Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 55,56


Chương 55 – Em đã ướt rồi

Lục Tử Hiên từ nhà hàng Nhật chạy ra, có thể dùng từ trối chết để hình dung. Hắn lên xe, nhấn lút chân ga, phi nhanh khỏi nơi “thương tâm” này. Từ khi mở phòng làm việc, may mà hắn đã chuyển khỏi kí túc xá trường, thuê nhà trọ bên ngoài. Hắn bị đánh thành thế này, nếu về trường học thì mất mặt quá.
Hắn về nhà trọ xử lý vết thương, nhìn gương mặt mình không khỏi sôi gan. Khuôn mặt đẹp trai vô duyên vô cớ bầm xanh bầm tím, bảo hắn làm sao ra ngoài gặp người khác. Hắn xoa khắp mặt, quăng túi chườm đá xuống đất. Khí giận nghẹn trong bụng, không xả ra được, hắn sẽ tắt thở mà chết.
Hắn lục lọi danh bạ điện thoại, thấy 1 cái tên, bỗng 2 mắt sáng rực. Hình như lâu rồi không tìm đến con cừu nhỏ, có hơi nhớ sự mềm mại của cô. Khoảng thời gian này bận rộn chuyện làm ăn, hắn chưa phóng thích dục vọng của mình. Giờ thấy tên cô trong điện thoại, phấn chấn tinh thần, tình dục là phương thức phóng thích áp lực tốt nhất. Hắn cầm áo khoác, đội mũ lưỡi trai, đi xuống lầu, lên xe chạy đến nhà trọ hồng phấn.
Lúc này trời đã tối, màn đêm buông xuống, Lục Tử Hiên dừng xe cách xa bãi đỗ xe, đi bộ đến nhà trọ. Hắn kéo sụp mũ lưỡi trai che mặt, cảnh hoàng hôn lờ mờ, không ai thấy mặt hắn, hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Lục Tử Hiên đến dưới lầu nhà trọ, thấy phòng Ninh Tiểu Thuần vẫn tối đen, hắn vui vẻ, chạy lên trên lầu. Hắn lên đến trên, gọi điện thoại cho Thiện Khiết Nhi, xem xem cô có nhà hay không. Hắn quen đường đến cửa nhà Thiện Khiết Nhi, nhấn chuông cửa, chỉ chốc lát sau cửa mở. Thiện Khiết Nhi mặc bộ đồ màu trắng, tóc dài xoã sau lưng, tươi mát đáng yêu. Cô tinh ý thấy vết thương trên mặt Lục Tử Hiên, kinh ngạc hỏi: “Mặt anh bị gì vậy?”
Lục Tử Hiên sờ sờ mặt, vết thương còn rất đau, hắn nghiến răng nghiến lợi, giả vờ nói: “Hôm nay anh đang đi đường thấy 1 tên móc túi dám trộm ví của bà cụ, anh không nói tiếng nào, đánh nhau với nó, ôi, bị nó đánh thành ra vậy, có điều, lấy lại được ví.”
Thiện Khiết Nhi sùng bái nhìn hắn, “Anh nghĩa hiệp thật.” Rồi nghiêng người để Lục Tử Hiên vào nhà, chạy vào bếp châm trà.
Lục Tử Hiên cười đắc ý, ngồi xuống salon, nhìn chằm chằm thân hình Thiện Khiết Nhi. Nhiều ngày không gặp, thân hình cô như càng uyển chuyển quyến rũ, hắn muốn lập tức kéo cô vào lòng, cảm nhận mềm mại của cô, cướp đoạt ngọt ngào của cô. Lúc hắn suy nghĩ vớ vẩn, Thiện Khiết Nhi bưng nước ra, hắn cầm ly nước, cố ý chạm tay cô, nhẹ nhàng lướt qua mu bàn tay, Thiện Khiết Nhi ngước mắt nhìn hắn.
Lục Tử Hiên nở nụ cười, buông ly, nhanh chóng chụp tay cô, kéo cô vào lòng, ôm siết. Thiện Khiết Nhi để tay lên ngực hắn, bất an nói: “Anh làm gì thế, mau thả em ra.”
“Bảo bối, anh nhớ em.” Lục Tử Hiên dùng giọng nói mê hoặc người dụ dỗ Thiện Khiết Nhi. Thiện Khiết Nhi không tin nổi ngẩng đầu nhìn hắn, hắn đã 1 tháng không liên lạc với cô, cô không biết mình và hắn rốt cục là thuộc loại quan hệ gì, dù cô có số điện thoại của hắn, nhưng không dám gọi bừa. Có 1 lần cô buồn chán, lại hơi nhớ hắn, liền lấy hết can đảm gọi qua, ai ngờ hắn lạnh lùng bỏ 1 câu: “Tôi họp, không rảnh.” Rồi cúp, sau đó không gọi lại, làm nhiệt tình của cô cũng tiêu tan.
Từ đó, cô không gọi nữa, tự cô cũng nghĩ thông, mỗi lần hắn đến tìm cô, đều là làm tình, không nói chuyện nhiều. Cô dù sao mới 19 tuổi, bản thân chưa hiểu đời, tình cảm có chỗ trống, nên khi đột nhiên xuất hiện anh chàng đẹp trai mới bị cuốn hút mà thôi, cô hẳn cũng không yêu hắn. Nhưng hắn, hắn đang nói câu dụ ngọt gì vậy? Cô gái nào đối diện với trai đẹp cũng mặt đỏ tim đập rồi, hơn nữa trai đẹp còn ăn nói ngọt ngào, cô đã mất sức miễn dịch, sao chống đỡ nổi.
Lúc Lục Tử Hiên hôn lên mặt cô, dường như có luồng điện chạy rần trong người, tê tê dại dại, đầu cô phút chốc đông cứng. Lục Tử Hiên thấy cô không kháng cự, khoé miệng nhếch lên, miệng càng thêm suồng sã, ngậm chặt môi cô, cứ thế mút vào. Đầu lưỡi còn liếm láp lên xuống hàm răng, ép cô mở cổng cho lưỡi hắn tiến vào.
Lưỡi hắn liếm đầu lưỡi ướt của cô, khiêu khích né tránh, chơi trò vờn đuổi với lưỡi cô. Hắn im lìm kéo lưỡi cô ra ngoài, 2 người bắt đầu hôn lưỡi triền miên. Lưỡi và lưỡi tiếp xúc nhau, bám chặt khó rời. Lục Tử Hiên thời gian rồi kiêng sex, lúc này tình dục bốc cháy thật mạnh. Gai đầu lưỡi là nơi nhạy cảm nhất, hắn tập trung liếm láp, cướp đoạt ngọt ngào của cô. Hắn khó khống chế nổi bản thân, há miệng ngậm đầu lưỡi cô, mút nước miếng của cô.
“Ưm… ưm…” Thiện Khiết Nhi vô ý rên khẽ, lưỡi bị hắn ngậm, mút rất mạnh, cô cảm thấy lưỡi tê dại.
Tiếng Thiện Khiết Nhi rên rỉ càng khơi dục vọng Lục Tử Hiên, vật dưới háng đã cương cứng, muốn chọc thủng quần. Hắn sắp kiềm nén không được, rời khỏi miệng cô, lướt sang bên sườn, hôn vành tai, cắn cắn. Bàn tay trượt đến bụng cô, từ ngoài lao vào trong áo, vuốt ve da thịt trơn nhẵn.
Vì hắn gặm cắn, Thiện Khiết Nhi cảm thấy hơi đau, tỉnh táo lại. Hắn lại làm tình với cô, chẳng lẽ hắn tới đây chỉ để làm thôi sao? Tuy cô đã nhộn nhạo, dòng nhiệt đã quẩn quanh nơi bụng dưới, nhưng cô không muốn tiếp tục thế này, cô cảm thấy phải yêu quý bản thân, vì vậy cô vươn tay dùng sức đẩy Lục Tử Hiên ra.
Lục Tử Hiên đang đắm chìm trong tình dục không kịp đề phòng, 2 mắt lờ mờ mở to, theo lực đẩy của Thiện Khiết Nhi lăn từ salon xuống. Đầu đập lên bàn, phần ót đau đớn lan nhanh. Lục Tử Hiên chật vật đứng lên, chó chết, bị thương cùng 1 chỗ, hôm nay hắn xui tận mạng mà. “Em làm gì vậy sao đẩy anh xuống?” Lục Tử Hiên đè nén lửa giận, cay cú nhìn Thiện Khiết Nhi.
Trước mặt Thiện Khiết Nhi, Lục Tử Hiên luôn sắm vai u buồn, dù cười cũng không phải thật lòng, cô lần đầu thấy Lục Tử Hiên có vẻ mặt khác. Tuy hắn đã áp chế cơn giận, nhưng mắt hắn vẫn hiểm ác làm cô sợ.
“Ch… Chu… Chúng ta… đừng vậy nữa…” Thiện Khiết Nhi lắp bắp.
“Tại sao?” Lục Tử Hiên khoanh tay trước ngực, nhìn từ trên xuống.
“Em không muốn…” Thiện Khiết Nhi trả lời lấy lệ.
“Vậy sao, em nói láo.” Lục Tử Hiên nhanh chóng cúi người, 1 tay chụp xuống dưới cô, ác ý nắn nắn, “Dưới này nhất định đã ướt rồi!”
Thiện Khiết Nhi bị Lục Tử Hiên chộp nửa thân dưới, chốc lát cảm thấy xấu hổ, đỏ mặt. Tay hắn đặt thân dưới cô, cô cảm thấy bên trong chợt tràn ra dòng nước nóng. “Không phải…” Cô cãi. Cô không muốn hắn nhìn thấu cô.
“Vịt chết còn cứng mỏ, tự em nhìn đi.” Lục Tử Hiên thừa dịp Thiện Khiết Nhi còn phân vân, mau chóng cởi thắt lưng, kéo quần cô xuống.
Thiện Khiết Nhi thấy đùi chợt lạnh, quần bị người ta tuột ra, lộ quần lót nhỏ hellokitty màu vàng. Cô xấu hổ không nói nên lời, toàn thân đỏ rực, 2 tay cô che nơi riêng tư: “Anh… anh… sao có thể làm vậy?”
Lục Tử Hiên dùng tay trái kìm chặt 2 tay Thiện Khiết Nhi, kéo chúng ra, tay phải vươn đến quần lót đáng yêu của cô, đáy quần thấp thoáng vết ướt. “Chà chà, em xem, đã ướt rồi…” Tay phải hắn quẹt lên đùi cô: “Còn chối nữa à, chảy đến thế này…” Thiện Khiết Nhi cảm thấy tay hắn nóng ẩm, khuôn mặt càng đỏ, đây là dịch của cô…
“Có muốn anh không, hử?” Lục Tử Hiên kề sát Thiện Khiết Nhi, nói vào tai cô, hơi thở ấm áp phun lên cổ, ngứa ngứa, da thịt lập tức nổi da gà.
“Chúng ta… chúng ta không thể tiếp tục như vậy, anh… anh không phải người yêu của em…” Cuối cùng Thiện Khiết Nhi nói lời trong lòng, cô căng thẳng không dám nhìn Lục Tử Hiên.
Lục Tử Hiên trong lòng giễu cợt, con bé này còn muốn thảo luận vấn đề tình yêu với hắn, mọi người đều tuân theo phản ứng thân thể, cô tình tôi nguyện, thoả mãn nhu cầu, không can thiệp vào chuyện của nhau, vậy không tốt sao?! Sau 419, cô đi đường cô, tôi đi đường tôi. Đây mới là tác phong người thành phố hiện đại!
“Anh biết cơ thể em thích anh…” Lục Tử Hiên không trả lời cô, vươn ngón trỏ và ngón giữa, 2 ngón khép lại đâm vào đáy quần lót.
Thình lình bị đâm khiến Thiện Khiết Nhi không kịp trở tay, cô vặn người tính lách khỏi 2 ngón tay đang đâm vào chỗ kín, không ngờ khéo quá hoá vụng, cô càng vặn vẹo, ngón tay xoay tròn vào sâu 1 chút, định xuyên qua quần lót chui thẳng vào trong.

Chương 56 – Hắn muốn đâm chết con dâm này

“Bảo bối, thì ra em muốn vậy à, anh trai nhất định sẽ thoả mãn em…” Lục Tử Hiên cười gian xảo, thấy Thiện Khiết Nhi vặn vẹo cơ thể, trong lòng ngứa ngáy. Hắn buông tay siết 2 tay cô ra, sau đó nâng chân cô để trên vai. Vì Thiện Khiết Nhi ngồi chếch trên ghế, Lục Tử Hiên quỳ dưới đất, thuận thế vục đầu giữa 2 chân cô, bắt đầu hành trình tìm bảo vật.
Hắn lè lưỡi liếm đáy quần cô, khiến đáy quần vốn đã ướt càng ướt thêm. Đầu lưỡi cách đáy quần chậm rãi liếm, dù không đúng chỗ ngứa, cơ thể Thiện Khiết Nhi vẫn có phản ứng. Tiếp xúc như có như không kích thích ham muốn ẩn núp trong người Thiện Khiết Nhi, 1 luồng nhiệt lẻn trong bụng, bỗng tuôn ra, xuyên qua lối vào, đổ thẳng vào quần hellokitty.
Lục Tử Hiên đang liếm láp nhận ra chất lỏng ấm áp đó, nhếch mép cười, càng ra sức liếm. Lúc này Thiện Khiết Nhi đã nóng đầu, toàn thân hết sức, nhưng vẫn kháng cự vô ích. Vì chân cô bị nâng lên, bị bắt nằm ngửa, cô phải chống 2 tay trên ghế, mượn lực nhấc eo, dùng tay đẩy Lục Tử Hiên.
Cô không biết lúc cô nhấc eo, lại khiến chỗ kín càng sát đầu Lục Tử Hiên, cả mặt hắn dán sát quần lót không 1 khe hở. Đám cỏ phóng đại trong mắt hắn, hơn nữa còn thấy rất rõ. Lại thêm, mũi hắn cũng đụng chỗ kín, thoả sức cọ xát, càng kích thích chất lỏng của cô tuôn nhiều. Tay Thiện Khiết Nhi không còn sức lực, không đẩy được Lục Tử Hiên. Phần eo không nhấc nữa, tê liệt hạ xuống, yếu ớt ngã ngửa trên ghế.
“Thì ra em nóng nảy vậy à… Ngoan, anh lập tức cho em…” Lục Tử Hiên ngẩng lên, cười gian xảo.
“Không… A…” Cô không phải ý đó, lời cô chưa dứt, tay Lục Tử Hiên chui theo mép quần lót, như con lươn luồn lách trong quần lót. Bàn tay chụp lên đám cỏ, vì chất dịch tràn ra mà đám cỏ bị ướt nước, xoa lên đó thật mềm mại trơn nhẵn. Hắn còn kéo kéo đám cỏ, Thiện Khiết Nhi hét lên. Bàn tay thô bạo quét ngang mặt ngoài, ngón tay hờ hững ma sát 2 cánh hoa, cô bị hắn trêu đùa đến không thể mở miệng.
Bàn tay hắn đảo qua chỗ kín, tay kia kéo áo cô lên tận ngực, để lộ cặp ngực đầy đặn. Vì hô hấp dồn dập, ngực cô phập phồng lên xuống, cặp vú cũng lắc lư theo, mê hoặc biết bao! Hắn kéo áo lót vướng víu ra, cố vươn tay đẩy đẩy, cặp vú vì áo lót bị đẩy ra, từ chút 1 lộ ra ngoài. Cuối cùng hắn đẩy tuốt lên trên, 2 khối thịt lập tức hiện rõ, bật ra, lắc lư không thôi trong cặp mắt tham lam của hắn.
Lục Tử Hiên nhìn 2 khối cầu mê người, suýt chảy máu mũi, miệng ngậm chặt 1 bên ngực, tay kia với với lên bên còn lại, vuốt ve.
“Ư… ưmm…”Thiện Khiết Nhi rên rỉ, trên dưới bị tấn công, cô không thể phản kháng, không thể suy nghĩ, chỉ thụ động đón nhận con sóng khoái cảm phủ úp.
Lục Tử Hiên cố sức mút đầu vú cô, như cố hút ra sữa, từng đợt cảm giác dồn từ đầu vú truyền đi, Thiện Khiết Nhi không biết làm gì. Nếu hắn cứ cắn tiếp như thế, đầu vú sẽ sưng đỏ mất. Tay hắn bên dưới tiếp xúc bên ngoài chưa thoả, bắt đầu tách cánh hoa, tiến vào bên trong. Nhuỵ hoa là 1 bộ phận đặc biệt, hắn xoa nhẹ ngón tay rồi đẩy phần đầu che nhuỵ hoa, ma sát nó, mang đến cho Thiện Khiết Nhi sướng khoái vô cùng.
Rồi ngón trỏ và ngón cái nắm cánh hoa được chất dịch bôi trơn, hơi dồn ép miết nó, sau đó kéo chầm chậm ra ngoài, để cánh hoa từ từ tuột khỏi ngón tay. Ngón tay cách cơ thể cô 1 inch thì dừng lại, làm đi làm lại động tác này, hắn tin chắc cô sẽ thích. Quả nhiên, Thiện Khiết Nhi rên rỉ ngày càng nhiều, hơi thở ngày càng nặng nề. Cô đột nhiên vươn tay chộp tóc hắn, vừa rên rỉ vừa lôi kéo.
Hắn làm phía trên xong rồi gãi nhẹ ngón tay ngay cửa mình, làm cô khao khát không ngừng vặn uốn người. Hắn gãi 1 hồi rồi không hành hạ cô nữa, mà cắm 2 ngón tay vào trong, cách lớp quần lót, hắn kéo ra, khu vườn bí mật tuyệt vời lộ ra dưới ánh mắt nóng bỏng.
Thật là đẹp! Lục Tử Hiên thầm khen ngợi, ngón tay đâm vào trong bắt đầu trượt ra vào, mang theo không ít chất dịch ấm áp. Ngón tay hắn đã ươn ướt, thuận tiện ra vào, vì thế tăng nhanh tốc độ, khiến Thiện Khiết Nhi rùng mình từng cơn. Âm thanh giao hoan khiến người nghe nôn nóng vang lên, theo sau tiếng rên của cô gái, hoà lẫn tạo thành tác phẩm âm nhạc tuyệt vời.
Lục Tử Hiên thấy Thiện Khiết Nhi 2 mắt tràn ham muốn, tiếng kêu thoả mãn, nửa người dưới căng đau dữ dội, là lúc đến phiên hắn được thoả mãn. Hắn rút tay khỏi cô, mau chóng cởi thắt lưng, cởi quần dài và quần lót, vật cứng hiên ngang hiện trước mắt Thiện Khiết Nhi, màu tím cứng cáp khiến cô nuốt nước miếng.
Cho hắn vừa vui vừa sướng, vừa sâu vừa tràn sức sống đâm vào đi! Lục Tử Hiên nâng 2 chân cô, nhấc mông, vật to lớn phút chốc chìm sâu vào trong.
“A…” Thiện Khiết Nhi lại lần nữa kêu lên. Hắn thật to, cô cảm thấy nó như xé cô ra, cảm giác đau đớn làm cô nhíu nhíu mày. Lục Tử Hiên đong đưa mông, ra vào rất nhanh, khoái cảm thay thế cho đau đơn, Thiện Khiết Nhi vịn vai hắn, theo vận tốc đong đưa của hắn dần dần tiến vào ranh giới cực khoái.
“A… A… Nhanh lên… Em, em chịu không nổi…” Thiện Khiết Nhi cắn lên bả vai Lục Tử Hiên. Hắn thầm mắng chửi trong bụng, ra vào nhanh hơn, hắn muốn đâm chết con dâm này.
Không biết bao lâu, Lục Tử Hiên từ từ dừng lại, lúc này Thiện Khiết Nhi không biết đã mấy lần lên đỉnh, cả người xụi lơ, để mặc Lục Tử Hiên làm gì thì làm. Yết hầu hắn lên xuống, gầm nhẹ, rút vật đó ra, run run vài cái, tinh dịch như núi lửa bùng nổ phun ra, phun lên đùi Thiện Khiết Nhi. Tinh dịch của hắn pha lẫn chất nhờn của cô, chảy đầy chỗ kín và háng cô.
2 người thở hồng hộc dựa vào ghế, Thiện Khiết Nhi xoa xoa trán đầy mồ hôi, cô vẫn không chịu nổi hấp dẫn của hắn, lại làm tình với hắn. Cô tự xỉ vả mình cả trăm lần. Hắn không trả lời thẳng câu hỏi của cô, chứng tỏ hắn không có tình cảm với cô. Chẳng lẽ cô chỉ là công cụ giúp hắn giải quyết sinh lý thôi sao, vậy hắn đi tìm búp bê là được rồi. Nghĩ vậy, cô đột nhiên tức giận.
“Can Hiên.” Thiện Khiết Nhi bật dậy mặc quần áo, gọi thẳng Lục Tử Hiên.
Lục Tử Hiên vẫn chưa nhớ Can Hiên và hắn là 1, khựng người hồi lâu mới phản ứng. Thiện Khiết Nhi cũng mặc kệ hắn có phản ứng kịp hay không, nói tiếp: “Anh Can Hiên, chúng ta không thể tiếp tục nữa, bây giờ tôi muốn 1 tình cảm an toàn, anh không có ý gì với tôi, sau này đừng đến tìm tôi nữa…”
Lục Tử Hiên không thể ngờ được hắn bị đưa vào sổ đen, không ngờ nổi nhìn cô gái trước mặt, “Em nói gì vậy?” Hắn không thể chấp nhận tình trạng này, hôm nay đã không vừa ý rồi, bây giờ còn bị con nhỏ này đuổi đi sao?!
“Tôi nói rất rõ ràng, sau này chúng ta đừng qua lại nữa.” Thiện Khiết Nhi ngồi thẳng người, quay đầu đi. Phần tình cảm vừa nảy mầm này cứ kết thúc đi, đau dài không bằng đau ngắn.
Hơi thở Lục Tử Hiên nghẹn trong ngực, cực kì khó chịu. Giờ hắn nóng nảy vô cùng, muốn đánh ai đó vô cùng. Hắn vốn nghĩ tình dục là phương pháp giải toả áp lực tốt nhất, vận động kịch liệt, giải toả xong rồi, ai ngờ càng buồn bực hơn. MK, thế giới này rốt cuộc làm sao vậy?!
Hắn muốn phát hoả, lại sợ đụng chạm đến người ở tầng khác, đành mặc quần áo, đội nón đi ra, lúc đi ra còn đóng sầm cửa thật mạnh, phát ra tiếng thật lớn.
Thiện Khiết Nhi nhìn cánh cửa đóng lại, lòng như hũ gia vị bị đổ vỡ, phức tạp cực kì. Có điều, hôm nay nói rõ mọi chuyện, vật nặng trong lòng cô đã rơi xuống, không còn tồn tại nữa nên thấy thoải mái hơn nhiều.

34 thoughts on “Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 55,56

    • chí ít Cung Triệt còn giúp dc Tiểu Thuần vượt wa khó khăn, giúp ba cô giữ dc mạng sống,

      còn hắn làm dc j …

      cái cô Khiết Nhi này nữa, lớn rùi mà suy nghĩ kiểu j zạ … để bị lợi dụng zậy sao, hok pék phản kháng j sao ……..

  1. Hên cho con ngu này là não có tiến bộ -____-, còn biết nói mấy câu này sau n lần đc thằng chóa kia sử dụng để giải tỏa tâm trạng bức bối -_____-. Chúc mừng em!!!
    Còn loại chóa mặt người như LTH thì no comt -________-.
    Thanks ss

  2. Tranh Tranh nói:

    Thằng LTH này đáng đánh đòn mà! Đứa con gái cũng ngu để nó lợi dụng! Ghét đôi này nhất >”< tên chương này nghe ghê quá ss ơi!

  3. Đọc ngôn tềnh cũng không ít, nhưng chưa thấy thằng nam phụ nào như thằng LTH này, vừa khốn nạn lại dơ bẩn €£¥#$&@ ghét quá…
    Tội nghiệp em Khôi, Hot đến từng chi tiết, nhưng lại là H của tên cà chớn!

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s