Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 51,52


Chương 51 – Mấy người đàn ông trong vở diễn

Cung Triệt quả nhiên hôm sau đi làm lại, Ninh Tiểu Thuần đã đến văn phòng chuẩn bị tài liệu họp từ sớm. Đây là cuộc họp đột xuất, nếu không phải hôm qua Cung Triệt nói cô biết, cô còn không biết chuyện này. Lúc trước họp với Hồ tổng, đều do Cung Triệt đích thân 1 mình bàn bạc, nhưng lần này còn triệu tập toàn bộ trưởng phòng các phòng ban, theo đó cho thấy cuộc họp lần này quan trọng vô cùng.
Khi Ninh Tiểu Thuần đến phòng họp phát tài liệu ở mỗi vị trí, các trưởng phòng nối đuôi nhau bước vào, cô ngẩng đầu lên, tầm mắt hướng đến Cố Minh Vũ. Anh ta mặc bộ âu phục vừa vặn, môi mím chặt, trong mắt có tơ máu, khuôn mặt có vẻ mệt mỏi, giống như vừa mới đi xa về gấp. Cô sực nhớ chuyện hạng mục Thanh Đảo, chẳng lẽ anh ta vừa từ Thanh Đảo gấp gáp quay về?
Cố Minh Vũ chạm phải mắt Ninh Tiểu Thuần, mỉm cười xem như chào hỏi. Ninh Tiểu Thuần cũng cười chào lại, sau đó bước ra khỏi phòng. Trong lúc cô dẫn mấy cô bưng bê đồ uống từ phòng trà nước đi ra, thì thấy Cung Triệt và Hồ tổng từ ngoài đi tới. Đương nhiên, Tươi Mơn Mởn cũng ở đó, anh ta vẫn mặc bộ âu phục màu bạc, mái tóc bồng bềnh, nhưng có điều lần này có đeo kính, là kiểu kính viền nửa tròng gọng vàng, tăng thêm dáng vẻ thư sinh và chín chắn. Phong cách người này sao lại thay đổi vào lúc thế này chứ. Mấy MM đang cắm cúi làm việc đều lén nhìn về phía họ, mỗi ánh mắt đều hiện trái tim màu hồng. Ninh Tiểu Thuần lắc đầu, nhóm OL cũng là những người quan trọng hình thành hàng ngũ háo sắc.
Mấy người đàn ông từ ngoài cửa thấy Ninh Tiểu Thuần đang đứng ngoài phòng trà nước, Hồ tổng niềm nở vẫy tay với cô, ánh mắt Ngô Kì Vũ sâu lắng nhìn cô, lịch sự gật đầu, Ninh Tiểu Thuần cũng mỉm cười gật đầu với họ. Đột nhiên cô thấy Cung Triệt nhíu mày, không vui nhìn cô, cô giật thót, chẳng lẽ cô làm sai gì sao? Lắc lắc đầu, cô nhanh chóng dẫn mấy cô kia vào phòng họp.
Cung Triệt dẫn Hồ tổng vào phòng họp, các trưởng phòng đều đứng lên chào “tổng giám đốc”. Cung Triệt gật đầu, mời Hồ tổng ngồi xuống, sau đó anh cũng ngồi xuống. Ninh Tiểu Thuần đặt mấy tách trà xong, mau chóng chạy ra sau lưng Cung Triệt ngồi.
Cung Triệt hắng giọng, mở đầu cuộc họp: “Cuộc họp lần này chủ yếu bàn chiến lược tiêu thụ lụa Thịnh gia, đây là nhiệm vụ hàng đầu trong quý này của Hoàn Nghệ chúng ta, mọi người phải thực hiện nghiêm túc…” Lần này họp rất lâu, Ninh Tiểu Thuần hết sức chăm chú làm biên bản, mắt nhìn thẳng, tránh ánh mắt chăm chú từ đối diện bắn tới. Ngô Kì Vũ này muốn làm gì vậy, không phải lần trước cô đã nói rõ ràng rồi sao, đang họp mà anh ta trắng trợn nhìn cô, cô làm sao chịu nổi đây. Cô chỉ muốn sống yên ổn, không muốn thành nhân vật bị nhóm háo sắc ngoài kia công kích.
Đến giờ ăn trưa, cuộc họp cũng kết thúc, Cung Triệt nói: “Mọi người đã rõ nhiệm vụ cần làm của cuộc họp lần này rồi chứ?” Anh nhìn quanh phòng 1 vòng, thấy tất cả mọi người đều gật đầu, hài lòng nói: “Tốt lắm, hi vọng tất cả thực hiện cho tốt. Cuối cùng còn 1 việc tôi muốn thông báo với mọi người, Hồ tổng phải về tổng công ty, nhưng vì phối hợp với chúng ta mà anh Ngô Kì Vũ của lụa Thịnh gia sẽ ở lại, làm cố vấn tiêu thụ cho chúng ta, đảm nhiệm chức vụ ở Hoàn Nghệ, mong mọi người giúp đỡ cố vấn Ngô hoàn thành nhiệm vụ.”
Tiếng nói vừa dứt, cả phòng vỗ tay rào rào. Ngô Kì Vũ đứng lên, lịch sự giới thiệu bản thân, được các cô vỗ tay nồng nhiệt nhất. Ninh Tiểu Thuần vô tình nhìn bà cô già, bắt gặp ánh mắt cô ta tham lam như sói vồ mồi, không khỏi rùng mình, thật là khủng khiếp mà. Bà cô già đổi mục tiêu rồi à, chuẩn bị làm trâu già gặm cỏ non á?
Tan cuộc họp, các trưởng phòng đi về gần hết, Cố Minh Vũ lúc ra đến cửa phòng bị Cung Triệt gọi lại: “Vũ, ở lại ăn cơm với chúng tôi.” Cố Minh Vũ nhìn họ, gật đầu quay lại. Ninh Tiểu Thuần nhìn họ 1 cái, cảm thấy không còn chuyện của cô, chân như bôi mỡ lẹ làng chuồn đi, ai ngờ Tươi Mơn Mởn ở đằng sau gọi cô: “Cô Ninh.” Ninh Tiểu Thuần đành phải dừng lại, quay đầu miễn cưỡng cười cười, “Có chuyện gì không?” Tươi Mơn Mởn vừa định mở miệng, điện thoại của cô vang lên, cô như trút được gánh nặng, cầm điện thoại, đi ra ngoài nghe.
Là Lục Tử Hiên gọi tới, ít nhiều gì cú điện thoại này cũng đỡ cho cô khỏi gặp mặt Tươi Mơn Mởn. Cung Triệt đều còn ở trong, nếu anh ta nói gì đó không nên nói, cô biết phải làm sao đây.
“Alo, Tử Hiên?” Ninh Tiểu Thuần nhận điện thoại.
“Giờ em rảnh không, đi ăn cơm với anh?”
“Có, có,” đương nhiên rảnh, đây là lý do tốt nhất, có thể đường hoàng từ chối Tươi Mơn Mởn, “Anh ở đâu?”
“Trên đường đến, em ở đại sảnh chờ anh 1 chút, anh đến nhanh lắm, đừng bỏ đi đâu .” Lục Tử Hiên dặn dò.
“Vâng, em biết rồi.” Ninh Tiểu Thuần nhức đầu, cúp điện thoại.
Lục Tử Hiên đang chạy trên đường cũng cúp điện thoại, nhìn xấp giấy tờ để 1 bên, khoé miệng nhếch lên, tròng mắt hiện lên tia sáng khó hiểu.
Đây là “chân tướng”, đây là chứng cớ sao? Các người chờ xem, tôi không để mấy người sung sướng như vậy đâu. Bất kể thế nào, tôi phải trả cho các người gấp bội. Lục Tử Hiên giẫm mạnh chân ga, phóng nhanh đến Hoàn Nghệ.
Bên đây Ninh Tiểu Thuần vui vẻ cất dt, chuẩn bị về phòng thu dọn, thì Ngô Kì Vũ và Hồ tổng đi ra, thấy Ninh Tiểu Thuần nói xong điện thoại, nên bước lại: “Cô Ninh, tôi…”
“Có chuyện gì không ạ?” Ninh Tiểu Thuần muốn nhanh chóng bỏ đi.
“Cùng ăn cơm nhé?” Tươi Mơn Mởn mời, vẻ mặt chờ mong.
Tươi Mơn Mởn à, tôi làm gì có tư cách ăn cơm với mọi người, giám đốc, tổng giám đốc, Hồ tổng, thêm cố vấn Ngô anh, 4 sếp lớn lận nha, cô sao nhận nổi. “Thôi ạ, tôi có hẹn rồi.” Ninh Tiểu Thuần từ chối.
Tươi Mơn Mởn vẻ mặt hoài nghi, “Vậy à? Với ai vậy?”
Cô hẹn ai, liên quan gì đến anh ta chứ!! Sao anh ta lại hỏi tới, Ninh Tiểu Thuần rất bực mình. “Anh Ngô à, đây là chuyện riêng của tôi, chúc mọi người ăn ngon miệng.” Cô nói xong đi về phòng làm việc của mình.
“Tiểu Ngô, lại đây.” Hồ tổng gọi. Ngô Kì Vũ nhìn theo bóng lưng Ninh Tiểu Thuần, thở dài, đi lại chỗ Hồ tổng. “Cậu nói gì với cô Ninh thế để Cung tổng đứng đợi này.” Hồ tổng không hài lòng.
“Cung tổng, ngại quá, để anh đợi lâu.” Ngô Kì Vũ xin lỗi.
“Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Tôi hiểu mà.” Cung Triệt như đang trêu ghẹo, “Có điều, hoa rơi cố ý, nước chảy vô tình, trợ lý Ninh của chúng tôi là hoa đã có chủ rồi.”
“Tôi…” Ngô Kì Vũ nghẹn lời, da mặt mỏng, nên trên mặt đỏ ửng.
Hồ tổng nghe Cung Triệt nói, nghiêng sang nhìn Ngô Kì Vũ. Thằng nhóc này không phải quen với Dương Vi cháu mình à, sao giờ lại theo đuổi trợ lý của người ta, chẳng lẽ 1 chân đạp 2 thuyền? Nghĩ thế, Hồ tổng nổi giận, không vui nhìn Ngô Kì Vũ.
Cố Minh Vũ ở bên cạnh xem kịch hay, lại hơi nghi ngờ, tổng giám đốc nhà anh sao lại tổn thương con người ta vậy, y như cậu bé ghen tuông kì cục ấy.
Ninh Tiểu Thuần đương nhiên không biết tình hình mấy người bên này, cô chỉ chậm chạp thu dọn, không muốn chạm mặt với họ. Sau này Tươi Mơn Mởn làm việc ở Hoàn Nghệ, không tránh khỏi sớm muộn gì cũng gặp mặt ở công ty, muốn chết quá đi. Í, phòng làm việc của anh ta ở đâu đây? Trăm ngàn lần đừng cùng tầng với cô nha…

Chương 52 – Chuyện bí mật bại lộ

Ninh Tiểu Thuần kéo dài thời gian thu dọn này nọ, cầm túi xách xuống lầu. Người xui xẻo uống nước cũng mắc răng, cô vừa ra thang máy thì gặp ngay 4 sếp bự ở đại sảnh, sao họ còn chưa đi. Cô không thể không đến chào hỏi, mỉm cười chuyên nghiệp, hỏi thăm từng người.
Hồ tổng cười nói: “Cô đi ăn cơm đó à? Hay chúng ta đi cùng đi.” Ninh Tiểu Thuần vừa nghe vội xua tay: “Thôi ạ, tôi có hẹn rồi.” Khoé mắt thấy Lục Tử Hiên đẩy cửa bước vào, bèn chỉ ra đó, “Anh ấy đến rồi, tôi xin phép đi trước.” Nói rồi quay qua gật đầu chào Cung Triệt, chạy nhanh đến chỗ Lục Tử Hiên. Tuy đã đi cách xa, nhưng cô vẫn không tự nhiên, sau lưng vẫn có ánh mắt nóng rực như mũi nhọn bám theo cô không thể sơ suất. Tươi Mơn Mởn Ngô Kì Vũ kia, anh ta tính làm gì?!
Lục Tử Hiên thấy Ninh Tiểu Thuần đi về phía hắn, bèn mỉm cười nhìn người đàn ông phong độ ở đằng xa, 2 tay hắn đút túi quần, đứng yên chờ Ninh Tiểu Thuần đến. Ninh Tiểu Thuần đi đến kéo tay Lục Tử Hiên đi ra ngoài, Lục Tử Hiên nhíu mày hỏi: “Sao vậy?”
“À, không có gì đâu.” Ninh Tiểu Thuần cười che giấu, “Em đói bụng, ta đi đâu ăn cơm đây?”
“Có 1 nhà hàng Nhật mới khai trương, trang trí rất được, đi thử không?” Lục Tử Hiên hỏi.
“Được.” Ninh Tiểu Thuần mở cửa xe ngồi vào, nhìn qua cửa sổ thấy nhóm người Cung Triệt ra khỏi toà nhà, ngồi vào chiếc xe màu đen sang trọng vừa dừng lại, cô thở phào nhẹ nhõm.
“Sao không cài dây an toàn?” Lục Tử Hiên liếc nhìn chiếc xe ngoài kia, nghiêng người qua, cài dây an toàn giùm Ninh Tiểu Thuần.
Vì ở góc độ này, người bên ngoài nhìn vào chỉ thấy 1 đôi nam nữ ở tư thế đang hôn nhau. Ngô Kì Vũ siết chặt tay, sắc mặt khó coi, người đó là bạn trai cô ấy sao, sao mới gặp anh đã không thích hắn rồi, cảm giác trên người hắn ẩn chứa hơi thở nguy hiểm.
Cung Triệt đang nói chuyện với Hồ tổng, đuôi mắt thấy cảnh đó, thoáng nhíu mày, ngày mai tổ chức đấu thầu, giờ hắn đã hành động rồi sao? Hắn là sói đội lốt cừu, là con sói tham lam.
Bên này, Lục Tử Hiên cài dây cho Ninh Tiểu Thuần xong, nhấn ga, xe lao vút đi. Ninh Tiểu Thuần nhìn cảnh vật lùi dần ngoài cửa sổ, mới hỏi: “Sao tìm em ăn cơm lúc này vậy?”
“Không được sao?” Lục Tử Hiên vừa lái xe vừa nói, “Nhớ em mới đến tìm.
Ninh Tiểu Thuần nghe hắn nói, trong lòng lại không thấy vui, ngược lại có chút bất an khó hiểu. Mấy ngày nay cô bận rộn, hắn cũng bận rộn, đều không liên lạc với nhau. Cô cảm thấy hắn ngày càng xa cách cô, cô không nắm bắt được.
Xe ngừng trước 1 nhà hàng Nhật tao nhã, Lục Tử Hiên giao xe cho nhân viên phục vụ, dẫn Ninh Tiểu Thuần đi vào. Nhà hàng trang trí theo phong cách Nhật điển hình, nữ phục vụ mặc kimono, nói bằng tiếng Nhật: “Hoan nghênh quý khách.” Ninh Tiểu Thuần hiểu ý cười, lịch sự đáp lời cám ơn.
Phục vụ đưa họ đến 1 phòng tên Nhật Thượng Các, đẩy cửa ra, bên trong là thảm lót sàn màu vàng nhạt. Ninh Tiểu Thuần đi vào, ngồi quỳ xuống. Lục Tử Hiên vừa xem menu vừa hỏi Ninh Tiểu Thuần: “Muốn ăn gì?”
“Hay ăn buffet Nhật? Có hải sản, thịt nướng, sushi trứng cá, rất phong phú.” Ninh Tiểu Thuần đã đói bụng lắm rồi, cô coi menu, cảm thấy món ăn thơm ngon ở ngay trước mắt, nuốt nước miếng.
“Vậy đưa món này…” Lục Tử Hiên quay đầu gọi món.
Ninh Tiểu Thuần lúc này mới quan sát thảm lót phòng, không gian tuy không rộng lắm, nhưng rất thoải mái. Cô ngước lên nhìn Lục Tử Hiên nghi hoặc hỏi: “Sao không ngồi ở ngoài, mà lựa phòng có thảm lót?” Thế này hơi lãng phí.
“Ở đây yên tĩnh.” Tiện nói chuyện. Lục Tử Hiên nói ngắn gọn, cười khó hiểu. Nụ cười của hắn khiến cô khó chịu, dường như quá vui vẻ, cô bưng ly trà lên uống.
Im lặng tràn ngập căn phòng, Lục Tử Hiên ho khẽ: “Gần đây công việc của em thế nào?” Ninh Tiểu Thuần để ly trà xuống, đáp: “Cũng tạm, từ từ quen việc rồi. Phải rồi, công việc của anh có tiến triển gì không?”
Đã vào việc chính, Lục Tử Hiên nhếch nhếch miệng: “Ừm, thành tích cũng khá, ngày mai có vụ đấu thầu, nếu trúng sẽ phát triển hơn chút, nhưng lại là cơ hội khó trúng.” Hắn sâu xa nhìn Ninh Tiểu Thuần.
Ninh Tiểu Thuần bị hắn nhìn làm mất tự nhiên, do dự hỏi: “Đấu thầu gì vậy? Công ty nào?” Cô chợt nhớ đến chuyện Cung Triệt nói với cô hôm đó, nhìn dáng vẻ Lục Tử Hiên, có thể thấy được hắn quyết không bỏ lỡ.
“Hoàn Nghệ.” Lục Tử Hiên nhả từng chữ.
“À.” Ninh Tiểu Thuần không biết trả lời thế nào.
“Em có phụ trách vụ này không?” Lục Tử Hiên từng bước hỏi tới.
“Không… Anh không nói em còn không biết vụ này. Em chỉ là nhân viên nhỏ, sao có cơ hội phụ trách hạng mục lớn chứ.” Ninh Tiểu Thuần cầm ly trà hớp miếng nước, lòng cô khó chịu.
“Em không phải trợ lý tổng giám đốc sao?” Lục Tử Hiên không buông tha cô.
Hử? Ninh Tiểu Thuần nhướng mắt nhìn hắn, cho đến giờ cô chưa nói chức vụ cho hắn biết, hắn làm sao biết được? “Sao anh biết?” Cô nghi ngờ nhìn hắn.
“Hỏi người ta mới biết, việc này không thể nói ra à, hình như em chưa hề nói anh biết.” Lục Tử Hiên biết hắn lỡ miệng, nhưng chuyện đến nước này, ngửa bài cũng không sao, nói thẳng là xong.
“Chỉ là chức vụ tạm thời thôi, anh không hỏi em cũng không nói.”
“Em quan hệ thế nào với Cung Triệt?”
“Không phải quan hệ cấp trên cấp dưới sao, sao anh hỏi vậy?” Ninh Tiểu Thuần vô thức túm tấm thảm sàn, tim đột nhiên đập thình thịch, mơ hồ cảm giác có gì đó xảy ra.
Phải thế không, con đàn bà này, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ, tôi đưa chứng cớ cho cô xem. Lục Tử Hiên nghĩ bụng, định cầm xấp hồ sơ bên cạnh chợt cửa phòng mở ra, người phục vụ đưa món lên. Hắn đành ngừng lại, mỉm cười lịch sự với người phục vụ.
Ninh Tiểu Thuần nhìn sắc mặt Lục Tử Hiên, cảm thấy rất hoảng sợ. Nét mặt hắn vừa rồi đầy giận dữ, giờ lại có vẻ nham hiểm, hắn như vậy, thật xa lạ.
Lục Tử Hiên gắp 1 cái sushi bỏ vào dĩa Ninh Tiểu Thuần, bảo: “Ăn thử xem.” Ninh Tiểu Thuần chần chờ nhìn hắn, đành gắp lên cắn 1 miếng, ai ngờ hắn buông 1 câu làm cô sợ đến quên nhai, sushi nghẹn giữa cổ, khó thở. Hắn nói: “Anh biết quan hệ của 2 người, anh bị cắm sừng lâu như vậy mà không biết, buồn cười thật.”
Ninh Tiểu Thuần hấp tấp uống mấy hớp nước, vỗ vỗ ngực, nuốt xuống. Khuôn mặt cô đỏ bừng, tim đập như sấm, ót rịn mồ hôi. “Anh, anh nói gì đó?”
“Còn giả vờ?” Lục Tử Hiên cũng chẳng tức giận, chậm rãi lấy 1 xấp hình trong cặp ra thảy lên bàn.
Ninh Tiểu Thuần run tay cầm mấy tấm hình, trong hình là cô, hình như bị chụp lúc cô đến nhà Cung Triệt nhưng cũng không khẳng định được gì. Cô cố trấn tĩnh, ném hình lên bàn: “Anh có ý gì, theo dõi em sao? Thế này có thể hiện được gì đâu?”
“Anh là người bị hại, vì điều tra sự thật, thế có gì không ổn. Em còn nguỵ biện, vậy em xem đây là gì?” Lục Tử Hiên tiếp tục lấy hình từ trong cặp ra. Khi Ninh Tiểu Thuần thấy ảnh chụp xa hoa truỵ lạc thì trắng bệch. Hắn sao có được hình chụp lúc cô còn hát ở Nightclub Đế Đô?
Lục Tử Hiên thấy mặt cô trắng nhợt, lòng cười khẩy, lạnh lùng nói: “Đại học năm 2 đến hát ở hộp đêm, nửa năm sau nghỉ hát trở thành tình nhân của tổng giám đốc Hoàn Nghệ, giờ vào làm ở Hoàn Nghệ, từ 1 thực tập bước lên thành trợ lý tổng giám đốc, chậc chậc, tiếp theo có phải tiến thêm 1 bước làm bà tổng giám đốc luôn không? Thì ra quy tắc ngầm là dùng thế đó à, có thể 1 bước lên mây, bay lên thành Phượng hoàng. Tôi ngu thật, bị người khác quay như chong chóng, còn xài đàn bà của người khác nữa chứ…”
“Bốp” tiếng tát tay vang lên, dấu tay hồng hồng in rõ trên mặt Lục Tử Hiên. Ninh Tiểu Thuần không kiềm được con giận, cánh tay tát xong còn run rẩy. Lục Tử Hiên le lưỡi liếm liếm khoé miệng, mắt lạnh lùng, đứng lên, chồm người qua bàn, nắm cằm Ninh Tiểu Thuần: “Con điếm như cô mà dám đánh tôi, không biết tốt xấu, có điều tôi sẽ không đánh cô, tôi muốn cô dựa vào khuôn mặt này dụ dỗ Cung Triệt, làm việc cho tôi.” Hắn vỗ nhè nhẹ mặt cô, mặt mày thật đáng sợ.
Thật ra, Ninh Tiểu Thuần trong lòng rất sợ hãi, may mà Lục Tử Hiên không ăn miếng trả miếng, bằng không mặt cô sẽ sưng như mặt heo. Chỉ là cô ngây thơ ngốc nghếch quá rồi, Lục Tử Hiên là loài lang sói sao dễ dàng buông tha cho cô, 1 giây sau, tóc cô bị kéo giật lên, da đầu đau rát, mặt cô nhăn nhúm vì đau.
“Tôi là người dễ chịu nhục vậy sao, cô dám làm vậy với tôi, vậy mà tôi còn xem đàn bà của người khác như bảo bối, tôi khinh.” Lục Tử Hiên vẻ mặt méo mó, mắt lộ sự hung ác.
“Lục Tử Hiên, anh buông ra!” Ninh Tiểu Thuần đau không chịu nổi, muốn đẩy hắn ra, cứu mái tóc cô. Nào ngờ Lục Tử Hiên không buông, còn hung hăng hất tay, làm cô thình lình ngã sóng soài ra đất, đầu đập lên thảm lót, đau đớn nhanh chóng lan truyền. Cô ôm đầu, đau đớn cuộn tròn người.
Lục Tử Hiên từ bên kia vòng sang phía cô, từ trên cao nhìn xuống. Đầu thầu ngày mai, cạnh tranh rất khốc liệt, có mấy đối thủ mạnh không dễ gì đánh bại. Phòng làm việc của hắn giờ còn đang phát triển, tiếng tăm chưa lan xa, đây là nhược điểm rất dễ thất bại trong dự thầu lần này. Cho nên, vì đề phòng, hắn không thể không dùng thủ đoạn. Hắn ngồi xổm xuống, sờ sờ mặt Ninh Tiểu Thuần: “Em đối xử với anh như vậy, có phải anh nên đòi bồi thường 1 chút trên người em không, hử?”
Ninh Tiểu Thuần rất tủi thân rất sợ hãi, suýt chút nữa không giữ được biểu hiện kiên cường, ót đau khiến cô muốn khóc. Nhưng cô bây giờ đã thấy rõ bản chất Lục Tử Hiên, cô không muốn khóc trước mặt hắn, 1 khi rơi nước mắt cô sẽ thua. Tình trạng hiện giờ của cô, không phải 1 tay hắn ta gây ra sao, nếu lúc đầu hắn chịu giúp cô, cô sẽ có kết cục này sao, cô cần gì phải phí thân chứ?
“Lục Tử Hiên, anh muốn làm gì?” Cô cắn răng, đứng lên, siết chặt tay hỏi.
“Lớn tiếng làm gì, muốn cho người khác thấy sao. Nếu lần này em giúp anh, anh 1 bước thành công, thì sẽ không đối xử với em thế nữa.” Ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt môi cô, khiến cô rùng mình liên hồi.
Ninh Tiểu Thuần hất tay hắn ra, tức giận: “Lục Tử Hiên, không ngờ anh là hạng người như vậy, tôi đúng bị mù mà. Tôi sẽ không tiếp tay cho anh, bỏ ý nghĩ này của anh đi.” Cô và hắn chia tay, sau này sẽ là người lạ, thậm chí còn không gặp lại.
Cô đứng lên, muốn rời khỏi hắn, nào ngờ bị Lục Tử Hiên đè vai lại, quay 1 vòng, ép cô lên tường, thân hình dán chặt người cô. Mặt hắn không ngừng phóng đại trước mắt cô, ánh mắt hung ác khiến cô không biết làm sao. “Cô đừng hòng đi dễ dàng vậy.” Hắn nói xong lại lè lưỡi liếm môi cô.
Cô chưa từng cảm thấy đụng chạm của hắn lại ghê tởm đến vậy, cô đẩy hắn ra, thì bị hắn đè chặt 2 tay, sức lực không cự nổi với đàn ông, nên cô không thể nhúc nhích, cô nghiêng đầu sang phải, tránh lưỡi hắn.
Vì cô nghiêng đầu, đầu lưỡi hắn lướt qua mặt cô, theo đường hôn vành tai cô, da thịt cô nơi đó ửng đỏ, toàn thân cảm thấy nóng lên. “Lục Tử Hiên, anh buông ra ngay, nếu không tôi sẽ hét lên.” Cô không thể trốn tránh, cứ thế này, không biết sẽ có chuyện gì xảy ra.
“Em thử đi.” Lục Tử Hiên cảnh cáo, cắn vành tai cô, “Em muốn bị khinh khi thì cứ hét đi, anh không sao cả.” Hắn biết Cung Triệt có vợ chưa cưới, biết Ninh Tiểu Thuần xấu hổ, hắn tin cô rất sợ lời đồn đãi. Hắn biết chắc điểm yếu này của cô.
“Anh muốn thế nào?” Ninh Tiểu Thuần cực kì phẫn nộ.
“Rất đơn giản, em về, nhỏ to vào tai Cung Triệt, để vụ thầu ngày mai bên anh thành công.” Lục Tử Hiên lòng tham không đáy, thổi vào tai cô.
“Không thể được.” Đừng nói cô lúc này, Cung Triệt là người công tư rõ ràng, tuyệt đối không bị phụ nữ dắt mũi. Nếu anh là đế vương, anh nhất định là người muốn cả giang sơn lẫn mỹ nhân. Hơn nữa, anh hẳn biết rõ lòng dạ Lục Tử Hiên, nên đêm đó mới nói với cô như vậy. Chuyện này không thể nào thành công.
“Không được? Là không được hay em không muốn?” Lục Tử Hiên đột nhiên chộp vú cô, cách lớp áo vuốt ve.
“Cung Triệt là người công tư rõ ràng, ở anh ta không có ngoại lệ.” Ninh Tiểu Thuần vặn người, muốn thoát khỏi tay hắn.
“Việc là do người làm, Ninh Tiểu Thuần, em không muốn báo chí ngày mai đăng em và hắn chứ, hiện giờ hắn chính là miếng mồi ngon, bị giới truyền thông chú ý.” Lục Tử Hiên khiêu khích cô, ánh mắt hiểm độc, “Không uống rượu mời muốn uống rượu phạt à.”
Cả người Ninh Tiểu Thuần mất hết sức lực dựa lên tường, phút trước, cô với hắn còn là tình nhân trong mắt người khác, phút sau họ đã thành kẻ thù. Việc đời khó lường, cuộc sống chính là tình tiết nhàm chán trong phim. Điện thoại trong túi xách vang lên, Ninh Tiểu Thuần theo bản năng quay qua nhìn Lục Tử Hiên.
Lục Tử Hiên nhìn cô, bỗng thả cô ra, khoanh 2 tay nói: “Tôi chờ tin tốt lành từ cô, đừng để tôi thất vọng, bằng không, tự gánh hậu quả.”

41 thoughts on “Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 51,52

  1. huyenthanh nói:

    dùng từ nào để chửi mắng cũn thấy chỉ tổ làm bẩn miệng mình, anh CT có cách gì điều trị ko nhỉ. tốt nhất là di 1 phát chết luôn.

  2. elena nói:

    sút cho thằng lth 1 phát thằng cha đểu giả ko chịu dc nói người ta cũng ko nghĩ đến mình coi có xứng nói người khak như vậy ko

  3. Thiencuc nói:

    Cái tên ghê tởm này, ngay từ đầu NTT phải chia tay với hắn đi, bản chất hắn ta chỉ có tiền tài thôi, là con vật không hơn không kém
    Cám ơn nhiều

  4. zenni nói:

    phải nói là, truyện càng ngày càng gay cấn,dok mak chỉ mún có phần tiếp để xem thui, nhưng ko dám giục nhìu, piết edit vất vả,hehe…mong chờ vậy!tks, fighting!hay wa”’

  5. LTH quá xem thường CT rồi, CT là người thế nào mà để cho hắn ta nắm đc điểm yếu? Dù thằng LTH có đểu thì cũng vẫn thấy TT may vì nó đã lộ ra bản chất sớm.. nghĩ kỹ thì vẫn còn may mắn chán, thanks Khôi nha

  6. totrack nói:

    hahaha…mình thấy các bạn bức xúc dữ..chuyện bt mà..đàn og là vậy..aizz…khốn nạn lém..may là phát hiện sớm…..thanks^^

  7. lyly nói:

    Mình rất thích đọc bộ tinh khôi này, nhưng cả ngày nay click vào chương mới nhất ko dc, nó ko hiển thị, các truyện khác cũng vậy, thậm chí các trang web truyện như mộng xuân hay tử thiên quốc và nhiều nữa mình cũng ko vào dc, ko biết các trang đó có bị khóa ko, đối với 1 người rất thích đọc truyện trên mạng như mình thì thật ko chịu dc, cảm giác như thiếu 1 cái gì đó quan trọng, nếu bạn biết vì sao thì phản hồi cho mình với nhé, mình rất cám ơn.

  8. lyly nói:

    Mình vào các mục bài viết mới nhất đó bạn, sáng nay click cũng ko đọc dc, ví dụ khi mình click vào chương 69-70 của bộ tinh khôi thì hiển thị trang ngontinh wordpress search, trong đó có các mục vừa tiếng anh vừa tiếng việt, click tiếp vào v.i.p thì thành trang click infospace search, các trang web đọc truyện khác như nhà mộng xuân cũng hiển thị tương tự. Cho tới giờ mình chỉ vào được nhà vficland thôi, huhu, mình ko biết tại sao nữa, rõ ràng trước đó ít phút còn vào được, sau đó thì tự nhiên hiển thị những trang đó, tình trạng này đã mấy ngày rồi. Lúc đó mình tưởng trang web gặp trục trặc nên nghĩ để mai vào lại, ai ngờ vẫn ko dc tới ngày hôm nay luôn, giúp mình với.

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s