phía trước đụng phải 1 cô bé chạy tới.
“Ui da…” Ninh Tiểu Thuần loạng choạng, ngã nhào lên đất, thiệp mời trong túi rơi đầy đất. Cô cau mày, bực bội, đứng lên, vừa định mắng cô bé kia, thì bị cô bé phủ đầu. Cô bé ngồi dưới đất, gào khóc như mưa. Ninh Tiểu Thuần lúng túng, không biết phải làm sao, đành chạy tới kéo cô bé, dỗ nó: “Ngoan, đừng khóc đừng khóc, đụng đau chỗ nào à?”
Cô bé tiếp tục khóc rống, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, không xem ai ra gì khóc thật lớn. Ninh Tiểu Thuần khó xử: “Ba mẹ em đâu, sao em 1 mình ở chỗ này?” Cô bé nhìn sơ chỉ khoảng 4, 5 tuổi, mặc váy công chúa màu hồng nhạt, chải tóc kiểu công chúa, lưng đeo ba lô nhỏ, giống hệt bạn nhỏ trong nhà trẻ. Công chúa nhỏ xinh đẹp sang trọng thế này sao 1 mình chạy đến đây, không sợ bị người xấu lừa sao?
Cô bé vẫn khóc hu hu, không nhìn đến Ninh Tiểu Thuần. Nếu 2 người tiếp tục đứng chỗ này, không bao lâu sẽ bị cảm. Cô mau chóng nhặt hết thiệp mời, sau đó đưa cô bé đến quán nước bên đường thôi. Lúc cô nhặt thiệp, vô ý nhìn thấy nội dung trên đó, không ngờ là thiệp mời sinh nhật Cung Triệt. Tám giờ tối thứ Sáu, ở biệt thự bờ biển tổ chức sinh nhật.
Thì ra sắp đến sinh nhật Cung Triệt… Cô mở thiệp xem thử, mời toàn những người thượng lưu, tối thứ Sáu nhất định rất náo nhiệt. Không biết vì sao, tâm trạng cô chùng xuống. Nhưng con ma khóc nhè ngồi bên cạnh không để cô ủ rũ, vẫn cứ oa oa khóc, không yên phút nào.
Ninh Tiểu Thuần đành lấy khăn tay lau mặt cho nó, xoa đầu nó, dịu dàng nói: “Chị dẫn em đi ăn kem nha?”
Con bé 2 mắt đẫm nước nhìn chăm chăm Ninh Tiểu Thuần, non nớt hỏi: “Chị là người xấu hả?”
Có kẻ xấu nào nói mình là kẻ xấu sao trời?! Ninh Tiểu Thuần dở khóc dở cười, cô bé nhìn thì có vẻ rất lanh lợi, nhưng lại rất ngây thơ. Cô dùng ánh mắt chân thành nhìn cô bé, gật đầu nói: “Chị đương nhiên không phải người xấu rồi.”
Cô bé 2 mắt lóng lánh nước rưng rưng nhìn Ninh Tiểu Thuần, sau đó đột nhiên cười tươi rói: “Em tin chị. Chị ơi, em khát…”
Ninh Tiểu Thuần bị cô bé hồn nhiên ngây thơ, ánh mắt vô cùng thánh thiện giết ngay lập tức, dù là kẻ xấu, được cô bé tin tưởng như vậy cũng chưa chắc gây án. Con bé này quả là đứa trẻ thông minh lanh lợi. Cô dẫn nó đến quán nước, nhìn nó vui vẻ liếm kem ốc quế, tâm trạng cô cũng tốt hơn. Có đôi khi, con người thật dễ thoả mãn.
“Em tên gì?” Ninh Tiểu Thuần hỏi.
“Em… Em tên Tưởng Đồng Bạch…” Con bé liếm kem trả lời.
“Sao em 1 mình chạy đến công viên này vậy? Ba mẹ em đâu?” Ninh Tiểu Thuần hỏi tiếp.
Bạn Tưởng Đồng Bạch liếm liếm ngón tay, khuôn mặt nhỏ vốn vui vẻ bỗng xụ xuống, chu miệng, không vui nói: “Em từ trường chạy đến, ai bảo ba không đến dự ngày gia đình của trường em chi, hứ, em muốn chơi trốn tìm với họ, để họ tìm em không ra, cho họ bực mình chết luôn…”
Mồ hôi… Sao ngang ngược vậy nè, có điều, đây là nỗi buồn của trẻ con hiện đại, ba mẹ đều bận rộn, không chú ý nhu cầu của con cái.
“Ba em biết đâu bận việc không rảnh tới tham dự thì sao, em phải thông cảm cho ba chứ. Có muốn chọc giận ba em thế nào, em cũng không được tự ý chạy đi, lỡ gặp nguy hiểm thì làm sao?” Ninh Tiểu Thuần dẫn dụ.
“Hứ, ba em 1 năm 365 ngày đều làm việc, công ty thiếu 1 mình ba cũng không sụp đổ… Ba rõ ràng là không thương em…” Con bé hờn dỗi.
Ninh Tiểu Thuần rất muốn cười, nhưng nén lại: “Em tha thứ cho ông ấy đi, ba không đi, em tìm người khác cũng được mà, mẹ, ông nội, bà nội đều được…”
“Em không có mẹ…” Bạn Tưởng Đồng Bạch khó chịu cúi đầu, xoắn tay vào nhau, “Chỉ có ba thương em, ông bà nội không ở gần…”
Dường như cô chạm đến nỗi đau của con bé, Ninh Tiểu Thuần không biết an ủi cô bạn nhỏ này thế nào. Nhưng bạn nhỏ người nhỏ mà thông minh, vốn đang buồn bã, chợt đổi sắc mặt, bà cụ non nói: “Chị không cần an ủi em, em không buồn đâu, cũng quen rồi. Sống với ba cũng rất tốt…”
“Vậy sao vừa nãy em còn nói ba em không thương em, giờ lại thừa nhận ba thương em…” Ninh Tiểu Thuần cười hỏi.
“Em, em… Hứ…” Phản bác không được, bạn nhỏ ăn vạ nguẩy đầu.
“Em ra đây, ba em chắc là lo lắng lắm, mau quay về trường đi.”
“Cô giáo không nói ba biết, chỉ im lặng đi tìm em. Để ba biết không thấy em, họ sẽ chết liền.” Con bé đắc ý nói.
Đứa trẻ nghịch ngợm này, chắc chắn thầy cô rất đau đầu. “Em biết đường về không? Có muốn chị đưa em về không?” Ninh Tiểu Thuần làm người tốt đến cùng.
“Em không muốn về…” Mấy bạn khác có ba mẹ tới, chỉ có nó là đặc biệt, bác quản gia đến thay ba, hừ. Úi, bác quản gia?! Sao nó lại quên bác ấy rồi, chết, vậy ba nhất định sẽ biết, về nhà sẽ bị mắng. “Bỏ đi, em làm trẻ ngoan, quay về trường là được chứ gì…” Nó miễn cưỡng nói.
Ninh Tiểu Thuần đương nhiên không biết ý nghĩ của nó, thấy nó chịu về, cũng yên tâm. Cô hỏi địa chỉ trường, rồi kéo con bé rời quán nước.
Trường con bé học cách nơi này không xa, chỉ 15 phút đi xe. Ninh Tiểu Thuần định hỏi đường, sau đó đến đó, ai ngờ con bé nói: “Ngồi taxi không phải là được sao?” Ninh Tiểu Thuần nghĩ nghĩ, quả thật là vậy, lên xe nói tên trường là xong. Vì thế, 2 người phải đi taxi.
Lúc tới trường, Ninh Tiểu Thuần khẽ lắp bắp kinh hãi, nhà trẻ này lớn rất đẹp, nhìn thì biết là trường quý tộc. Ninh Tiểu Thuần định đưa con bé đến cổng trường rồi đi taxi về công ty, không ngờ gặp người nhà con bé ở ngay cổng.
“Cục cưng của bác, con chạy đi đâu vậy, làm bác lo muốn chết…” 1 người đàn ông trung niên mặc âu phục chạy bổ đến, ôm Tưởng Đồng Bạch nhìn trái nhìn phải.
Tưởng Đồng Bạch kéo kéo tay áo Ninh Tiểu Thuần, chu miệng nói: “Con đi chơi, trời ơi, bác đừng ôm con nữa mà, mắc cỡ quá…” Nó vừa nói vừa cố đẩy người đàn ông ra.
Người đó thấy tiểu thư của ông bình yên vô sự, mới yên tâm lại, bấy giờ mới để ý thấy Ninh Tiểu Thuần ở bên cạnh, ngập ngừng lên tiếng: “Cô đây là?”
Ninh Tiểu Thuần lễ phép nói: “Chào ông, tôi thấy bé Tưởng 1 mình trong công viên, nên dẫn về đây.”
“Cảm ơn cô, xưng hô với cô thế nào đây?” Ông ta cảm kích nói.
“Tôi họ Ninh.”
“Cảm ơn cô Ninh, làm phiền cô, bằng không tôi không tìm nổi con bé này…” Ông ấy liếc qua Tưởng Đồng Bạch, con bé nghịch ngợm lè lưỡi.
“Không sao đâu ạ, tôi đi trước.” Ninh Tiểu Thuần lễ phép gật đầu, chuẩn bị quay đi.
“Xin cô Ninh để lại cách liên lạc, để ông chủ chúng tôi được cảm ơn cô.” Ông ấy gọi cô lại.
Ninh Tiểu Thuần từ chối mãi không được, đành để số điện thoại di động lại, sau đó xoay người đi.
“Chị ơi, chị…” Tưởng Đồng Bạch gọi cô.
Ninh Tiểu Thuần quay lại hỏi: “Chuyện gì?”
“Ưm… Cũng không có gì… Chỉ là… Chỉ là cảm ơn chị. Em, sau này em sẽ tìm chơi…” Tưởng Đồng Bạch nói xong, mặt đỏ lên, xoay người đi vào trường.
Người đàn ông gật đầu với Ninh Tiểu Thuần, nhanh chóng đuổi theo con bé, “Tiểu thư, bác nói bao nhiêu lần rồi, không được chạy, ngã thì làm sao?”
“Được rồi mà, bác quản gia điếc tai quá à…” Tiếng con bé lảnh lót từ đằng xa.
Ninh Tiểu Thuần nhìn bóng dáng 1 già 1 trẻ, mỉm cười. Con bé nghịch ngợm hoạt bát như vậy, người nào làm ba chắc rất nhức đầu lắm nhỉ, ha ha.

Chương 64 – Bữa tiệc

Vì làm người tốt, Ninh Tiểu Thuần về đến công ty thì đã muộn. Cô đến toalet rửa mặt, sau đó đưa thiệp cho Cung Triệt. Lúc cô đẩy cửa vào, Cung Triệt đang gọi điện thoại, Ninh Tiểu Thuần chỉ chỉ lên túi trên tay, Cung Triệt nhìn cô, gật đầu. Ninh Tiểu Thuần để đồ lên bàn, im lặng ra ngoài.
Lúc Ninh Tiểu Thuần đóng cửa phòng, ngăn luôn tiếng Cung Triệt, chỉ là, lúc cô còn ở trong nghe Cung Triệt nói với đầu dây kia cái gì mà sơ suất công trình Thanh Đảo, cái gì mà tài liệu hạng mục lộ ra ngoài, hỏi đã điều tra ra ai làm chưa. Còn nữa, Ninh Tiểu Thuần còn nghe từ quan trọng nhất: Ngự Hoa!
Cô đi ra, về chỗ ngồi của mình. Cô biết mấy ngày nay bên Thanh Đảo gởi tin về, vấn đề hạng mục vẫn chưa xử lý tốt hoàn toàn, cô biết chuyện này cho Cung Triệt luôn luôn kiêu ngạo 1 cú không nhỏ. Hơn nữa, hạng mục này là Cố Minh Vũ nhân vật quan trọng xử lý, nhưng vẫn xảy ra vấn đề, dù ít dù nhiều vẫn có chút thất bại.
Ninh Tiểu Thuần chợt nhớ cuối tuần rồi chạm mặt Cố Minh Vũ đáng lẽ phải bay ra Thanh Đảo với Tưởng Phàm, chẳng lẽ bên trong có nội tình?! Còn nữa, Lạc Hi Hi ngoài mặt là vợ sắp cưới của Cung Triệt, trên thực tế là bạn gái Cố Minh Vũ, quan hệ chồng chéo này, không biết tâm trạng Cố Minh Vũ ra sao? 1 ý nghĩ hình thành trong đầu Ninh Tiểu Thuần, không thể thế chứ…
Ninh Tiểu Thuần lắc lắc đầu, việc này có vẻ không thuộc khả năng của cô, nhưng nếu thật đúng như mình nghĩ, vậy không phải cô mắc thêm tội biết mà không báo sao?! Thật rắc rối quá! Hơn hết, với sự khôn ngoan của Cung Triệt, chắc sẽ giải quyết chu toàn rắc rối lớn này.
Nhưng mà, nói đến Cung Triệt, cô lại nghĩ đến sinh nhật anh. Cô buồn chán mở máy, mở dì Baidu, đánh 2 chữ “Cung Triệt”, nhảy ra rất nhiều kết quả. Trên Baidu đầy đủ tin về anh, tuổi tác, tình trạng gia đình, sự việc từ nhỏ đến lớn, việc nhỏ việc lớn gì đều ghi rõ rành mạch. Haha, xem ra anh rất được chào đón, nổi tiếng đủ so với minh tinh.
Ngày 29 tháng 8 là sinh nhật Cung Triệt. Ninh Tiểu Thuần âm thầm ghi nhớ, tiệc sinh nhật của anh chắc chắn rất xa hoa, rất long trọng, đêm đó ắt vô cùng náo nhiệt. Cô sẽ không đứng cạnh anh, vị trí đó thuộc về Lạc Hi Hi…
Aaaaa, mình nghĩ gì thế?! Ninh Tiểu Thuần nhéo nhéo mặt mình, điên rồi, suy nghĩ lung tung gì đâu không. Lúc này, điện thoại nội bộ reo lên, Ninh Tiểu Thuần nhanh chóng bắt máy, Cung Triệt bên đầu dây kia nói: “Đặt chỗ ở nhà hàng Italy Annie giúp anh, sau đó bảo Cố Minh Vũ lên gặp anh.”
“Vâng, tổng giám đốc.” Ninh Tiểu Thuần định cúp điện thoại, chuẩn bị kiếm số điện thoại nhà hàng Italy Annie, tiếng Cung Triệt lại vang lên, anh nói: “Sẵn đó đặt bó bách hợp cho anh.”
“Vâng.” Ninh Tiểu Thuần hơi kinh ngạc, Cung Triệt ăn cơm với ai vậy?! Còn tặng hoa, là phụ nữ à?! Sự tò mò giết chết con mèo, cô không nên nghĩ nhiều làm gì.
Ninh Tiểu Thuần đặt chỗ xong gõi cho Cố Minh Vũ, không đầy 10 phút, anh ta đã lên. Cô thấy anh ta vào phòng Cung Triệt, vẻ mặt đăm chiêu.
Lúc Cố Minh Vũ đến, Cung Triệt đang nghe điện thoại, anh ta gật đầu với Cung Triệt, ngồi chờ anh nói xong. Anh ta không biết Cung Triệt nói chuyện với ai, chỉ nghe Cung Triệt nói với người bên kia: “Ừ, ăn bữa cơm, được rồi, 8 giờ tối ở nhà hàng Italy Annie, có muốn đến đón không, ừ, được, cứ vậy đi…”
Cung Triệt nói điện thoại xong, nhìn Cố Minh Vũ, nói sâu xa: “Tối nay ăn cơm đi, chúng ta lâu rồi không tụ họp, thế nào, có rảnh không?”
“Thế… Không phải anh có hẹn sao?” Cố Minh Vũ chỉ vào điện thoại, anh không phải nghe lén, chỉ vì Cung Triệt nói chuyện cứ bay vô tai mà thôi. Nếu anh ta đã hẹn người khác ăn cơm, sao còn hẹn anh làm gì?!
Cung Triệt hiểu ý anh ta: “Vừa rồi là Hi Hi, 3 người chúng ta cùng ăn cơm, cậu không để ý chứ?!”
Hi Hi?! Mắt Cố Minh Vũ loé loé, nói điềm nhiên: “Tôi không thành vấn đề, chẳng qua 2 người không xem tôi là bóng đèn chứ?” Trong lòng anh đau âm ỉ, đành phải cười gượng.
“Tôi không phải người trọng sắc khinh bạn,” Cung Triệt cười cười, “Cứ quyết định vậy đi, sau khi hết giờ làm chúng ta đi.”
“Anh không đi đó Hi… không đi đón cô Lạc sao?” Cố Minh Vũ hỏi.
“Con bé nói tự đến.” Cung Triệt cười, “Con bé rất độc lập, không dựa dẫm tôi.” Khi anh nói xong, cố ý liếc nhìn Cố Minh Vũ.
Thật không? Cô bé đó trái lại bám dính anh, từ độc lập này chẳng dính gì đến cô ấy, nói cô ấy độc lập thật hơi bất ngờ. Cố Minh Vũ cúi đầu im lặng, tóc trên trán rũ xuống, che khuất mặt anh, không thấy rõ mặt.
Cung Triệt nhìn anh, sau đó nhì tài liệu, bắt đầu làm việc, vừa xem vừa nói: “Cậu về làm đi, cố giám sát chặt hạng mục Thanh Đảo, đừng lặp lại sai lầm.”
“Vâng.” Cố Minh Vũ gật đầu, ra ngoài.
Cố Minh Vũ về lại phòng anh, lấy điện thoại, ngần ngừ không biết nên gọi cho Hi Hi hay không. 3 người họ chưa từng ăn cơm cùng nhau, hành động này của Cung Triệt có dụng ý gì ư, chẳng lẽ chỉ đơn giản là tụ họp thôi?! Anh không hiểu. Cuối cùng, anh vẫn nhắn cho Lạc Hi Hi, nói chuyện 3 người ăn cơm cho cô biết, tránh làm cô ngạc nhiên, phản ứng không kịp.
Thời gian tan tầm đến nhanh, nhưng Ninh Tiểu Thuần buổi chiều vô trễ, đành ở lại làm thêm giờ, làm cho xong công việc. Lúc Ninh Tiểu Thuần thu dọn đồ xong, thì đã hơn 7 giờ. Cô định lấy túi xách đi về, di động lại reo lên. Cô lấy ra nhìn, là dãy số xa lạ, cô bấm nghe, nhỏ nhẹ nói: “Xin chào.”
“Cô Ninh phải không?” Giọng nam trầm ấm từ đầu dây kia truyền đến.
“Là tôi, xin hỏi có chuyện gì?” Cảm giác đầu tiên của Ninh Tiểu Thuần chính là, giọng nói của người này thật dễ nghe.
“Chào cô, tôi là Tưởng Phàm ba của Tưởng Đồng Bạch, thật cảm ơn cô đưa con bé nghịch ngợm lạc đường về.” Anh ta thật lòng cảm ơn.
“Anh Tưởng không cần khách sáo, chỉ là chuyện nhỏ thôi.” Ninh Tiểu Thuần không ngờ ba của cô bé đó gọi điện thoại đến.
“Đồng Bạch làm phiền cô Ninh, để thể hiện lòng biết ơn của chúng tôi, tôi muốn mời cô ăn cơm, không biết cô có nhận lời không?”
Anh ta mặc dù hỏi ý cô, nhưng cô lại cảm giác là không được từ chối. Vô hình trung gây áp lực cho người khác, khiến người ta cảm thấy cố chấp, điểm này rất giống Cung Triệt. Nói vậy anh ta nhất định là nhân vật lợi hại, chỉ giơ tay nhấc chân, như quân lâm thiên hạ, khống chế toàn cục.
Vô công không nhận lộc, dù sao cô chỉ làm chút chuyện chẳng đáng gì. Ninh Tiểu Thuần còn đang suy nghĩ nên từ chối thế nào, đầu dây bên kia như bị giành mất, giọng nói non nớt vang lên: “Chị ơi chị…”
Tưởng Đồng Bạch?! Giọng trẻ con lảnh lót, êm tai. Ninh Tiểu Thuần cười cười, nói: “Tìm chị có chuyện gì?”
“Chị ơi, ăn cơm với cha con em đi, em dẫn chị đi ăn pizza em thích nhất! Em…” Tưởng Đồng Bạch bên kia hào hứng nói, chưa nói xong thì bị giành lại.
“Cô Ninh, Đồng Bạch hình như rất thích cô, rảnh rỗi cùng ăn cơm với chúng tôi nhé.”
Ninh Tiểu Thuần ngẫm nghĩ, cuối cùng đồng ý, dù sao con bé năn nỉ, cô không nỡ từ chối. Huống chi, Tưởng Đồng Bạch nghịch ngợm, không khí chắc cũng vui vẻ, cô gặp anh ta chắc cũng tự nhiên hơn.
“Cô Ninh muốn đi đâu ăn cơm?” Tưởng Phàm hỏi.
Ninh Tiểu Thuần ớ người, hỏi: “Không phải ăn pizza sao?” Vừa rồi Tưởng Đồng Bạch nói mời cô ăn pizza mà.
“Cô Ninh đừng để ý Đồng Bạch, cô cứ chọn, muốn ăn gì đây?” Anh ta mới nói dứt câu, tiếng Tưởng Đồng Bạch la lên, “Ba, ba thiên vị, người ta muốn ăn pizza mà, ba không thương con…”
“Anh Tưởng, đi ăn ở Pizza Hut đi.” Ninh Tiểu Thuần nghe Tưởng Đồng Bạch la, chợt thấy mắc cười.
“Được rồi, cô Ninh ở đâu, tôi đến đón cô.” Tưởng Phàm ân cần nói.
“Không cần đâu, tôi tự đến được rồi.” Bắt người quan trọng qua đón cô, sao cô mặt dày đến thế chứ. Hơn nữa, từ Hoàn Nghệ đến Pizza Hut, chưa đầy 15 phút đi xe.
2 người trò chuyện vài câu, cúp điện thoại. Cô hình như đã lâu chưa ăn pizza, tối nay ăn 1 chút cũng không tồi. Cô cầm túi xách rời văn phòng, lúc cô đứng ở hành lang chờ thang máy, nhớ lại cuộc nói chuyện điện thoại mà không khỏi lắp bắp kinh hãi, ba Tưởng Đồng Bạch nói anh ta tên Tưởng Phàm. Cùng tên với Tưởng Phàm tổng giám đốc Ngự Hoa sao? Tên này rất phổ biến, không trùng hợp đến vậy chứ, tình tiết nhàm chán vẫn hay thấy trong tiểu thuyết với phim truyền hình còn hay hơn. Hơn nữa, trên tạp chí cũng không nói anh ta có gia đình, nên Tưởng Phàm Ngự Hoa không có con gái lớn vậy.
Vì thế, chắc cô nghĩ nhiều quá rồi.
Thế là, Ninh Tiểu Thuần yên tâm bước vô thang máy, đi đến nơi hẹn.

31 thoughts on “Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 63,64

  1. zn nói:

    haiz càng đọc càng thấy đâu tim
    ngồi chờ chap mới mà tim cứ treo ngược lên trên
    tks ss nhìu nhé hihi nếu đc thì ngày 6 chap lun đi ss ơi haha

  2. KK nói:

    Nếu khg may 3 ng NTT gặp 3 ng CT thì chuyện gì xảy ra nhỉ :1- ghen ; 2- nghi ngờ TT làm nội gián cho Ngự Hoa (hy vọng khg phải vế sau)
    Thanks nàng nha

  3. Chết chửa, anh CT mà không cẩn thận là nàng kia bị cướp bay – có 2 sói lớn nhỏ đang chực nuốt thỏ ^^.
    Thanks các nàng ^^

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s