Người vợ thay thế – Chương 074


Edit: HoangShin

Beta: Phu Dung & Quinn

Chương 074 – Diễn trò

Trong phòng khách, ngồi trên ghế sô pha, ánh mắt Đới Tư Dĩnh luôn không tự chủ được liếc về phía phòng ngủ của chị, nhìn thấy cửa phòng đóng chặt, trong lòng thầm rơi lệ.

“Tư Dĩnh, kiên cường một chút, đây là lựa chọn của các người, cô chỉ có thể chấp nhận nó”. Từ Tây Bác biết rằng những lời nói này có chút tàn nhẫn, nhưng anh vẫn phải nói.

“Tôi biết, tôi đã chấp nhận điều đó, anh ấy vốn là của chị, không phải sao?” Đới Tư Dĩnh hơi cười khổ.

“Tư Dĩnh, sau này cô dự tính sẽ  làm thế nào?” Với tư cách bạn bè, Từ Tây Bác quan tâm hỏi.

“Thích ứng trong mọi hoàn cảnh, tôi không có dự tính gì, hiện tại tôi chỉ lo lắng cho bệnh tình của chị, hy vọng chị ấy sống hạnh phúc.”

“Cô cùng Tư Giai đều là người hiền hậu, phải tin tưởng người tốt sẽ có báo đáp tốt, ông trời nhất định sẽ cho các người được hạnh phúc.” Từ Tây Bác an ủi cô.

“Ha ha”. Đới Tư Dĩnh đột nhiên nở nụ cười, “Tây Bác, những lời nói này không giống với tính cách của anh, có phải Vũ Văn bảo anh phải nói như vậy”.

“Ha ha, thì ra cô đã biết”. Từ Tây Bác đột nhiên có chút ngượng ngùng nở nụ cười, bất quá nhắc tới Vũ Văn, vẻ mặt anh đầy hạnh phúc.

Cánh cửa phòng ngủ đột nhiên bị mở ra, Long Ngạo Phỉ cùng Đới Tư Giai đi ra, vẻ ửng đỏ trên mặt Tư Giai còn chưa phai, khiến người ta không khó đoán hai người ở trong phòng đã làm những gì.

“Tư Giai, anh đi về trước, em nghĩ ngơi cho tốt”. Long Ngạo Phỉ dịu dàng nói với Đới Tư Giai.

“Vâng”. Cô nhẹ nhàng gật đầu.

“Tây Bác, chúng ta đi thôi”. Long Ngạo Phỉ lập tức đi ngang qua người Tư Dĩnh, hướng về Từ Tây Bác nói.

“Được, Tư Dĩnh, Tư Giai, tạm biệt.” Từ Tây Bác đứng dậy đi theo Long Ngạo Phỉ ra cửa.

“Tạm biệt.”

Đóng cửa lại xong, Đới Tư Dĩnh xoay người liền nhìn thấy chị  đang nhìn mình tỏ vẻ cảm kích.

“Tư Dĩnh, cảm ơn em, bây giờ chị đang rất vui vẻ”. Đới Tư Giai ôm lấy cô.

“Chị, chị nói gì vậy? Cảm ơn em cái gì, là do anh ấy vẫn còn yêu chị, hai người đã nói gì vậy?” Đới Tư Dĩnh nói những lời này ra khỏi miệng liền hối hận, cô muốn biết  gì đây? Chẳng lẽ muốn biết  họ ngọt ngào  làm cho  mình thêm đau lòng  sao?

“Phỉ nói, anh ấy muốn dẫn chị về nhà, chị đã đồng ý”. Trong ánh mắt Tư Giai hiện lên hạnh phúc nồng đậm .

“Chị, là thật sao? Điều đó thật tốt quá”. Đới Tư Dĩnh cao hứng nói, lòng  lại đau như vỡ tan thành từng mảnh.

“Ừ”………

Đi đến dưới lầu, Long Ngạo Phỉ ngẩng đầu nhìn sang ánh sáng đang chiếu rọi phía tầng trệt, hai tròng mắt đen thâm trầm làm cho người ta không nhìn ra anh đang nghĩ gì?

“Ngạo Phỉ, gặp lại Tư Giai cảm thấy như thế nào?” Từ Tây Bác vừa lái xe vừa hỏi anh đang ngồi bên cạnh.

“Nói thật, ánh mắt đầu tiên khi nhìn thấy cô ấy, cô ấy với dáng vẻ gầy yếu làm cho mình thật sự đau lòng, mình nghĩ mình đã quên cô ấy nhưng bây giờ tận mắt nhìn thấy, trong trí nhớ có một chút kỷ niệm tự bừng lên, mình rất đau khổ, hai người con gái đó thường xuyên luân phiên xuất hiện trong tâm trí mình, có đôi khi, mình thậm chí không thể phân biệt rõ ai là Tư Dĩnh, ai là Tư Giai, nhưng hiện tại mình đã biết, mình nhất định phải tiếp tục yêu Tư Giai, cùng cô ấy đi hết quãng đường còn lại của cuộc đời,  hiện tại trên người Tư Giai không hề có mùi thơm của người phụ nữ,  chỉ có mùi thuốc thoang thoảng, điều này làm cho tim của mình càng không đành lòng, dù sao mình cũng đã từng yêu cô ấy như vậy, nên mình quyết định đem cô ấy về nhà, cũng tránh cho Tư Dĩnh gặp mặt thêm xấu hổ, làm cho lòng  mọi người càng thêm đau.” Long Ngạo Phỉ tựa đầu vào ghế, cảm thấy tâm tư lao lực quá độ khiến anh nhắm mắt lại.

Từ Tây Bác nhìn anh tỏ vẻ thương tiếc, bản thân mình rất muốn giúp anh nhưng lại đành  bất lực, chuyện tình cảm không phải là chuyện mà người khác có thể giúp, chỉ có thể ở phía sau anh, yên lặng ủng hộ tinh thần cho anh là tốt rồi.

Nằm ở trên giường, Đới Tư Dĩnh đột nhiên nghĩ tới một việc, bản thân mình đã sống ở đó vài tháng, nếu chị ấy trở về, người hầu trong nhà hoặc là những người khác khẳng định trong lúc vô ý sẽ để lộ, chị ấy nhất định sẽ hoài nghi, nên giải thích với chị ấy như thế nào, làm sao để đánh tan hoài nghi của chị ấy đây.

Sáng sớm, Tư Dĩnh vội vàng gọi điện thoại cho Trịnh Vũ Văn, hẹn cô ấy gặp nhau ở quán KFC.

“Tư Dĩnh, sáng sớm tìm mình có chuyện gì quan trọng sao?” Trịnh Vũ Văn vội vàng chạy tới  ngồi xuống bên cạnh hỏi.

“Vũ Văn, chị ấy sẽ về nhà cùng Long Ngạo Phỉ.” Giọng điệu của Đới Tư Dĩnh  bình tĩnh, không có một tia gợn sóng.

Trịnh Vũ Văn ngây ra một lúc, cô biết Đới Tư Dĩnh nhất định đang rất khó khăn, nhưng cô biết phải an ủi bạn mình như thế nào đây, chỉ còn cách cầm chặt tay Tư Dĩnh muốn cho cô ấy một chút an ủi cùng lực lượng.

“Đừng lo lắng, mình không sao, thật ra mình tìm cậu là muốn cùng cậu thương lượng một chút, phải giải thích với chị ấy như thế nào về việc mình đã từng sống ở Long gia, thêm một thời gian nhất định chị ấy sẽ biết”. Đới Tư Dĩnh hơi nở nụ cười, tay kia nắm chặt tay bạn mình.

“Tư Dĩnh, cậu  định giải thích thế nào?”. Trịnh Vũ Văn cũng không biết phải làm sao bây giờ? Chỉ có thể hỏi  trước xem Tư Dĩnh dự định thế nào .

“Mình nghĩ mình sẽ nói với chị ấy, bởi vì chị ấy bỏ trốn trong hôn lễ, người của Long gia tìm thấy mình, buộc mình phải  thay chị ấy hoàn thành hôn lễ, để tránh  họ bị miệng đời  chê cười, nhưng điều này cũng có chút mâu thuẫn, nếu chị ấy hỏi mình, vì sao lại đáp ứng, mình nên trả lời như thế nào đây?”. Đới Tư Dĩnh khó xử nói.

“Cái này……” Trịnh Vũ Văn tạm dừng một chút, lơ đãng nói: “Trừ khi, là cậu  bị người ta bắt buộc, không thể không đáp ứng như vậy Tư Giai sẽ không hoài nghi.”

Bị bắt buộc, không thể không đáp ứng”. Đới Tư Dĩnh lập lại một lần, đột nhiên trong mắt lóe lên ánh sáng, cao hứng nói: “Vũ Văn, cảm ơn cậu, mình biết nên làm thế nào rồi”.

“Mình đã  nói  gì sao?”. Trịnh Vũ Văn bị dáng vẻ cao hứng của Đới Tư Dĩnh làm cho mơ hồ.

“Cậu đã giúp mình giải quyết một vấn đề nan giải”. Đới Tư Dĩnh cười nói.

“Phải không? Sao mình lại không biết, cậu mau nói cho mình biết, cậu dự định làm thế nào?”. Trịnh Vũ Văn nóng vội hỏi.

“Được”. Đới Tư Dĩnh hạ thấp giọng, đem ý nghĩ của chính mình cẩn thận nói cho Vũ Văn nghe, sau đó hỏi: “Cậu thấy thế nào? Có lỗ hỏng nào không?”

“Lỗ hổng thì không có, có điều là Hàn Cảnh Hiên có nguyện ý phối hợp cùng cậu diễn trò không?”. Trịnh Vũ Văn lo lắng nói.

“Nhất định, anh ấy sẽ đồng ý, như vậy cũng sẽ lợi dụng tình cảm của anh ấy, mình cảm thấy rất ái ngại, nhưng bây giờ mình không có biện pháp nào khác.” Đới Tư Dĩnh bất đắc dĩ nói, Cảnh Hiên, xin lỗi anh.

“Được rồi, mặc kệ như thế nào, Tư Dĩnh mình ủng hộ cậu.”

“Ừ.”

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s