Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 45,46


Chương 45 – Tươi Mơn Mởn thổ lộ

Ninh Tiểu Thuần mặc đồ công sở lịch sự, tay cầm túi công văn, đứng trước khách sạn thương vụ ở trung tâm thành phố. Vì Cung Triệt có cuộc họp quan trọng, cô đành 1 mình đến tìm Hồ tổng của lụa Thịnh gia. Hồ tổng xuống miềnNambàn chuyện làm ăn, nên ở trong khách sạn thương vụ này, Ninh Tiểu Thuần vừa bước vào đã bị đại sảnh lộng lẫy làm hoa mắt. Cô thầm chắc lưỡi, cuộc sống của xã hội thượng lưu thật dễ khiến người ta sa ngã.
Cô đứng trước bản chỉ dẫn rồi bước đến chỗ thang máy. Trong thang máy ngoài cô ra, còn 1 cô nữ sinh xinh đẹp. Cô bé mặc váy dài màu xanh biển, tóc đen nhánh dài đến lưng gọn gàng, khiến cô bé càng thêm xinh đẹp. 2 mắt rất to, thể hiện sự thông minh, khuôn mặt trái xoan không son phấn trông rất xinh đẹp. Ninh Tiểu Thuần không kiềm được nhìn lén mấy lần. Thang máy dừng lại, 2 người cùng bước ra. Ninh Tiểu Thuần yên lặng đi sát sau lưng cô bé, ai ngờ 2 người đều dừng trước phòng 701, Ninh Tiểu Thuần chớp mắt mấy cái, nhìn kỹ mình không lộn phòng. Vậy ra cô bé cũng tới tìm Hồ tổng?
Cô gái quay đầu nhìn Ninh Tiểu Thuần, cặp mắt to nhìn sắc bén, Ninh Tiểu Thuần chợt cảm thấy không được tự nhiên, cô gật đầu mỉm cười, sau đó nhấn chuông cửa. Mới ấn chuông, cửa phòng đã mở tra, Ngô Kì Vũ mặc thường phục xuất hiện trước cửa. Anh ta thấy Ninh Tiểu Thuần, vẻ vui mừng không cần nói cũng thấy, vừa định mở miệng chào hỏi, thì 1 cô gái sau lưng Ninh Tiểu Thuần nhảy ra, bổ nhào vào anh. Ngô Kì Vũ hoảng hồn, lật đật ôm chụp lại, nhìn rõ mặt cô, nhíu mày nói: “Khụ, Dương Vi, chú ý 1 chút, có khách ở đây, đừng nhảy nhót suốt ngày như vậy.”
Ninh Tiểu Thuần nhìn thoáng cô gái tên Dương Vi, vừa rồi cô bé trong thang máy cho người ta cảm giác nhu mì, còn bây giờ cô bé lại cho cảm giác trái ngược hẳn.Taycô bé móc vào khuỷu tay Ngô Kì Vũ, tỏ rõ “Anh ấy là của tôi, đừng hòng ai dòm ngó.” Ninh Tiểu Thuần cảm thấy thật buồn cười, cô mỉm cười với Ngô Kì Vũ: “Xin chào, tôi tới tìm Hồ tổng.”
Ngô Kì Vũ không thoát khỏi tay Dương Vi, đành nghiêng người, dùng cánh tay không bị bám còn lại ra dấu mời vào. Ninh Tiểu Thuần thoải mái đi vào, ngồi trên salon chờ Hồ tổng. Ngô Kì Vũ bỏ mặc Dương Vi, bưng trà mời Ninh Tiểu Thuần. Anh ta ngồi xuống đối diện, nói: “Cô Ninh, vừa nãy là cháu gái Hổ tổng, chúng tôi chỉ là quan hệ bạn bè, cô đừng hiểu lầm.
Ninh Tiểu Thuần cảm thấy buồn cười, quan hệ của họ ra sao liên quan gì đến cô, càng không cần giải thích với cô. Cô thản nhiên cười: “Anh Ngô không cần giải thích với tôi.” Ngô Kì Vũ vừa muốn nói gì đó, thì Hổ tổng ra tới, cười hì hì bảo: “Cô Ninh đến mà tôi không tiếp đón đàng hoàng.”
Ninh Tiểu Thuần vội vàng đứng lên, nói: “Hồ tổng khách sáo rồi,” nói rồi vươn tay bắt tay với Hồ tổng. Khi Hồ tổng ngồi xuống, cô lấy giấy tờ trong túi ra: “Hồ tổng, đây là kế hoạch sơ bộ của Hoàn Nghệ chúng tôi, mời ông xem.” “Được. Tiểu Ngô, cậu lấy bánh mời cô Ninh đi, đừng ngồi ngẩn ra đó.” Hồ tổng không vui nhìn Ngô Kì Vũ.
“Vâng.” Ngô Kì Vũ đành phải đi lấy. Ninh Tiểu Thuần ngượng ngùng nói: “Xin đừng khách sáo như thế, tôi tới là vì công việc.”
“Không sao, cô lại đây, giải thích chỗ này giùm tôi 1 chút.” Hồ tổng chỉ vào bản kế hoạch nói. “Vâng.” Ninh Tiểu Thuần đi qua, nghiêm túc giải thích.
Ngô Kì Vũ bưng bánh lên, bên cạnh còn đeo thêm Dương Vi. Hồ tổng híp mắt, nói ngay: “Vi Vi, con về phòng mau, chúng tôi đang làm việc.”
Dương Vi trề môi: “Cậu à, con muốn anh Kì Vũ đi dạo với con, được không cậu? Dù sao bây giờ anh ấy cũng chả có việc gì.”
“Dương Vi, anh bận lắm, em đi 1 mình đi.” Ngô Kì Vũ bực mình hạ giọng nói với cô. “Em không biết đâu, em muốn anh đi với em à.” Dương Vi tính tình tiểu thư không sửa nổi.
“Con còn ngang bướng, thì về Đông Bắc ngay cho cậu!” Hồ tổng tức giận, chỉ ra cửa mắng, “Con không về phòng thì đi ra ngoài ngay đi.”
Dương Vi giậm chân, hừ 1 tiếng, hung hăng liếc Ninh Tiểu Thuần, chạy về phòng đóng cửa lại. Cô ghét người khách không mời mà đến này!!
Hồ tổng quay lại, cười cười: “Để cô Ninh chê cười rồi, đứa cháu này của tôi chiều riết sinh hư. Tiểu Ngô,” ông quay đầu nói với Ngô Kì Vũ, “Cậu cũng đừng cưng chìu nó quá, sau này 2 đứa cưới nhau, nó càng thêm hống hách, sẽ đè đầu cưỡi cổ cậu đó.”
“Hồ tổng, ông đừng nói lung tung. Tôi với Dương Vi chỉ là bạn.” Ngô Kì Vũ nói với Hồ tổng, nhưng mắt lại nhìn Ninh Tiểu Thuần. Ninh Tiểu Thuần nhanh chóng cúi đầu, tránh né ánh mắt anh ta.
“Nhóc con có ý với cậu đó, 2 đứa quen nhau chỉ là chuyện sớm muộn thôi, cậu không cần thẹn thùng, ha ha.” Hồ tổng cười sang sảng.
Ninh Tiểu Thuần nhìn thái độ Hồ tổng, đoán chừng ông sẽ vui nếu họ thành đôi. Chàng trai tương lai xán lạn nha.
Quay qua quay lại bàn bạc kế hoạch đã hết buổi sớm, cuối cùng rồi cũng xong. Ninh Tiểu Thuần đứng dậy, lễ phép chào: “Hồ tổng, tôi về sửa lại đôi chỗ, xin phép.”
“Cô Ninh ở lại ăn cơm luôn đi.” Hồ tổng mời mọc. “Thôi ạ, cám ơn Hồ tổng.” Ninh Tiểu Thuần không dám ở lại ăn chung với họ. Có 1 đại tiểu thư được nuông chiều là quá rồi, thêm 1 Ngô Kì Vũ nhìn chăm chăm cô, làm sao cô ăn uống thoải mái được.
“Vậy tiểu Ngô tiễn cô Ninh về đi, cô đừng từ chối nữa.” Hồ tổng đã nói đến vậy, cô sao dám cãi lời. Cô chỉ gật đầu với Ngô Kì Vũ: “Vậy làm phiền anh Ngô.”
2 người cùng đi thang máy xuống lầu, trong không gian nhỏ hẹp chỉ có 2 người, không khí im lặng kì dị lan tràn. Ngô Kì Vũ ngước lên nhìn Ninh Tiểu Thuần: “Tôi mời cô ăn cơm.”
“A… Anh Ngô không cần khách sáo, tôi về công ty còn có việc.” Ninh Tiểu Thuần khéo léo từ chối.
Ngô Kì Vũ tỏ ra thất vọng, ánh mắt anh lấp lánh, nói ấp úng: “Chẳng lẽ, em không hiểu ý tôi?”
Cuối cùng cũng nói thẳng rồi sao?! Ninh Tiểu Thuần đôi chút luống cuống. Cô thở dài, nói: “Anh Ngô có ý gì với tôi sao, tôi không hiểu?” Cứ giả ngốc tiếp.
“Anh, anh thích em…” Ngô Kì Vũ đột nhiên nắm tay cô, bắt cô nhìn anh, “Từ lần đầu tiên ở khách sạn quốc tế được gặp em, anh đã thích em rồi.”
Khiếp sợ, đờ đẫn. Ninh Tiểu Thuần không tưởng tượng nổi nhìn anh. Chỉ mới gặp 1 lần, lúc đó họ không nói chuyện với nhau, anh ta sao lại vừa gặp đã yêu cô chứ. Ối, gặp tình sét đánh kì lạ rồi!
“Dáng vẻ em uống rượu rất quyến rũ, mặt đỏ hồng, mắt long lanh như có nước, khiến anh mê mẩn.” Ngô Kì Vũ cố lấy can đảm nói, “Làm bạn gái anh đi…”
Cửa thang máy mở ra, Ninh Tiểu Thuần nhanh chóng gạt tay anh ta ra, đi ra khỏi thang máy. Ngô Kì Vũ nhanh chóng theo sát, anh vừa đi vừa hạ giọng: “Cô Ninh, em bằng lòng không?”
Cô không bằng lòng!! Ninh Tiểu Thuần nói thầm trong bụng. Cô không muốn vướng vào mối quan hệ tay 3 rối rắm nữa, dù cô độc thân, nhưng nhớ đến Dương Vi được nuông chiều lại thấy nhức đầu, càng không phải nói, cô có bạn trai, còn thêm, ừm, còn thêm 1 nhân tình…
“Xin lỗi, tôi có người yêu rồi.” Năm nay là năm đào hoa thối tha mà, Ninh Tiểu Thuần nghĩ thầm.
“Người đó Cung tổng đúng không?” Ngô Kì Vũ không cam tâm.
Gì chứ?! Ninh Tiểu Thuần lắp bắp kinh hãi, sao anh ta lại hỏi Cung Triệt? “Không phải, không phải.” Ninh Tiểu Thuần vội vàng xua tay.
“Không phải anh ta, vậy là ai. Mỗi lần anh ta xuất hiện, ánh mắt em đều dán lên người anh ta, trong mắt không chứa nổi ai khác.” Ngô Kì Vũ không cho cô biện bạch.
Ninh Tiểu Thuần thiếu chút nữa sặc nước miếng, đồ ăn có thể ăn bậy, nhưng nói không thể nói bậy. “Tôi có bạn trai rồi, chúng tôi quen nhau đã 2 năm.” Ninh Tiểu Thuần thành thật, “Xin anh Ngô đừng lãng phí thời gian với tôi, người anh nên quan tâm là cô Dương kìa. Tôi về trước, anh không cần tiễn tôi.”
“Anh với cô ấy không có tình yêu nam nữ. Anh không có cơ hội thật sao?” Ngô Kì Vũ bước lên giữ chặt Ninh Tiểu Thuần.
Ninh Tiểu Thuần lẳng lặng bỏ tay anh ta ra, cười có lỗi, “Xin lỗi.” Rồi bước nhanh ra sảnh khách sạn. Ngô Kì Vũ không đuổi theo, đứng đó nhìn bóng lưng Ninh Tiểu Thuần xa dần.
Rời khách sạn, Ninh Tiểu Thuần ngước lên nhìn bầu trời xanh thẳm, thở 1 hơi thật dài. Chuyện này thế đã xong chưa nhỉ?!

Chương 46 – Tình hình nguy cấp

Ninh Tiểu Thuần ăn cơm trưa, chiều chạy về công ty làm việc. Cô đang ngồi trước computer đánh máy, chợt nhận điện thoại nội bộ của Cung Triệt, đầu dây kia Cung Triệt nói: “Em call ngay Cố Minh Vũ đến phòng anh, liền, lập tức.” Nói xong cúp máy. Ninh Tiểu Thuần sợ đến mức rơi luôn điện thoại, có vẻ Cung Triệt đang nổi cơn thịnh nộ, tính tình nóng nảy, cô có thể tưởng tượng cả người anh tản ra hơi thở nguy hiểm, người nào muốn sống chớ đến gần.
Cô nhanh chóng bấm số gọi Cố Minh Vũ, ai ngờ đợi 1 hồi không ai nghe. Cô sợ lửa giận của Cung Triệt sẽ cháy lan qua mình, đành phải tự mình xuống dưới lầu tìm Cố Minh Vũ. Ai ngờ cũng trống không, Cố Minh Vũ không ở phòng anh ta, hỏi thăm mới biết anh ta đến phòng tài vụ, Ninh Tiểu Thuần đành xuống phòng tài vụ tìm. Anh ta đang cùng “bà cô già” trưởng phòng Lý bàn bạc công việc, Ninh Tiểu Thuần bất chấp khó khăn đi tới, nói: “Giám đốc, tổng giám đốc tìm anh, gấp lắm.”
Cố Minh Vũ ngẩng lên nhìn Ninh Tiểu Thuần vì chạy khắp nơi mà mướt mồ hôi, lịch sự lấy khăn ra đưa cô, “Tôi biết rồi, cô lau mồ hôi đi.” Ninh Tiểu Thuần sao dám nhận khăn anh ta đưa, bà cô già ở bên cạnh như hổ rình mồi, cô khoát tay: “Cám ơn giám đốc, tôi có khăn rồi.”
Cố Minh Vũ đành rụt lại, đứng lên đi ra. Ninh Tiểu Thuần lau mồ hôi, gật đầu chào bà cô già rồi đuổi theo Cố Minh Vũ. Cô dè dặt nói với Cố Minh Vũ: “Giám đốc, tổng giám đốc hình như đang giận lắm, anh biết có chuyện gì không?”
Cố Minh Vũ ngẩn người, lòng chợt dấy lên nỗi bất an, nhưng anh vẫn cười thân thiện, “Tôi cũng không biết.” Ninh Tiểu Thuần nghe vậy, đành phải yên lặng đi theo sau anh.
Về lại văn phòng tổng giám đốc, Ninh Tiểu Thuần thấy Cố Minh Vũ vào phòng Cung Triệt, 1 cánh cửa, ngăn cách hoàn toàn bên trong và bên ngoài. Cô lén đến gần, ép tai lên cửa nghe ngóng, nhưng không nghe được gì. Kỹ thuật cách âm tốt quá trời! Cô đành ỉu xìu về bàn làm việc.
Cố Minh Vũ vừa vào thấy Cung Triệt mặt mày u ám ngồi sau bàn, anh ta bước đến hỏi: “Tổng giám đốc, anh tìm tôi có chuyện gì?”
“Chuyện tốt cậu làm đây!” Cung Triệt nhấc tay ném tập hồ sơ qua, ngã dựa vào ghế, ánh mắt sắc bén nhìn Cố Minh Vũ.
Cố Minh Vũ nhanh nhẹn cầm lên xem, sắc mặt ngày càng tệ, anh đóng lại, “Tổng giám đốc, tôi…”
Cung Triệt ngắt ngang lời anh: “Đừng nói câu xin lỗi vô nghĩa với tôi, hạng mục Thanh Đảo, Hoàn Nghệ bỏ ra bao nhiêu tiền của và nhân công, cậu cũng đã biết. Tôi giao hạng mục này cho cậu phụ trách, mà bây giờ lại sai sót đến thế này.”
“Tổng giám đốc, là sai lầm của tôi. Tôi lập tức xử lý, giảm thiểu hết mức tổn thất cho Hoàn Nghệ.” Cố Minh Vũ nắm chặt tay, nghiêm túc nói. Anh muốn sửa chữa ngay lập tức.
Cung Triệt xoa xoa ấn đường: “Ngự Hoa hiện giờ luôn đoạt việc làm ăn của Hoàn Nghệ, từng bước tiếp cận, chúng ta phải dồn hết sức, làm tốt 100%, không để người khác mượn cớ.”
“Vâng, tổng giám đốc.” Cố Minh Vũ nói.
“Cậu đi giải quyết đi, đừng để tôi thất vọng. Tôi biết cậu có năng lực, hi vọng tôi không nhìn lầm người.” Câu cuối cùng Cung Triệt còn nhấn mạnh.
“Xin tổng giám đốc yên tâm.” Cố Minh Vũ nói xong, gật đầu chào Cung Triệt.
Cung Triệt dời ghế đến cửa sổ sát đất, ánh nắng chiều xuyên qua thuỷ tinh trong suốt khúc xạ vào trong, dịu dàng chiếu lên người anh, anh nhắm mắt đưa tay xoa xoa ấn đường.
Khi anh biết công trình Thanh Đảo có sai sót, còn nhận được tin tức về mối quan hệ của Cố Minh Vũ. Ngự Hoa trước kia luôn đứng sau Hoàn Nghệ, nhưng từ khi tổng giám đốc mới đảm nhiệm, dưới sự dẫn dắt của người mới, Ngự Hoa liền tăng trưởng vượt bậc, trở thành đối thủ cạnh tranh cực mạnh của Hoàn Nghệ. Gần đây Cố Minh Vũ còn qua lại với nhân viên cấp cao của Ngự Hoa, Cố Minh Vũ là bạn bè cùng phấn đấu của anh, cũng có thể coi là trợ thủ đắc lực của anh, nếu anh ta bị lấy đi, Hoàn Nghệ mất đi 1 tướng tài, hậu quả khó lường.
Lần này công trình Thanh Đảo có sơ suất, không biết là bất trắc hay cố tình. Bất luận thế nào, anh không thể lơ là. Phải nuôi sống mấy ngàn người trên dưới Hoàn Nghệ, thật sự không phải là chuyện dễ dàng.
Cung Triệt quay ghế lại, nhấn điện thoại nội bộ, gọi Ninh Tiểu Thuần: “Triệu tập trưởng phòng các phòng ban cho anh, 10 phút nữa họp.”
“Vâng, tổng giám đốc.”
Ninh Tiểu Thuần vừa định để điện thoại xuống, đầu kia bổ sung 1 câu, “Sau khi thông báo xong, pha ly cà phê cho anh, không bỏ đường.”
“Được ạ.”
Lúc Ninh Tiểu Thuần bưng cà phê đi vào phòng họp, Cung Triệt đang ngồi ở vị trí chủ toạ, nhíu mày, vừa lật văn kiện vừa nói chuyện. Cô đặt cà phê xuống, Cung Triệt lịch sự cám ơn.
Cô im lặng ngồi bên cạnh ghi biên bản, nghe họ nói chuyện, mới biết 1 hạng mục lớn của Hoàn Nghệ xảy ra vấn đề, khó trách Cung Triệt sắc mặt khó coi đến vậy. Cô cảm thấy tinh thần anh rất kém, trong lúc họp cứ lấy tay day day ấn đường.
Lúc họp điện thoại cô rung lên mấy lần, là Lục Tử Hiên gọi tới, nhưng cô không thể đi ra ngoài nghe điện thoại được. Cuối cùng Lục Tử Hiên nhắn tin qua, bảo hôm nay có việc, không thể đón cô. Cô nhìn thoáng qua, rồi nghiêm chỉnh họp tiếp.
Cùng lúc đó, Lục Tử Hiên về sớm, lái xe vào hướng trung tâm thành phố, dừng trước 1 công ty. Hắn nhìn bảng hiệu ngoài cửa “Công ty điều tra Lợi Phong”, nhanh nhẹn bước vào.
“Xin chào anh. Thám tử chuyên nghiệp của Lợi Phong sẽ tìm ra chân tướng anh muốn, chúng tôi chỉ nói chuyện bằng chứng cớ. Xin hỏi anh muốn điều tra việc gì?” 1 gã đàn ông đẩy đẩy mắt kính ngồi sau bàn, chuyên nghiệp nói.
Lục Tử Hiên lấy 2 tấm hình trong túi ra, để trước mặt gã ta: “Hắn và cô ta.”
Gã đàn ông cầm tấm hình lên, là trai đẹp gái xinh, hơn nữa người đàn ông trong tấm hình có hơi quen quen. Rất giống công ty gia đình mà TV đã đưa tin, Cung Triệt tổng giám đốc Hoàn Nghệ?! Nhưng dựa vào đạo đức nghề nghiệp, gã ta không hỏi gì nhiều, mà hỏi yêu cầu điều tra rồi làm hợp đồng đưa Lục Tử Hiên kí tên.
Lục Tử Hiên vung bút, kí tên mình, sau đó nói: “Hi vọng anh mau chóng tìm ra.”
“Vâng, chúng tôi biết rồi.” Gã đó cười cười tiễn Lục Tử Hiên ra cửa.
Lục Tử Hiên ngồi vào xe, nhìn công ty điều tra, nghĩ thầm, chân tướng sẽ nhanh hiện ra thôi.
Đêm đó vì công ty có chuyện gấp, hắn đưa Ninh Tiểu Thuần về nhà trọ rồi đi, sau khi giải quyết xong việc thì lái xe quay lại nhà trọ, lại bất ngờ thấy trong phòng có đàn ông. Vì trời tối với khoảng cách khá xa, nên hắn không thấy rõ mặt mũi người đàn ông đó, nhưng cảm thấy thân hình rất giống Cung Triệt, vì thế lòng nghi ngờ nổi lên.

26 thoughts on “Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 45,46

  1. hấp dẫn nha, rất để ý câu nói của Ngô Kì Vũ: “Mỗi lần anh ta xuất hiện, ánh mắt em đều dán lên người anh ta, trong mắt không chứa nổi ai khác” rất có ý nghĩa, phải chăng Tiểu Thuần đã yêu Cung Triệt trong vô thức k nhỉ? Thanks Khôi nha

  2. huyenthanh nói:

    nếu là ta: LTH này vĩnh viễn ko có cơ hội đến bên cạnh chứ đừng nói bò đc lên người ta để mà lên mặt thế này đâu. thanks Khôi!!!

  3. Thiencuc nói:

    Sao NTT không dứt khoát chia tay với LTH đi, để mối quan hệ lằng nhằng chả hay ho gì, với lại LTH cũng là gã đàn ông không ra gì
    Cám ơn

  4. mimi nói:

    Tên Tươi Mơn Mởn này đang si tình mà mắt nhìn cũng tinh fết, hiểu rõ nội tâm của NTT hơn cả cô. Cái tên LTH có tử tế, tốt đẹp gì đâu còn bày đặt thuê thám tử đi điều tra nữa. Hy vọng NTT sớm cắt đứt dây dưa với hắn đi.

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s