Người vợ thay thế – Chương 080


Edit: HoangShin

Beta: PhuDung & Quinn

Chương 080 – Long Ngạo Phỉ đau khổ

Long Ngạo Phỉ phiền não ngồi ở văn phòng, không hề có tâm tình để ý tới xấp hồ sơ trên bàn đang chờ anh ký tên.

“Ngạo Phỉ, tớ đến lấy hồ sơ, cậu đã ký tên xong rồi sao?” Từ Tây Bác đẩy cửa ra, bước vào.

“Cậu có tài liệu cần tớ ký tên sao?” Mắt Long Ngạo Phỉ cũng không thèm  nhìn anh, không kiên nhẫn nói

“Không có của tớ, nhưng mọi người đang ở phía dưới đợi cậu kìa, ai cũng không dám đến gây chuyện chọc giận cậu, cho nên chạy đến chỗ tớ tố khổ, tớ không sợ chết đành phải đến đây hỏi cậu.” Từ Tây Bác cũng không để ý, vừa ngồi xuống liền mở miệng nói đùa.

“Cho cậu thay tớ ký tên đó.”  Long Ngạo Phỉ đem một đống văn kiện đẩy đến trước mặt Tây Bác.

“Cái gì? Nhiều như vậy, tớ không làm đâu.”  Từ Tây Bác ngạc nhiên kêu lên, vội vàng nhảy ra thật xa.

“Cậu không phải không sợ chết sao? Hiện tại tớ còn không bảo cậu đi chết cơ mà.”  Mắt Long Ngạo Phỉ  lạnh lùng liếc Tây Bác một cái.

“Đúng là tớ không sợ chết, nhưng đối với cái này, so với chết còn khổ sở hơn.”  Từ Tây Bác chỉ vào đống văn kiện, e sợ trốn còn không kịp, đứng càng xa.

“So với chết còn khổ sở hơn.”  Long Ngạo Phỉ lập lại một lần, trên mặt mang theo nụ cười khổ.

“Ngạo Phỉ, cậu làm sao vậy? Cậu sống cùng Tư Giai không tốt sao?”  Từ Tây Bác cẩn thận hỏi thử, anh thật sự không muốn chạm đến chuyện thương tâm của Ngạo Phỉ.

“Tốt, nhưng tớ mệt mỏi quá, mỗi ngày sống chung với cô ấy đều phải cẩn thận, tớ không dám tức giận, mỗi ngày đều bắt buộc bản thân tươi cười trước mặt cô ấy, lúc nào tớ cũng nói với mình, cô ấy là bệnh nhân, tớ đối với cô ấy không thể trốn tránh trách nhiệm và nghĩa vụ, bây giờ tớ thực tình không rõ, tớ rốt cuộc có yêu thương cô ấy không?”  Long Ngạo Phỉ dựa đầu vào lưng ghế, vẻ mặt hoang mang khổ sở.

Từ Tây Bác nhìn anh, trong lòng cũng thực bất đắc dĩ, thanh quan cũng khó giải quyết việc nhà, huống hồ đó là chuyện tình cảm, chỉ có người trong cuộc mới rõ ràng, người bên ngoài không có cách nào giúp đỡ anh được.

“Ngạo Phỉ, có lẽ cậu đã tự làm bản thân mình mệt mỏi, Tư Giai cũng không phải cần cậu mỗi ngày dịu dàng tươi cười, quan tâm, có lẽ cô ấy cũng rất khó xử, cậu không cần xem cô ấy là bệnh nhân, mỗi ngày phải hầu hạ cẩn thận, cậu cứ xem cô ấy là người bình thường, cậu cùng cô ấy đều đã suy nghĩ quá nhiều.”  Từ Tây Bác thử giúp anh  phân tích.

“Nhưng mà Tây Bác, cậu biết không? Tớ nghĩ không thể quay lại thời gian trước đây, trở lại là một Long Ngạo Phỉ yêu Tư Giai thật sâu đậm, tớ thường xuyên nghĩ đến người nằm bên cạnh chính là Tư Dĩnh, lúc đêm dài thanh vắng, tớ không tự chủ được, nghĩ đến không biết bây giờ cô ấy đang làm gì? Có phải ở cùng một chỗ với Hàn Cảnh Hiên  không? Tớ ghen tị đến phát điên, tớ nên làm  gì bây giờ? Tớ đang tự dày vò bản thân vì làm tổn thương đến hai người phụ nữ yêu tớ.”  Long Ngạo Phỉ đau khổ nhắm mắt lại.

“Ai.”  Từ Tây Bác thở dài: “Tớ nên giúp cậu như thế nào đây?.”

“Cậu ra ngoài trước đi, tớ cần suy nghĩ, bản thân tớ còn không giúp được mình, cậu làm sao giúp tớ đây?”  Long Ngạo Phỉ như trước nhắm mắt lại, khoát tay.

“Vậy được rồi.”  Từ Tây Bác xoay người định bước nhanh, nhưng sau đó quay đầu lại, đến bàn ôm đống văn kiện kia đi ra.

Sau khi tan sở, Long Ngạo Phỉ không biết  mình vì sao đi đến dưới nhà của  Đới Tư Dĩnh.

Muốn quay đầu xe rời đi, nhưng tay cũng không nghe theo sự sai khiến của anh, anh cố gắng thuyết phục mình,  coi như đi thăm bạn bè, nhìn xem cô sống tốt không?

Anh đưa tay ấn vào chuông cửa.

Mở cửa ra Đới Tư Dĩnh nhìn thấy anh, ngây ngẩn cả người, không biết vì sao anh  trở về đây? Nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài, chị không cùng đến với anh.

“Không cần nhìn, Tư Giai không tới đây, em sống tốt không?” Long Ngạo Phỉ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tiều tụy, biết rõ ràng cô không khỏe, nhưng ngoài hỏi như vậy anh không biết phải nói gì?

“Tốt lắm, chị không tới đây em không thể mời anh vào nhà được.”  Trái tim Đới Tư Dĩnh nhảy lên thật mạnh, nói xong liền đóng cửa lại, cô không muốn có cơ hội ở cùng với anh, cô sợ mình  không kiềm lòng được.

“Tư Dĩnh, anh nhớ em quá.”  Long Ngạo Phỉ lấy tay chặn cửa, nghiêng người một cái lách vào trong phòng, đột nhiên ôm lấy cô từ phía sau.

Nghe thấy tiếng gọi đầy thâm tình, thân thể Tư Dĩnh trở nên cứng đờ, cố gắng cứng rắn nuốt nước mắt sắp chảy ra vào trong, gạt tay anh  nói: “Không cần, đừng như vậy, chúng ta không thể làm chị ấy tổn thương.”

Lập tức vẻ mặt Long Ngạo Phỉ  buồn bã  đến ngồi trên ghế sô pha, Đới Tư Dĩnh nhìn thấy anh như vậy không phải không đau lòng, mà là cô không thể đau lòng.

“Trở về đi, chị ấy đang chờ anh ở nhà.”  Đè nén đau đớn trong lòng mình, cô mở miệng nhắc nhở anh.

“Chị, em mở miệng đều là chị, em có nghĩ tới bản thân mình không, em không thương anh sao? Em không đợi anh sao?” Long Ngạo Phỉ đột nhiên rống giận, ánh mắt sắc bén như muốn nhìn thấu tâm can cô, đứng lên bước một bước tới gần  cô.

“Em….”  Đới Tư Dĩnh đột nhiên có chút bối rối, tại sao anh cứ phải bức bách cô như vậy, rõ ràng anh đã biết tất cả.

“Em cũng nghĩ đến anh, đã chờ đợi anh đúng không? Vậy không cần đem anh giao lại cho người khác.”  Nét mặt Long Ngạo Phỉ có chút hòa  hoãn, bắt lấy hai vai của cô.

“Không, em không nghĩ, em cũng không chờ đợi, chị ấy cũng không phải người khác, chị ấy là vợ của anh, là chị gái của em.”  Lòng Đới Tư Dĩnh trở nên cứng rắn, thật tàn nhẫn nói ra sự thật khúc mắc giữa bọn họ trong lúc đó.

“Không cần em phải nhắc nhở anh, những chuyện đó anh đều biết, nhưng em hãy nói cho anh biết, anh làm phải làm sao để quên được em? Phải làm sao để  thời điểm ôm Tư Giai, mà trong lòng anh không còn nhớ tới em đây?”  Long Ngạo Phỉ lảo đảo lùi về phía sau hai bước, thốt ra lời nói trong lòng.

Đới Tư Dĩnh ngây ngẩn cả người, anh nói anh nhớ cô khiến cô có chút mừng rỡ như điên, nhưng lòng lập tức phủ nhận, cô không thể, anh cũng không thể. Tiếp tục quyết tâm, lạnh lùng nói:

“Anh nói thời điểm anh ôm chị ấy thì nghĩ đến em, vậy chẳng phải là nói thời điểm trước kia anh ôm em liền nhớ đến chị ấy hay không? Em cùng chị ấy rõ ràng giống nhau như đúc, thật là lời nói không thật lòng, ôm vào trong ngực, anh có thể nhận biết mỗi người sao?”

“Ha ha, Tư Dĩnh, em đang vũ nhục anh sao, hay là đang vũ nhục chính em vậy, có lẽ thời điểm trước kia ôm em vào lòng, anh thực có nghĩ đến Tư Giai, cho dù hai người giống nhau như vậy, nhưng em đừng quên, con người không có ai hoàn toàn giống nhau, em vàcô ấy căn bản là không giống, đây là nguyên nhân làm anh đau  khổ, bởi vì anh không có cách nào coi các người  thành một người để yêu…….”  Long Ngạo Phỉ đột nhiên nở nụ cười, chính là một nụ cười bất đắc dĩ, nhìn rất đỗi thê lương.

Đới Tư Dĩnh trầm mặc nhìn anh, cô hiểu được, cô có thể lý giải, nhưng bản thân cô lại vô năng vô lực..

 

6 thoughts on “Người vợ thay thế – Chương 080

  1. (¯`·.º-:¦:-† thanh †-:¦:-º.·´¯) nói:

    a phi co nen trach nguoc lai 2 chi em nha nay tai sao xuat hien lam cuoc doi anh kho ko….????

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s