Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 29,30,31


Chương 29 – Sếp lớn và nhân viên quèn

Sau sự việc “đội nón xanh”, Lục Tử Hiên và Ninh Tiểu Thuần không gặp nhau 1 thời gian, hắn vẫn như ngày thường, không biểu hiện căm tức ra ngoài, nhưng bắt đầu lẳng lặng quan sát và điều tra, dù có đào 3 thước đất lên cũng phải đào cho ra gã đàn ông đó. Ninh Tiểu Thuần không nhận thấy sự khác thường của hắn, vội vàng đi thi, thi xong bắt đầu đến Hoàn Nghệ làm.
Lúc Ninh Tiểu Thuần mặc đồ công sở chính thức bước chân vào toà nhà Hoàn Nghệ, bỗng nảy sinh cảm giác vô cùng tự hào. Lần này ứng tuyển trợ lý tổng cộng có 12 người, 6 nam 6 nữ, nhìn sơ đều là tinh anh trong tinh anh. Phòng nhân sự mở hội nghị theo thông lệ, nói chào mừng họ gia nhập, khuyên họ cố gắng làm việc, sau đó phân họ đến các phòng khác nhau, tuỳ theo người phụ trách các phòng ban quen thuộc quy trình làm việc hướng dẫn.
Ninh Tiểu Thuần bị phân đến phòng Tài vụ, trưởng phòng tài vụ họ Lý, là 1 phụ nữ mang kính gọng đen, tóc bới cao, đeo đồ trang sức trang nhã, mặc đồ công sở kín mít, toàn thân lộ ra mùi vị già cỗi. Cô ta đẩy đẩy kính, chỉ vào vị trí bên cạnh, nghiêm nghị nói với Ninh Tiểu Thuần: “Chỗ của cô ở đây, trước tiên cô xem qua tư liệu, tìm hiểu về quy trình làm việc của công ty, không hiểu chỗ nào hỏi tôi.” Nói xong giẫm gót giày đi vào văn phòng.
Ninh Tiểu Thuần cam chịu ngồi xuống xem mớ tài liệu rắc rối nhàm chán, chợt khoé mắt thấy 1 dáng người cao ráo đi đến, Ninh Tiểu Thuần kinh hoàng, là Cố Minh Vũ. Trưởng phòng Lý vừa bước vào phòng của mình quay phắt lại, vội vàng đón tiếp, khoé mắt không giấu được nụ cười, chân thành nói: “Giám đốc đến đây có gì không ạ, tìm tôi đúng không?”
Cố Minh Vũ cười cười, nói: “Thư kí Hứa đang nghỉ phép, văn phòng tổng giám đốc đang khuyết 1 trợ lý, trưởng phòng Lý xem các cô trong văn phòng có ai thích hợp thì đề cử nhé.”
Trưởng phòng Lý vội vàng gật đầu, cười nói: “Giám đốc yên tâm, tôi sẽ làm tốt chuyện này. Hay là mời giám đốc vào văn phòng bàn về yêu cầu đối với trợ lý được không?”
“Haha, không cần, chỉ cần thông minh nhạy bén, hiểu rõ công việc tài vụ là được.” Cố Minh Vũ tiếp tục bày ra nụ cười giết người không đền mạng, “Làm phiền trưởng phòng Lý nhiều.” Nói rồi bỏ đi mất.
Ninh Tiểu Thuần liếc bóng lưng Cố Minh Vũ 1 cái, rồi nhìn nhìn sang bộ dạng trưởng phòng Lý mê trai, buồn cười muốn chết. Dáng vẻ này của cô ta với cô ta làm cho người ta cảm thấy cách nhau xa tít tắp, chả lẽ cô ta…
“Bà cô già này yêu thầm giám đốc đấy, lần nào cũng thế này, thật làm người ta nổi da gà.” Nhân viên bên cạnh nhích sang, thì thào nói Ninh Tiểu Thuần biết, chứng thực ý nghĩ trong đầu cô. Cố Minh Vũ hẳn là hoa thơm đã có chủ, lần trước ở quảng trường nhỏ chắc là bạn gái anh ta. Xem ra, trưởng phòng Lý không có cơ hội rồi.
Tuy nói nơi công sở như chiến trường, nhưng nơi công sở cũng là nơi nhiều chuyện. Ninh Tiểu Thuần bĩu môi lắc đầu, mỉm cười với người đó, sau đó quay lại làm việc.
Cô mở máy tính lên, nhìn chằm chằm tài liệu trong tập giấy tờ suy nghĩ. Cô vừa rồi thấy Cố Minh Vũ mà lấy làm kinh hãi, lại chợt nhớ đến Cung Triệt. Hoàn Nghệ là công ty của Cung Triệt, nhận thức này khiến cô lo lắng không kịp chuẩn bị tinh thần. Cô thật muốn gõ đầu mình thật đau, cô biết Hoàn Nghệ là công ty nổi tiếng trong giới kinh doanh, nhưng lại không biết đến những nhân vật lớn bên trên. Cô và Cung Triệt quan hệ như thế làm cô vô tình không tìm hiểu thân phận của anh ta, cô chỉ biết anh ta là dân làm ăn lắm tiền. Cứ thế, đến bây giờ, cô mới đặt tổng giám đốc của Hoàn Nghệ với Cung Triệt lên ngang hàng.
Giờ cô và anh ta cùng 1 công ty, anh ta là tổng giám đốc ngồi tận trên cao, cô là nhân viên nhỏ bé tầm thường, chắc hẳn sẽ không gặp nhau, nhưng cô lại không thấy nhẹ nhõm. Quan hệ của họ trừ Cố Minh Vũ ra thì chẳng còn ai biết, nhưng cô vẫn cảm thấy đứng ngồi không yên. Cô và anh ta chẳng thể chạm trán nhau ở đâu ngoại trừ giao dịch trên giường, nếu lỡ gặp ở công ty, cô không biết nên dùng thái độ gì đối mặt với anh ta.
Rắc rối quá đi thôi…. Cô buồn rầu gãi đầu.
Cô ép mình phải xem tài liệu, nhưng không cách nào xem nổi, lại tiếp tục suy nghĩ mông lung. Cô có thể vào Hoàn Nghệ, chỗ ngồi này là cô gián tiếp xài quy tắc ngầm mà có được? Oh, my ladygaga!
Nhưng mà, Cung Triệt là kiểu người tính toán, sẽ không làm chuyện lỗ vốn, nên sẽ không có chuyện anh ta cho cô vào cửa sau. Cô vào bằng chính sức lực của mình!! Trong lòng cô hò hét. Hò hét xong rồi xem tiếp tài liệu.
1 ngày trôi qua bình an vô sự, Ninh Tiểu Thuần hết giờ làm về nhà trọ, đi ngang qua quán cà phê của chị hàng xóm An Hội Lý, cô ngẫm nghĩ, bước vào. Cô theo thói quen, muốn uống 1 ly capuchino và nhâm nhi thưởng thức 1 miếng matcha.
An Hội Lý đột ngột đi đến, ngồi xuống kế bên Ninh Tiểu Thuần, dịch sát vào cô, nói nhỏ: “Tiểu Thuần, nói em nghe chuyện này.”
“Dạ?” Ninh Tiểu Thuần khó hiểu nhìn chị.
“Gân đây lúc chị đóng cửa quán, thấy có người trốn trong góc tối nhìn chằm chằm nhà trọ màu hồng, buổi tối em cẩn thận 1 tí, nhớ chú ý đấy.” An Hội Lý lo lắng nói.
“Vâng ạ.” Trong cánh rừng chim chóc gì cũng có, nói chi là 1 tên rình trộm. Ninh Tiểu Thuần nghĩ thầm trong lòng.

Chương 30 – Cầu hoan không được

Ninh Tiểu Thuần cảm thấy tình trạng hiện giờ của cô ở Hoàn Nghệ có thể hình dung bằng câu nước sôi lửa bỏng, vì cô gián tiếp làm mích lòng bà cô già trưởng phòng Lý, thật ra cô thấy mình cực kì vô tội. Sự việc là thế này, hôm đó cô ôm đống tài liệu đi theo bà cô già đến kho tư liệu, ở hành lang thì gặp Cố Minh Vũ, Cố Minh Vũ thấy cô, vì thế lịch sự mỉm cười gật gật đầu với cô, xem như chào hỏi, nhưng cảnh nào lọt vào mắt bà cô già lại không có ý nghĩ giống vậy.
Bà cô già cho rằng Ninh Tiểu Thuần mới vào công ty không thể nào quen biết với tầng trên, bây giờ giám đốc cười với cô nhất định là sau lưng có chuyện gì mờ ám, mới khiến giám đốc chú ý tới cô. Bởi vậy bà cô già lật úp bình giấm, hậu quả cực nghiêm trọng. Cô ta bắt đầu có thành kiến với Ninh Tiểu Thuần, cứ nhất mực hành hạ bảo cô xem tư liệu mà không phân công việc cho cô làm.
Lúc này Ninh Tiểu Thuần chỉ làm chân nấu nước pha trà cho đồng nghiệp, tất cả mọi người đều bận bịu làm chuyện lớn còn cô chỉ chạy vặt, làm linh tinh.
Công sở như chiến trường, cô chưa nếm trải việc đấu đá lẫn nhau, chẳng qua cô vô tình mang tiếng xấu quan hệ bất chính vì ảo tưởng của cấp trên mình. Sau này cô làm gì đều phải vừa mắt cấp trên, không cẩn thận chọc giận cấp trên cô chỉ có con đường chết.
Cô ủ rũ ra khỏi toà nhà Hoàn Nghệ, ở khúc quanh ngã tư đường, 1 chiếc BMW màu bạc chạy ngang qua, cô vô tình liếc vào trong xe, trong chớp mắt, người trong xe như có linh tính quay nhìn cô. 1 bên mặt góc cạnh rõ nét, mày rậm mắt sáng, khoé miệng nhếch lên theo thói quen, chẳng phải Cung Triệt đó sao?
Anh ta nhìn cô thật nhanh, sau đó thu hồi ánh mắt, lái xe đi. Ninh Tiểu Thuần nhìn chăm chăm làn khói để lại ngẩn người. Cô với anh ta tới bây giờ vẫn chưa gặp nhau trong công ty, từ sau lần làm tình lần trước cũng đã nửa tháng họ không gặp lại. Bây giờ thấy nhau ở ngoài Hoàn Nghệ, cô còn cảm thấy khó chịu, chứ đừng nói gặp trong công ty. Cô tâm tình phức tạp đi về phía trạm xe.
Ninh Tiểu Thuần xuống xe đi về nhà trọ màu hồng, thì thấy Lục Tử Hiên đứng trước chậu hoa ly trước cửa nhà trọ nhìn ngó quanh quất gì đó. Cô đến gần, vỗ nhẹ vai hắn, Lục Tử Hiên có vẻ giật mình, chột dạ quay đầu lại. Ninh Tiểu Thuần nghi hoặc nhìn hắn, hỏi: “Anh sao vậy? Sao đứng đây?”
Lục Tử Hiên cười cười, trả lời: “Anh đến tìm em, đoán em chưa về thấy hoa chỗ này nở đẹp quá, nên đứng ngắm 1 chút.”
Ninh Tiểu Thuần cảm thấy lời hắn là lạ, nhưng không tìm ra lạ chỗ nào, bèn lắc lắc đầu nói: “Ăn cơm chưa? Nếu không chúng ta cùng ăn nhé?”
“Được.” Hắn đáp.
Ninh Tiểu Thuần chợt nhớ đến 1 chuyện, kề sát tai hắn hỏi, “Anh ở đây có thấy tên kì cục lén lút rình rập nào không?”
Lén lút?! Lục Tử Hiên có vẻ không tin, Ninh Tiểu Thuần nói tiếp: “Là chị Hội Lý nói, chị ấy nói lúc xong việc thấy có người núp trong tối, lén lút không biết đang làm gì đó.”
Giọt mồ hôi lạnh chảy xuống trán Lục Tử Hiên, không phải nói hắn đó chứ?! Gần đây tối nào hắn cũng đến chỗ này theo dõi, nhưng không tìm ra manh mối nào, hắn không thấy gian phu, ngược lại còn bị người ta cho là tên biến thái?!
Hắn ra vẻ quan tâm nói: “Vậy em cẩn thận đó, có chuyện gì gọi ngay cho anh!” Ninh Tiểu Thuần gật đầu, đến quán ăn với hắn.
Trên bàn ăn, Ninh Tiểu Thuần hỏi hắn, “Phòng làm việc thế nào rồi? Có tốt không anh?” Lục Tử Hiên đáp: “Ừ, rất tốt, gần đây trúng được hạng mục lớn, đang chuẩn bị làm, chuẩn bị xong sẽ cạnh tranh bỏ thầu. Còn em, công việc được không?”
Nói đến công việc, Ninh Tiểu Thuần liền nhíu mày. “Tóm lại có 1 chữ, phiền!” Cô miễn cưỡng nói.
“Công việc không vui là bình thường, không cần buồn quá, từ từ cũng thuận lợi thôi.” Tay Lục Tử Hiên chụp lên mu bàn tay cô, ngón tay vừa vuốt nhẹ vừa nói.
“Ừ.” Ninh Tiểu Thuần muốn rút tay lại ăn cơm tiếp, nào ngờ Lục Tử Hiên không cho, đè chặt lại, kề sát tai cô nói: “Đừng để phiền não trong lòng, chúng ta làm chuyện vui vẻ, bỏ hết áp lực đè nén, thế nào?” Hắn nói xong còn không quên hà hơi vào tai cô.
Ninh Tiểu Thuần hiểu ngay tức khắc chuyện vui theo lời hắn là chuyện gì, nhưng cô mới xong việc về nhà, mệt mỏi vô cùng, hiện giờ không có tâm trạng làm chuyện đó với hắn, nên khéo léo trả lời: “Em mệt lắm, chỉ muốn ngủ sớm 1 chút mà thôi.”
Lục Tử Hiên vừa nghe, mặt xạm lại, chẳng lẽ tối nay tên đó tới tìm cô, nên cô kiếm cớ né hắn?! Hắn càng nghĩ càng giận, nhưng không muốn rút dây động rừng, bèn châm chọc: “Vậy à, anh còn tưởng chỗ em cất giấu người nào đó chứ, haha…”
Ninh Tiểu Thuần bất an nhíu mày, ráng mỉm cười: “Anh nói bậy bạ gì vậy!” Nói rồi gõ đầu hắn, rồi vùi đầu ăn cơm. Cô lờ mờ cảm thấy có gì đó thay đổi, chuyện đã giấu lâu này cũng sắp bị lộ dưới ánh sáng.
Lục Tử Hiên nhìn cô qua khoé mắt, hừ, cô ta luôn từ chối hắn, chẳng lẽ cô ta không có chút tình cảm nào với hắn sao, vậy sao còn không chia tay?!
Hắn tuy rất giận cô, nhưng dù sao họ quen nhau cũng đã lâu, cũng có tình cảm. Nếu lập tức phá thủng tình trạng này, mọi người cũng khó xử, cũng luyến tiếc.
Hắn buồn bực và 2 miếng cơm. Ninh Tiểu Thuần không thoả mãn hắn, hắn còn có người bổ sung, hắn có thể lên lầu tìm cô hàng xóm, cô gái ngon miệng vừa ăn kia!!

Chương 31 – Lúc làm chuyện mây mưa

Lục Tử Hiên đưa Ninh Tiểu Thuần về đến dưới lầu nhà trọ màu hồng, nhìn cô lên lầu. Khi hắn thấy cô vào phòng mở đèn, lập tức lao lên cầu thang, nhẹ nhàng lên tầng nhà Thiện Khiết Nhi. Hắn thấy ánh đèn từ trong phòng chiếu ra qua khe cửa, trong lòng vui vẻ, bước tới gõ nhẹ, chỉ chốc lát sau nghe tiếng dép lê bước ra, cửa mở ra, Thiện Khiết Nhi mặc đồ ở nhà xuất hiện trước mặt hắn.
Lục Tử Hiên biết hình tượng u sầu của hắn có tác dụng chết người với Thiện Khiết Nhi, nên lần nào cũng dùng. Hắn ra vẻ đau thương dựa lên tường, ngước lên 1 góc 45 độ dưới ánh đèn ngoài hành lang. Ánh mắt sâu thẳm, nghe tiếng mở cửa, chậm rãi quay đầu, ánh mắt lướt qua, cuối cùng dừng trên người Thiện Khiết Nhi.
Thiện Khiết Nhi liếc qua 1 cái đã bị ánh mắt sâu thẳm của hắn hấp dẫn, bất giác ngã vào ánh mắt sâu như hồ nước không thể kiềm hãm. Cuối cùng Lục Tử Hiên ho nhẹ, đánh thức Thiện Khiết Nhi.
Thiện Khiết Nhi mới thấy Lục Tử Hiên đã thật phấn khởi, hôm đó hắn đi rồi, trong đầu cô vẫn luôn nhớ lại cảnh bọn họ an ủi nhau. Chẳng lẽ tình 1 đêm có ma lực lớn đến thế sao? Cô luôn luôn chờ mong được gặp lại hắn, giờ đây được thoả ước nguyện, lại nhìn chằm chằm ánh mắt hắn mà ngẩn người, cô xấu hổ chết được. Nói đến cùng, cô còn rất ít tuổi, nên đỏ mặt, cụp mắt nhìn chăm chú xuống đất.
Cô ấp úng nói: “Anh Can, có chuyện gì?”
Lục Tử Hiên hơn 10 giây sau mới phản ứng, hoá ra hắn bây giờ tên là “Can Hiên”. Hắn tiếp tục sắm vai u buồn, dùng giọng điệu buồn bã nói: “Ừm, không có gì, chỉ là muốn gặp em.”
Lời của hắn như quả bom thả vào hồ nước yên tĩnh, tạo từng đợt sóng. Hắn nhớ cô?! Thiện Khiết Nhi khó tin che miệng.
“Không mời anh vào sao?” Lục Tử Hiên nhìn cô hỏi.
“Vâng, vâng, mau vào đi.” Thiện Khiết Nhi mở rộng cửa, nghiêng người cho hắn vào. Cô không biết cô đã dẫn sói vào nhà, sói đói lại chuẩn bị xem cô như con cừu nhỏ mà ăn sạch sẽ.
Lục Tử Hiên ngồi xuống salon, tiếp tục thả viên đạn bọc đường, hắn nói: “Tuy chúng ta chỉ mới gặp 1 lần, tuy anh không biết tên em, nhưng lòng anh cứ luôn nhớ đến em…”
Tay Thiện Khiết Nhi cầm ly nước run rẩy, hắn sao lại nói chuyện nồng nàn đến vậy. Cô đưa nước cho hắn, sau đó nhỏ nhẹ nói: “Em tên Thiện Khiết Nhi.”
“Khiết Nhi, ừm, tên thật thuần khiết.” Lục Tử Hiên lúc cầm ly nước như vô ý chạm nhẹ vào tay cô, khiến Thiện Khiết Nhi nôn nao.
Lục Tử Hiên vỗ vỗ vị trí bên cạnh kêu Thiện Khiết Nhi đến ngồi, cô nhăn nhó ngồi xuống. Thiện Khiết Nhi mở TV, TV đang chiếu phim thần tượng đến cảnh giết người không đền mạng, 2 diễn viên nam nữ đang hôn nhau say sưa. Hơi thở cô dồn dập, lén nhìn Lục Tử Hiên ngồi bên, thì thấy Lục Tử Hiên cũng đang nhìn cô, mặt hắn càng lúc càng gần, hô hấp của cô càng lúc càng nặng nề, nhắm mắt lại, môi Lục Tử Hiên ấm áp liền phủ lên môi cô.
Tay hắn luồn vào trong quần áo cô, vuốt ve 2 điểm nhạy cảm trên dưới. Hơi thở hắn nóng rực lượn lờ bên cổ cô, 1 bên vú bị kéo ra ngoài áo, bàn tay to lớn thoả thích vuốt ve, ngón tay dài đè lên đầu vú, vân vê. Bàn tay phía dưới thẳng tiến, đẩy 2 cánh hoa mềm, nắm hoa hạch nhạy cảm, chà xát thật nhanh.
Cô cắn môi, hồi hộp. Càng hồi hộp càng hưng phấn, hơi nóng trong cơ thể càng tập trung, cô nhanh chóng cảm thấy giữa 2 đùi dần dần nóng ẩm, hơn nữa ngón tay hắn vươn vào trong vờn trêu làm chất dịch bắt đầu trào ra.
Ngón tay hắn đùa giỡn trên đỉnh hồng, ngón giữa đi vào trong 1/3 vờn điểm mẫn cảm, khơi gợi khát khao mãnh liệt của cô, “Ah…” Cô ngửa đầu rên khẽ, đầu gối yếu ớt co lên, 2 tay nắm chặt hông hắn.
Hắn để cô ngồi lên đùi, dựa vào người hắn, tách 2 chân cô sang 2 bên, cởi chướng ngại vật, tách cánh hoa, đỉnh hồng mượt mà run rẩy dưới ánh đèn.
“Chỗ này của em đẹp thật!” Hắn tựa cằm lên vai cô, thận trọng thưởng thức đầu ngón tay hắn lượn vòng bên trong. “Đừng nhìn…” Cô cảm thấy thật xấu hổ.
“Em thích bị nhìn mà…” Tay hắn xoa lối vào, chất dịch quả nhiên lại tràn ra.
“Không…” Cô muốn kẹp chặt đùi, hắn lại không cho, dùng bắp chân cản lại, ngón tay vươn vào trong, khéo léo ra vào.
“Xem đi, của em mút chặt anh này.” Hắn đẩy đầu cô nhìn xuống, cô tận mắt thấy ngón tay hắn ra vào trong cơ thể mình, đầu ngón tay thấm chất dịch trong suốt. Cô đỏ mặt, thẹn thùng quá sức. “Đừng vậy mà…” Cô hổn hển cầu xin.
Hắn không màng để ý, nhanh chóng cởi quần áo, vật cương cứng ngẩng cao giữa 2 chân cô. “Em thích ngón tay hay cái này đến hầu hạ em?” Hắn lẩm bẩm bên tai cô. Hắn rút tay ra, cọ vật nóng lên cánh hoa. Cô không nói gì nhưng dịch đùi, chạm phải phân thân của hắn, cảm giác nóng rực khiến cô nhanh chóng để chân lại chỗ cũ.
“Em thích nó!” Hắn nhẹ nhàng nâng mông cô, vật đó nhắm ngay lối vào, “Cầm nó,” hắn nói, “Để nó đi vào người em!”
Cô không biết phải làm sao, nhưng vẫn cố lấy can đảm đụng vật to lớn của hắn. Cái đó của hắn rất lớn, tay cô bao không hết nổi…
Cô đỏ mặt đưa tay giúp để nó vào trong mình, cảm giác trong cô từ chút từng chút 1 bị căng ra, nghe thấy tế bào toàn thân cô đều hò hét vui mừng.
“Di chuyển!” Hắn ra lệnh, “Dựa theo ý em mà di chuyển.” Hắn nắm eo cô, giúp cô lên xuống. 2 tay cô bám chặt tay vịn salon, cặp mông uốn éo tuỳ ý. Cô mặc sức lợi dụng phân thân của hắn thoả mãn bản thân, chủ động phương hướng và tốc độ. Cô say sưa lên xuống, không ngừng kích thích đỉnh đầu yếu ớt của hắn.
Phân thân của hắn run lên trong cô, lối vào sưng đỏ mút chặt phân thân của hắn, cho thấy cô còn muốn thoả mãn hơn nữa. Hắn ôm cô đứng lên, ép người cô lên tường, bức tường lạnh ngắt đè ép ngực cô. Hắn nâng mông cô ra vào mạnh mẽ, thân thể mảnh khảnh chấn động, cặp ngực méo mó không tự nhiên. Cô hé môi, phát ra tiếng kêu sung sướng theo mỗi lần ra vào của hắn.
Cô hoàn toàn quên mất mình đang ở đâu, thoả lòng tận hưởng, để tình dục dẫn dắt cô 1 lần rồi 1 lần lên đến đỉnh điểm. Vách tường non mềm không ngừng bao chặt phân thân của hắn, hắn cắn răng chịu đựng, cổ họng rên rỉ liên tục, đến khi không kiềm được nữa, hắn mới để mình phóng thích mầm móng…

29 thoughts on “Tinh khôi và nồng nhiệt – Chương 29,30,31

  1. ghét tên nam phụ kinh khủng
    anh Triệt sao lại làm lơ chị Thuần thế 😦
    k lẽ chỉ có nàng là ko khí thôi sao
    T__________T
    biết chừng nào mới có tình cảm ah ~

  2. cặp đôi phụ, next đê, dạo này mình chai rùi hay sao ý, coi mấy cái H toàn lướt lướt nhỉ, hay mình đã up lv rùi :O. Đang chờ coi diễn biến có gì hot, H hoài hết hot rùi =w=||
    Thanks ss khôi 😀

  3. thanks bạn nhiều nha , mình đọc bộ nào của nhà cũng ghiền hết ah thế là căm quân ở đây thường xuyên luôn ah, mà sao mình ghét nhân vật phụ này vô cùng đầu óc lúc nào cũng đen tối giả tạo mong nhan vật chính mau mau chia tay đi ah

  4. loiloi nói:

    ban đầu mình thấy NTT làm tình nhân của CT mà còn đây dưa với LTH,cũng hơi buồn cho LTH mà giờ đây mới thấy LTH là đồ đểu cán gì đâu.
    thanks các nàng nhiều

  5. Iij nói:

    E tkay bt vs nam fu. Nay.vi ank ay lag nkag vj bjet nu 9 ng0aj tink day chu va k tkjck nu9 vi da la ng cua nam 9 ma k0n-dj lag nkang k r0 rag vs nam fu. Tr0g khj do tkj cug luc lai qhe vs2 ng dan 0g co faj la 4-qa k.tên tr.la tjnk kh0j va n0.g nkjet la y ba0 nu 9 tjnk kh0j ma e cka tkay co ckut j la tr0g trag ca

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s