Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 47,48


Chương 47 – Mạng hay thể diện

Vì sai sót trong hạng mục Thanh Đảo hơn nữa còn làm dự án lụa Thịnh gia, toàn bộ nhân viên đều bận rộn, Ninh Tiểu Thuần đã tăng ca liên tục 3 ngày. Nhưng hôm nay có điều lạ lùng là, Cung Triệt vẫn chưa đi làm. Cô không biết anh vì sao không đến, là trợ lý cô không dám hỏi chuyện của tổng giám đốc, nhưng có 1 số giấy tờ cần anh kí gấp, cực chẳng đã, Ninh Tiểu Thuần đành bấm điện thoại gọi anh.
1 hồi lâu điện thoại mới có người bắt, Ninh Tiểu Thuần nhanh chóng nói: “Chào tổng giám đốc, em là Ninh Tiểu Thuần có số giấy tờ cần chữ ký của anh.”
“Khụ khụ, giờ anh ở nhà, em mang tới đi.” Giọng Cung Triệt khào khào.
“Anh không sao chứ?!” Ninh Tiểu Thuần cảm thấy giọng anh như bị cảm, nên lên tiếng hỏi.
“Ừ, cảm… Em mang tới đi, nhớ địa chỉ không?” Giọng nói vô cùng yếu ớt.
“Ừm, nhớ.” Cô đã đến đó 1 lần, sực nhớ cô hỏi: “Anh uống thuốc chưa?”
“Khụ, em đến đây đi.” Anh nói xong rồi cúp điện thoại.
Ninh Tiểu Thuần nhìn chằm chằm điện thoại, chợt nhớ anh từng nói không thích mùi thuốc bắc, chẳng lẽ anh ghét uống thuốc, sợ uống thuốc ư?! Ninh Tiểu Thuần như tóm được điểm yếu của anh, bỗng bật cười. Nhưng nhớ tới chuyện quan trọng phải làm, liền vội vàng cầm giấy tờ với túi xách xuống lầu.
Cô đón 1 chiếc taxi, có thể thanh toán lại tiền xe, chẳng dại gì đi xe buýt cho mệt. Lúc đi ngang tiệm thuốc, cô gọi tài xế dừng xe lại, xuống xe mua thuốc. Thuốc cảm, siro trị ho, thuốc hạ sốt đầy đủ mọi thứ, còn mua thêm túi chườm đá.
Nơi Cung Triệt ở nằm trong khu sang trọng nhất thành phố, cảnh quang tuyệt đẹp, giao thông thuận tiện, có người gác cổng, tuần tra, giám sát thiết bị phương tiện rất tốt, Ninh Tiểu Thuần đi qua vô vàn trạm kiểm soát, còn phải gọi điện xác nhận với Cung Triệt mới được vào. Cung Triệt ở lầu 9, Ninh Tiểu Thuần ôm 1 đống đồ lỉnh kỉnh đứng đợi thang máy. Chỗ này có 4 cái thang máy, nhưng kì lạ là chỉ có 1 cái hoạt động.
1 người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ lao động màu xanh bước tới nói: “Cô ơi, thang máy bị trục trặc, chúng tôi chuẩn bị bảo trì định kì toàn bộ, cô lên mau đi, lúc xuống có lẽ cô phải đi thang bộ giùm. Xin cô đừng phiền vì bất tiện này.”
“À, cám ơn.” Thang máy đến, Ninh Tiểu Thuần nhanh đi vào. Cung Triệt ở lầu 9 lận đó, cô mang giày cao gót đi xuống, vậy không phải chân cô hứng chịu hết sao? Cô nhất định mau chóng bắt Cung Triệt kí tên sau đó ra về trước khi người ta sửa thang máy mới được.
Ninh Tiểu Thuần đứng trước nhà Cung Triệt nhấn chuông, 1 hồi lâu sau mới nghe tiếng dép bên trong đi ra mở cửa, cửa mở ra, cô ngước lên chào, đập vào mắt là khuôn mặt tái nhợt. Cung Triệt mặc đồ ở nhà, dáng vẻ thoải mái, có phong cách, nếu bỏ qua vầng trán nhăn nhó với đôi môi mím chặt, thì càng tuyệt vời. Anh nghiêng người để Ninh Tiểu Thuần vào nhà, sau đó đi đến quầy bar, “Muốn uống gì?”
“Không cần…” Ninh Tiểu Thuần đáp, cô phải nhanh nhanh đi về.
Nhà Cung Triệt thiết kế rất đơn giản, hết sức nam tính. Trong tủ rượu sau quầy bar để đủ kiểu chai rượu. Cung Triệt không màng lời cô nói, tự động rót cho cô 1 ly, vừa định xoay người, bỗng thấy choáng váng đầu óc, anh vội vịn mặt bàn, dựa người vào quầy bar, ly cầm trong tay rớt xuống, rơi lên quầy bar kêu loảng xoảng, nước chảy ra làm ướt áo sơ mi anh.
Ninh Tiểu Thuần quay đầu liền thấy anh khốn khổ ở quầy bar, cô chạy nhanh tới, đỡ Cung Triệt, lại bị cánh tay nóng hổi của anh làm hết hồn. Anh đổ đầy mồ hôi, môi mím lại, cô lo lắng hỏi han: “Anh sao vậy?” Vừa nói vừa áp lên trán anh, nóng kinh khủng, cô nhanh chóng vừa dìu vừa kéo anh đến ghế salon ngồi. Cô lấy túi chườm đá vừa mua ra, đặt lên trán anh, “Khám bác sĩ chưa, uống thuốc chưa?”
Cung Triệt cố cười, nói: “Chưa…”
“Anh, anh…” Ninh Tiểu Thuần tức đến nghẹn lời, người này sao không biết quý trọng bản thân gì cả.
“Anh nghĩ nằm 1 chút là đỡ, nào ngờ bệnh càng nặng hơn…” Cung Triệt cười khổ.
Ninh Tiểu Thuần chạy đi lấy khăn ướt lau mặt cho anh hạ sốt, “Chuyển thành viêm phổi thì rắc rối, chúng ta đến bệnh viện đi, gọi 120 là được.”
Cung Triệt giữ chặt tay cô, “Mất mặt lắm…”
“Anh cần mạng hay cần thể diện hả?” Ninh Tiểu Thuần hết cách.
“Đầu có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng thể diện không thể mất.” Cung Triệt cười cười.
Ninh Tiểu Thuần trừng mắt nhìn anh 1 cái, lúc này rồi còn có tâm trạng đùa giỡn được. Cô chợt nhớ 1 chuyện, thang máy không phải được sửa sao, nếu gọi 120, nhân viên y tế với cáng cứu thương sao lên đây được?
“Anh đứng lên được không? Giờ em gọi 120, sau đó chúng ta xuống dưới đợi, nhanh 1 chút. Vì thang máy không dùng được, nên chúng ta phải đi thang bộ.” Ninh Tiểu Thuần nói rồi đỡ anh đứng dậy.
“Đây là lầu 9.” Cung Triệt cười yếu ớt, “Mà chắc anh cũng đi không nổi nữa.”
“Vậy hàng xóm có ai không, đúng rồi, gọi bảo vệ cũng được. Anh chờ chút, em đi xuống nhờ họ lên giúp.”
Ninh Tiểu Thuần bật người, chuẩn bị lao ra cửa, thì bị 1 bàn tay nóng hổi giữ lại, Cung Triệt nói: “Không cần…”
“Anh lúc này mà còn quan tâm mặt mũi nữa sao?” Ninh Tiểu Thuần gỡ tay anh ra, anh mặt mày vui vẻ, bảo: “Ý anh là không cần gọi 120, cũng không cần nhờ bảo vệ giúp đỡ, em call giúp anh cho bác sĩ riêng đi.”
Nói sớm cho rồi, cô đỡ phải gấp gáp như vậy, “Điện thoại ở đâu?”
“Trong phòng, bác sĩ Tạ.” Anh nói xong mệt mỏi nhắm mắt lại.
Ninh Tiểu Thuần chạy vội vào cầm điện thoại gọi, bác sĩ đến rất nhanh, là 1 người trung niên. Ông lau mồ hôi, nói với Cung Triệt đang nằm trên giường: “Tôi sau khi tan việc không cần tập thể dục, đến đây là được vận động à.”
Cung Triệt mở to mắt, yếu ớt nói: “Vậy tốt rồi, tiết kiệm tiền.”
“Tên nhóc này…”
“Bác sĩ, ông mau khám bệnh cho anh ấy đi, để lâu chắc bốc cháy quá.” Ninh Tiểu Thuần thúc giục vị bác sĩ đang tán gẫu.
“Được rồi, được rồi cô gái, đừng gấp.” Vị bác sĩ mỉm cười với cô, bèn khám bệnh cho Cung Triệt.
Nhờ công bác sĩ Tạ, Cung Triệt được truyền dịch, sốt cũng hạ dần, ông bảo Cung Triệt: “Có bệnh phải điều trị kịp thời, không sẽ biến thành viêm phổi thì khổ.” Nói với Cung Triệt xong quay sang trấn an Ninh Tiểu Thuần: “Cậu ta phải truyền dịch 2 ngày, uống thuốc nghỉ ngơi vài ngày là khoẻ.”
Ninh Tiểu Thuần đưa bác sĩ Tạ ra cửa, lúc quay vào thấy Cung Triệt đã ngủ, xem ra không kí tên được rồi. Cô cũng không thể lập tức chạy lấy người, bỏ mặc người bệnh ở nhà 1 mình, lương tâm không cho phép. Nên cô ở lại nấu cháo, cho anh uốn thuốc, đợi anh hạ sốt mới về.
Lúc cô từ nhà Cung Triệt đi ra, đã là 9 giờ tối. Bụng kêu ục ục, cô mới phát hiện mình cơm trưa cơm chiều gì cũng chưa ăn. Người cô lúc này như nhũn ra, mệt không chịu nổi, thế này có tính là cống hiến vì công ty không đây?

Chương 48 – Phát hiện JQ

Cung Triệt vì bị bệnh mà ở nhà nghỉ ngơi, Ninh Tiểu Thuần phải cố ôm đồm công việc, mau chóng làm xong, không đến quấy rầy anh. Nhưng tài liệu vẫn chưa kí tên, cô đành hi sinh giờ ăn trưa, đến nhà anh lần nữa. Mua bánh mì ăn trên xe, sẽ giải quyết chuyện ăn trưa thôi.
May mà thang máy đã bảo trì xong, Ninh Tiểu Thuần không phải đi cầu thang bộ, cô mừng rỡ vào thang máy. Đứng trước cửa nhà Cung Triệt ấn chuông, qua hồi lâu cửa mới mở, Cung Triệt mặc áo ngủ hàng hiệu màu xám, tóc hơi bù xù, mắt còn ngái ngủ, rõ ràng là mới thức dậy. Nhưng tinh thần so với hôm qua thì tốt hơn nhiều, sắc mặt cũng hồng hào hơn.
Ninh Tiểu Thuần quơ quơ tài liệu trên tay, nói: “Hôm qua vẫn chưa kí tên.”
“Ừ, vào đi.” Cung Triệt né qua để cô vào, sau đó đóng cửa lại.
“Anh uống thuốc chưa?” Ninh Tiểu Thuần ngồi xuống ghế, thuận miệng hỏi.
“Vẫn chưa…” Cung Triệt đến quầy bar rót nước uống, sẵn tiện rót cho Ninh Tiểu Thuần 1 ly.
“Không uống thuốc làm sao khoẻ được, em xem xem đã hạ sốt chưa?” Ninh Tiểu Thuần rất tự nhiên, áp tay lên trán Cung Triệt. 4 mắt nhìn nhau, Ninh Tiểu Thuần thấy bóng mình hiện rõ trong đôi đồng tử sẫm màu của người đàn ông trước mặt, mắt anh tựa như hồ nước sâu, hút đi linh hồn cô.
Cung Triệt nghiêng đầu nhìn cô, ho khẽ 1 tiếng, đưa ly nước cho cô. Ninh Tiểu Thuần như bị điện giật, rụt phắt tay lại, mắt ngó nghiêng xung quanh, “Khụ, không nóng, hạ sốt rồi, ối….” Cô lùi ra sau mấy bước, bất cẩn thế nào đụng phải ly nước Cung Triệt đưa, nước văng lên người, làm ướt áo sơ mi.
Cung Triệt im lìm nhìn cô, rút khăn tay ra đưa. “Cám ơn.” Ninh Tiểu Thuần lau vội lên người, cô mặc áo sơ mi trắng, bị ướt liền trở nên trong suốt. Thế này thật mắc cỡ quá…
“Đi thay đồ đi.” Cung Triệt ngồi xuống ghế, nhìn cô nói.
“Hở?” Cô làm gì có bộ nào ngoài bộ này chứ.
“Mặc đồ anh, đồ ướt đem phơi khô.” Cung Triệt nói xong cầm tài liệu trên bàn xem.
Ninh Tiểu Thuần nhìn anh 1 cái, rồi đi vào phòng anh. Mở tủ quần áo anh ra, bên trong đều là quần áo nhãn hiệu đắt tiền, cô xem đồ âu phục, lựa 1 cái áo trắng, nhìn chung quanh, cuối cùng vào phòng tắm nhà anh. Áo sơ mi Cung Triệt lớn phủ lên dáng người nhỏ nhắn của cô, dài đến tận đùi, có vẻ rộng thùng thình. Trên áo có mùi bạc hà thoang thoảng dễ chịu. Cô biết đây là mùi vị trên người Cung Triệt.
Cô mặc áo sơ mi nam phía trên, phía dưới là váy ngắn, chân mang giày cao gót, cảm thấy rất khó coi. Không biết có nên ra ngoài hay trốn trong này cho xong. Tiếng đập cửa bỗng vang lên, khiến cô nhảy dựng. “Thay xong chưa?” Tiếng Cung Triệt vọng vào từ ngoài cửa.
“Ừm… Thay rồi…” Ninh Tiểu Thuần miễn cưỡng mở cửa, thấy ánh mắt Cung Triệt lướt từ trên xuống dưới, từ đầu xuống chân, đánh giá cô.
“Khó coi lắm đúng không?” Ninh Tiểu Thuần bĩu môi.
“Ừm, đặc sắc.”
Câu Cung Triệt nói khiến Ninh Tiểu Thuần thiếu chút nữa đứng không vững, nằm dài trên đất. Hóm hỉnh hiếm thấy à?
“Ra ngoài mang dép vào, tài liệu anh kí tên rồi.” Cung Triệt vừa nói vừa đi ra, Ninh Tiểu Thuần bám theo anh, cô cất tài liệu xong thì về, cần gì thay dép.
“Cháo hôm qua ăn hết rồi.” Cung Triệt ngồi xuống.
“Hả?” Ninh Tiểu Thuần rõ ràng là không theo kịp suy nghĩ của anh, chậm chạp hỏi lại.
“Nấu cháo nữa đi.” Anh ung dung nói, ra vẻ sếp lớn.
Vậy là cô làm thêm giờ, hay làm osin, hay lao động không công đây trời? “Em phải về làm việc.”
“Tài liệu bảo tiểu Lưu đến đây lấy, đem về công ty là được.” Tiểu Lưu là tài xế của công ty.
“Vậy…” Không bấm thẻ tức là nghỉ việc, nghỉ làm sẽ không có tiền thưởng. Lòng Ninh Tiểu Thuần rối rắm.
“Anh là người bệnh.” Người nào đó vẻ mặt như thể chuyện đương nhiên, nằm trên ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ninh Tiểu Thuần căm hờn đến ngứa răng, nhưng mà, Boss lớn giao việc cô không dám không làm. Cô có cần nói “Tuân lệnh” với hoàng thượng tôn quý này không đây. Cô buộc lòng thay dép lê đi vào bếp, tiếng Boss lớn vang đến: “Yên tâm, tiền thưởng chuyên cần không ít đâu.” Có câu này của Boss lớn, Ninh Tiểu Thuần còn thấy hăng hái.
Bếp nhà Cung Triệt rõ ràng là để cho có, tuy dụng cụ đầy đủ nhưng rất khi được sử dụng. Bệnh chung có kẻ có tiền đây mà…
Ninh Tiểu Thuần bận rộn trong bếp, Cung Triệt ngoài phòng khách gọi điện thoại. Đang lúc nồi cháo trong phòng bếp sôi ùng ục, chuông cửa vang lên, Ninh Tiểu Thuần quên mất tình trạng hiện giờ của mình, tò mò ló người ra xem ai đến.
Cung Triệt mở cửa, tiểu Lưu đứng ngoài cửa, nhận tài liệu Cung Triệt đưa, cung kính gật đầu, vừa ngẩng lên thì thấy Ninh Tiểu Thuần. Thấy cô thân trên thì mặc sơ mi nam, thân dưới mặc váy ngắn, tay cầm muỗng, mắt cậu ta muốn rớt ra ngoài. Nhìn tiếp lại thấy tổng giám đốc bọn họ mặc đồ ngủ, bỗng trong đầu loé lên gì đó, tỉnh ngộ, khoé miệng mang ý cười khó hiểu, nhìn về phía Ninh Tiểu Thuần. Ai ngờ Cung Triệt sập cửa lại, chắn mất tầm nhìn, cậu ta đành ảo não rời đi.
Ninh Tiểu Thuần thấy Cung Triệt xoay người, nhanh chóng rụt người vào bếp, lúc khuấy cháo, cô mới hiểu ra nụ cười khó hiểu của tiểu Lưu mang ý gì. Oh, My God! Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu lan xa ngàn dặm, cô không muốn lời đồn đãi bay đầy trong công ty đâu. Vậy thì, quan hệ của họ cũng dễ dàng bị bới ra.
Cô thấy Cung Triệt đi vào bếp, bước nhanh đến kéo tay áo anh, nói: “Vừa rồi, hình như tiểu Lưu thấy em… làm sao bây giờ?”
“Thanh giả tự thanh.” Anh bỏ lại 1 câu rồi đi lại mở nắp nồi.
Lúc này bọn họ có thể gọi là ‘thanh’ được sao? Ninh Tiểu Thuần nhăn nhó: “Anh dùng uy quyền tổng giám đốc bịt miệng tiểu Lưu lại đi, đừng để cậu ta nói lung tung.”
“Vậy chẳng phải giấu đầu lòi đuôi sao. Ăn được chưa.” Anh chuyển sang chuyện khác, chỉ chỉ nồi cháo.
“Gần được rồi.” Ninh Tiểu Thuần để muỗng xuống, ỉu xìu nói: “10 phút nữa tắt lửa, tự anh múc ăn đi, em phải về công ty.”
Cung Triệt giữ cô lại: “Đừng lo lắng, tiểu Lưu rất biết giữ miệng, không nói ra đâu. Không bằng chúng ta vận động thư giãn 1 chút?”
Ninh Tiểu Thuần không kiềm được đánh anh, lúc này rồi còn nói vậy. “Không phải anh đói sao, còn có sức vận động hả?”
“Em nói vậy, anh có nên cho rằng em nghi ngờ năng lực của anh không?” Cung Triệt khoanh 2 tay trước ngực, hờn dỗi nói, “Chúng ta thử nghiệm đi, dùng sức lực nói chuyện!”
“Cháo, đang nấu cháo mà. An… bệnh anh còn chưa khỏi, ứm…” Sẽ lây sang cho em. Đáng tiếc câu này cô không nói ra được, Cung Triệt chộp lấy cô, ép cô giữa bàn và 2 tay anh, phủ kín miệng cô.

31 thoughts on “Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 47,48

  1. lily nói:

    mình thấy thật ra Cung Triệt yêu và hay bảo vệ Tiểu Thuần đáy chứ
    ôi chap sau …………………*mơ màng “trong sáng* 😉
    thanks Khôi nha

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s