Người vợ thay thế – Chương 082


Edit: HoangShin

Beta: Quinn & PhuDung

Chương 082 – Bàn bạc biện pháp giải quyết

Đới Tư Dĩnh nhìn số điện thoại trên di động cảm thấy không hề quen thuộc, không biết  ai đang gọi cho cô.

“Alo, xin hỏi ai vậy?.” Cô vẫn tiếp điện thoại, lễ phép hỏi.

“Cô là Đới Tư Dĩnh phải không? Tôi là Bạch Vân Phi, thực mạo muội đã quấy rầy cô.” Bạch Vân Phi ở đầu dây bên kia nói một cách khách sáo.

“Bác sĩ Bạch, thì ra là anh.” Đới Tư Dĩnh có chút giật mình, cũng ẩn chứa có chút bất an.

“Vâng, xem ra Đới tiểu thư vẫn còn nhớ tôi, cô có thời gian không? Tôi có việc cần tâm sự với cô, là chuyện của chị gái cô.”

“Có, được, anh tìm một chỗ, tôi lập tức tới liền.” Đới Tư Dĩnh nghe được có chuyện về chị của mình, sự bất an trong lòng càng lúc càng lớn, vội vàng buông điện thoại, chạy đến điểm hẹn.

Quán cà phê gần bên bệnh viện XXX.

“Bác sĩ Bạch, chị của tôi chẳng lẽ………” Đới Tư Dĩnh bất an không yên tâm trí như ở nơi nào, không có can đảm để hỏi.

“Đừng khẩn trương, thân thể của cô ấy không có vấn đề gì cả.” Bạch Vân Phi nhìn thái độ khẩn trương của cô, mỉm cười an ủi.

Nghe được anh nói như vậy, Đới Tư Dĩnh thả lỏng một chút,  nhưng sự nhẹ nhõm trong lòng lại bị lời nói phía sau của anh khiến cho căng thẳng trở lại.

“Nhưng ý tưởng của cô ấy có vấn đề, nếu không lên tiếng ngăn cản, cô ấy sẽ xảy ra chuyện.”

“Ý tưởng, chị ấy có ý tưởng gì?” Đới Tư Dĩnh lần thứ hai khẩn trương hỏi.

“Cô ấy nghĩ đến việc sinh con.”

“Sinh con?” Đới Tư Dĩnh ngây ra một lúc, lòng đột nhiên đau xót, sau đó giật mình hỏi: “Chị ấy không thể sinh con sao?.”

“Đúng vậy, cô ấy không thể sinh con, nếu cô ấy mang thai, sẽ phải ngưng việc uống thuốc lại, chắc cô cũng  biết hậu quả của việc dừng uống thuốc, có lẽ sau khi đứa nhỏ được sinh ra thì cô ấy lập tức ra đi vĩnh viễn .”Giọng điệu của  Bạch Vân Phi  thật kiên định.

Tay cầm tách cà phê, run run một chút, ông trời có phải  đối với các cô tàn nhẫn quá hay không, đoạt đi cha mẹ các cô, cũng đồng thời đoạt đi quyền làm mẹ của chị em cô.

“Chuyện này, anh  nói qua với chị ấy chưa? Chị ấy biết không?.”

“Đã nói qua, nhưng tôi thấy hình như cô ấy rất kiên quyết, muốn sinh một đứa con, cho nên, tôi tới tìm cô, hy vọng cô có thể khuyên nhủ thuyết phục cô ấy từ bỏ ý niệm này trong đầu.” Bạch Vân Phi nói ra mục đích đến tìm cô.

“Bác sĩ Bạch, chẳng lẽ thật sự không có biện pháp khác sao, để chị ấy sinh một đứa con, còn có thể bảo toàn tính mạng của chị ấy.” Ánh mắt Đới Tư Dĩnh có chút chờ mong, cô thực hy vọng chị mình có thể sinh cho Phỉ một đứa con.

“Không có cách nào cả.” Bạch Vân Phi lắc đầu, hoàn toàn đánh vỡ một chút ảo tưởng còn lại của cô.

“Bác sĩ Bạch, cám ơn anh đã nói cho tôi biết, tôi sẽ khuyên nhủ chị ấy từ bỏ  ý niệm này trong đầu, không bằng hôm nay tôi mời anh đi dùng cơm.” Đới Tư Dĩnh đột nhiên nhớ tới, cô vẫn muốn mời anh đi ăn cơm để cảm ơn anh.

“Cám ơn, có điều hôm nay không được, một lát nữa tôi còn có việc, để hôm khác đi, hôm khác tôi sẽ mời cô, hẹn gặp lại.” Bạch Vân Phi đứng lên, lễ phép cự tuyệt.

“Nếu đã như vậy, tôi sẽ không làm chậm trễ việc của anh, hẹn gặp lại.”

Đới Tư Dĩnh một mình lẳng lặng ngồi ở chỗ kia, cô nên khuyên nhủ như thế nào để thuyết phục chị mình từ bỏ ý niệm  này trong đầu.

Lấy di động ra, gọi vào số máy của Trịnh Vũ Văn.

“A lô, Vũ Văn, cậu gọi điện cho Tây Bác, bảo anh ta nói cho Long Ngạo Phỉ biết, tối nay mọi người cùng nhau đến nhà của mình, mình có chuyện quan trọng muốn nói với mọi người.”

“Tư Dĩnh, chuyện gì vậy?” Trịnh Vũ Văn cảm giác được tình thế nghiêm trọng, bằng không Tư Dĩnh sẽ không làm kinh động đến người khác như vậy.

“Đừng hỏi, trong điện thoại nói chuyện không rõ ràng được, rồi cậu sẽ biết, tạm biệt.” Đới Tư Dĩnh nói xong, ngắt  điện thoại.

“Ê, ê……” Trịnh Vũ Văn lớn tiếng kêu, Tư Dĩnh chết tiệt , chuyện gì không nói cho rõ ràng, làm cho lòng của cô lo lắng bất an.

Reng reng reng, đang ở văn phòng cùng Long Ngạo Phỉ bàn luận chuyện công tác, Từ Tây Bác cầm lấy di động, nhìn dãy số hiện trên điện thoại, khóe miệng nhếch lên., không che dấu  được tâm tình đang vui sướng.

“Vũ Văn, nhớ anh sao?”

“Ai nhớ anh, em nói cho anh biết, Tư Dĩnh gọi điện thoại đến, bảo anh và  Long Ngạo Phỉ buổi tối tới nhà cô ấy, cô ấy có chuyện muốn nói.” Trịnh Vũ Văn nũng nịu nói.

“Đến nhà của Tư Dĩnh, chuyện gì vậy?” Từ Tây Bác sửng sốt.

“Không biết, cô ấy không nói cho em biết, dù sao anh cứ đến là được, đừng quên, em cúp máy đây.”

“Điện thoại của ai vậy?” Long Ngạo Phỉ nghe anh nói đi đến nhà của Tư Dĩnh liền nhìn anh hỏi.

“Vũ Văn, cô ấy nói Tư Dĩnh gọi điện bảo cậu cùng với tớ, tối nay đến nhà của cô ấy, cô ấy có chuyện muốn nói, nhưng cô ấy không có nói là chuyện gì? Cảm giác chắc là có chuyện gì đó nghiêm trọng, bằng không cô ấy sẽ không bảo chúng ta cùng đi.” Từ Tây Bác suy nghĩ một chút, vẻ mặt trầm trọng.

“Tớ biết rồi, sau khi tan sở, cậu chờ tớ cùng đi.” Long Ngạo Phỉ lo lắng trong lòng, Tư Dĩnh tìm anh có chuyện gì? Suốt cả buổi chiều đều không yên lòng.

Mọi người ngồi ở trên sô pha, ánh mắt đều nhìn Đới Tư Dĩnh chằm chằm , muốn nhanh chóng biết có chuyện gì xảy ra?

Ánh mắt Đới Tư Dĩnh dừng trên người Long Ngạo Phỉ, lo lắng nói: “Chị ấy muốn sinh con.”

Sinh con sao, mọi người ngây ngẩn cả người, quay mặt nhìn nhau, sinh con thì rất bình thường, có vấn đề gì sao?

“Tư Dĩnh, cậu nói đúng là việc này sao? Đây là chuyện tốt mà, cậu lo lắng cái gì?.” Trịnh Vũ Văn cảm thấy  kỳ quái hỏi.

“Nhưng chị ấy không thể, sinh ra đứa nhỏ chẳng khác nào chấm dứt tính mạng của chị ấy.” Lời nói của Đới Tư Dĩnh giống như quả  bom hẹn giờ , làm cho mọi người chợt lặng ở nơi nào, không có phản ứng.

“Tôi muốn  nhờ mọi người suy nghĩ ra một biện pháp, làm cho chị ấy từ bỏ ý niệm này trong đầu.” Đới Tư Dĩnh tiếp tục nói.

“Tại sao cô ấy lại đột nhiên nghĩ đến nhất định phải sinh con.” Từ Tây Bác thì thào hỏi một câu.

Đới Tư Dĩnh nhìn Long Ngạo Phỉ, sâu kín nói: “Tôi nghĩ chị ấy muốn lưu lại cho anh một đứa con, thậm chí không tiếc mất  đi mạng sống  của chính mình.”

Long Ngạo Phỉ chau mày, anh đã sắp bị hết chuyện này đến chuyện khác ấp đến khiến anh lâm vào tình trạng kiệt sức, vấn đề cứ xảy ra liên tục, rốt cuộc anh phải làm sao bây giờ. Trong lòng  cảm thấy mệt mỏi.

 

4 thoughts on “Người vợ thay thế – Chương 082

  1. Chị Dĩnh ơi, đôi lúc em thấy chị hay quan trọng hóa vấn đề. Quan trọng là thuận theo tự nhiên chị ạ. Kiểu này em đau tim mất.

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s