Mẫu Đơn của Hắc Báo – Chương 5.4


Edit & Beta: Q vs H

“Tôi nên để viên đạn kia xuyên qua đầu ngài?”

“Đúng vậy, em hẳn là nên làm thế.” Hắc Trọng Minh nhếch khóe miệng, đối diện với khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo đang ngước lên kia, lạnh lùng cười nói: “Đáng tiếc không còn kịp rồi.” Chiếc xe lướt nhanh, rốt cục cũng dừng lại ở trước cửa Hắc gia, sớm có người thông báo, xảy ra chuyện nghiêm trọng ngoài ý muốn, nên cả tòa nhà đèn đuốc sáng trưng, mọi việc đã chuẩn bị thỏa đáng, bảo vệ và người hầu thấy xe dừng lại, liền lập tức tiến lên mở cửa xe.

“Bác sĩ Hoàng đâu?” Hắc Trọng Minh ôm Mẫu Đơn xuống xe, nhanh chóng đi thẳng về phía phòng.

Chân trước của hắn vừa mới bước phòng khách đã thấy một bác sĩ già đeo kính mắt viền vàng, người đầy bụi bặm, mang theo va li da tiến đến “Tôi ở trong này,” Ông ung dung nói, vẻ mặt bình tĩnh, đối với sự việc như thế này thấy mãi riết rồi quen.

“Tình trạng thế nào ?”

“Cô ấy bị trúng đạn.”

“Viên đạn đâu?”

“Còn ở trong miệng vết thương.”

“Ý thức thế nào?” Hắc Trọng Minh cúi đầu nhìn người phụ nữ trong lồng ngực liếc mắt một cái, tuy rằng miệng nàng tím ngắt, sắc mặt tái nhợt, chỉ có thể tựa đầu trên vai hắn, nhưng nàng vẫn trừng mắt nhìn hắn, không có nhắm mắt lại.

“Cô ấy tỉnh.”

“Tốt lắm.” Khi  hai người đàn ông nói chuyện, Hắc Trọng Minh đã ôm nàng đi tới phòng ngủ. Hắn đem nàng đặt trên giường, nhưng bàn tay vẫn ngăn miệng vết thương trên vai nàng.

Bác sĩ Hoàng nhanh chóng đeo găng tay, dùng bông băng chấm cồn, cúi người cẩn thận lau vết máu gần miệng vết thương, vừa nhẹ nhàng lau vết thương, nhưng vẫn không quên hỏi thăm: “Tiểu thư, cô nghe thấy tôi nói chuyện không?” Cồn kích thích làm cho nàng đau đến nỗi hít thở không thông, trong khoảng thời gian ngắn không mở miệng được, chỉ có thể gật đầu hưởng ứng.

Bác sĩ Hoàng gật gật đầu, lấy ra một bình thủy tinh nhỏ, cùng một hòm sắt, từ bên trong hòm lấy ra cây kim tiêm. Ông đem thuốc gây tê cho vảo trong ống tiêm một cách thành thạo.

“Tôi phải lấy viên đạn ra”. Ông kiên nhẫn giải thích.

“Bây giờ tôi sẽ gây tê cho cô, nhưng gây tê bình thường phải đợi đến năm, mười phút sau, mới hoàn toàn có tác dụng. Cô đã mất rất nhiều máu, tôi phải mau chóng mổ cầm máu, cho nên không thể đợi cho đến khi thuốc hoàn toàn có tác dụng.” Điều này cũng có nghĩa là khi cảm giác đau đớn của nàng còn chưa biến mất thì nàng phải tiếp nhận thêm cơn đau nhức do phẫu thuật gây ra. Vì mạng sống, nàng không có sự lựa chọn nào khác.

Nàng chỉ có thể đồng ý.

” Ông, ông bắt đầu đi. . . . . .” Bác sĩ Hoàng gật gật đầu, đem kim tiêm đâm vào vai nàng, sau đó ngẩng đầu lên, nói với Hắc Trọng Minh, người vẫn hoàn toàn không rời đi kia: “Tiên sinh, ngài có thể dời tay đi.” Vẻ mặt của  Hắc Trọng Minh không hề có biểu hiện gì, đem bàn tay dính đầy máu dời di khỏi cái cà vạt sang trọng quý phái đang tạm thời buộc chặt để cầm máu trên vai nàng. Lúc này, cái cà vạt kia đã dính đầy máu của nàng, đến nỗi không nhìn ra được màu sắc vốn có của nó.

Bác sĩ Hoàng cầm lấy dụng cụ y tế, cắt bỏ cà vạt, máu vẫn còn chảy ra, nhìn thấy miệng vết thương hơi mở ra một chút , sau đó ông banh miệng vết thương ra.

Trong nháy mắt dao giải phẫu hạ xuống, Mẫu Đơn cắn chặt môi, cố chịu trận đau nhức kia, từng giọt từng giọt mồ hôi từ trên trán của nàng nhanh chóng túa ra.

Lúc đầu nàng còn chịu đựng được. Nhưng khi thầy thuốc kia rạch miệng vết thương ra, sự chịu đựng của nàng đã vượt qua cực hạn, đau đớn làm cho nàng mất đi lý trí, thậm chí nắm chặt tay, muốn tấn công thầy thuốc vì đã làm tăng thêm đau đớn của nàng.

Động tác của Hắc Trọng Minh nhanh hơn so với nàng. Không biết từ lúc nào hắn đã đến bên giường, dùng bàn tay to dính đầy máu nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé đã muốn nâng lên chuẩn bị tấn công của nàng.

“Đừng làm như vậy. Tấn công ông ấy, sẽ không làm cho mọi chuyện tốt hơn đâu, sẽ chỉ làm cho ông ta mất nhiều thời gian hơn thôi.” Hắn dùng tay lau đi mồ hôi lạnh trên trán của nàng, con ngươi đen chăm chú nhìn nàng “Lúc này em phải nhẫn nại.”

Nhẫn nại sao? Hắn nói thật đơn giản

Người bị bác sĩ cầm cái kìm sắc nhọn, tìm kiếm qua lại ở miệng vết thương, đâu phải là hắn!

Cái kìm lạnh như băng kia lại bắt đầu quấy nhiễu, Mẫu Đơn hít một ngụm khí, cà người túa ra mồ hôi lạnh, bởi vì cơn đau đớn đáng sợ này đã làm cho thân thể của nàng cong lên.

“Đừng nhúc nhích.” Hắc Trọng Minh nhanh chóng nằm úp người xuống, dùng một tay kia đè nặng đầu vai của nàng, không cho nàng nhúc nhích.

Mẫu Đơn thở gấp gáp, dường như muốn ngất đi, hai tay bị kiềm kẹp, trái lại nắm chặt tay hắn, mới có thể ngăn cản bản thân không tấn công vị bác sĩ đang cứu vớt mạng sống của nàng.

Nhưng mà, đau quá.

Môi nàng mất đi sắc đỏ, nhẹ nhàng run rẩy : “Phải mất. . . . . . phải mất bao lâu nữa?” Ánh mắt Hắc Trọng Minh sâu thẳm. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn người đứng ở bên giường, đang chuyên tâm đang tìm viên đạn.

“Nhanh lên.” Hắn hạ lệnh.

“Tôi biết.” Bác sĩ Hoàng ngay cả ngẩng đầu lên cũng không có, tiếp tục tìm kiếm .

“Viên đạn bị nát, còn có hai mảnh nhỏ, ngài giữ chặt cô ấy.” Cái kìm lạnh như băng, lại tiến vào ở chỗ sâu trong miệng vết thương, lần lượt quấy qua quấy lại. Nàng đau đến rơi lệ, thở dồn dập, hai mắt lờ mờ nước mắt, càng dùng sức nắm chặt  tay hắn.

Hắc Trọng Minh nhìn chăm chú vào Mẫu Đơn đang ở trước mắt cố sức chịu đựng đau đớn, lại run rẩy không thôi. Hắn cũng từng bị viên đạn bắn trúng nên biết rõ cảm giác đau đớn đến tận xương tủy này là như thế nào, có nhiều người đàn ông trong cơn đau đớn này cũng giãy dụa kêu to, mà nàng cho dù cắn đứt môi, chảy nước mắt, vẫn chưa từng hô một tiếng đau nào.

Nàng chìm sâu trong đau đớn, hết hít vào rồi thở ra, dùng bàn tay nhỏ bé siết chặt tay hắn, móng tay đâm vào da hắn,từng trận đau đớn cứ hết lần này đến lần khác từ bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của nàng truyền vào trong tay hắn.

Bộ dáng vừa kiên cường lại vừa yếu ớt kia, không hiểu tại sao lại tác động tới hắn.

“Kêu lên đi, như vậy sẽ khiến em cảm thấy dễ chịu hơn một chút.” Hắn mở miệng nói.

Câu nói kia, dường như được cho là an ủi.

Người đàn ông tàn nhẫn như vậy, cũng sẽ an ủi người khác sao?

Mẫu Đơn thở dốc nhìn Hắc Trọng Minh, trên đôi lông mi dính đầy nước mắt.

Nàng căm ghét bản thân giờ phút này sao lại trở nên yếu đuối, căm hận bản thân mình như cây tơ hồng, chỉ có thể dựa vào người hắn. Nhưng là, nàng không có cách nào buông tay ra, vẫn nắm chặt  bàn tay to ấm áp của hắn, như là người chết đuối vớ được một khúc gỗ trôi dạt vậy.

Sức lực giống như xuyên qua tay hắn, truyền đến trong người nàng..

Nàng không ngừng nói với bản thân mình, là do nàng mất quá nhiều máu mà sinh ra ảo giác, nhưng vẫn như cũ không thể buông tay. Khi một đợt đau đớn khác xuyên thấu miệng vết thương, nàng đau đến không thể kiềm chế được, tiếng khóc dường như muốn trào ra khỏi miệng, nhưng đến giây phút cuối cùng lại bị nàng mạnh mẽ nhịn xuống.

Người đàn bà này thật ngoan cố!

Biểu hiện vừa dũng cảm vừa nhu nhược lại vừa đau khổ của nàng khiến cho ngực hắn như bị người ta bóp chặt, tuy không đau đớn nhưng cũng làm cho hắn tức giận, mất đi khả năng duy trì bình tĩnh.

“Nói cho tôi biết, vì sao em thay tôi đỡ viên đạn kia?” Hắn nắm khuôn mặt của nàng, táo bạo chất vấn, muốn dời đi sự chú ý của nàng.

Vấn đề này làm cho nàng kinh hãi, dường như ngay cả hô hấp cũng thiếu chút nữa ngừng lại.

“Em…. không muốn…..” Nàng ứa mô hồi lạnh, mở miệng đứt quãng.

“Tôi không tin.” Hắn nhìn nàng, cười lạnh.

“Em cũng không thích tôi, vì sao còn muốn cứu tôi?”

“Em không. . . . . . em không biết. . . . . .” Nàng càng lúc càng bối rối.

“Nói cho tôi biết.” Hắn đè nàng xuống, đôi mắt đen nhíu lại, tiếp tục ép hỏi

“Tại sao?” Hắn ép hỏi, làm cho nàng kinh hoảng.

Vì nhiệm vụ!

Vì nhiệm vụ!

Chỉ là vì nhiệm vụ!

Ở trong lòng nàng hò hét. Lại biết cho dù như thế nào cũng không thể nói ra. Gây tê bắt đầu phát huy tác dụng, nhưng nàng lại kháng cự  tác dụng của thuốc, biết mình phải tìm lý do thuyết phục hắn, ngàn vạn lần không thể làm cho hắn nghi ngờ.

Ý thức sẽ tiêu đi, nàng cố gắng chống đỡ, run giọng trả lời.

“Bởi vì em cần. . . . . . Cần tiền . . . . . . Để bảo đảm tương lai của em. . . . . . Nếu ngài. . . . . . chết. . . . . . em chỉ có thể quay về. . . . . . Trở về. . . . . . Trở lại câu lạc bộ đêm. . . . . . em. . . . . . em không muốn trở về. . . . . . người đàn ông khác. . . . . . chưa chắc đã tốt hơn ngài . . . . . .” Hắn cũng không tin lý do nàng nói, phụ nữ có lẽ yêu tiền, nhưng không có một phụ nữ nào ngu dốt đến nỗi vì tiền mà trả giá bằng tính mạng của mình.

Nhưng hắn không có nghi ngờ nàng, cũng không có tiếp tục ép hỏi nàng.

“Ừ.” Hắn nhìn chăm chú vào đôi môi trắng bệch run rẩy của nàng, thong thả nhếch khóe miệng, khi bác sĩ Hoàng dùng cái kìm kẹp lấy mảnh đạn cuối cùng kia, hắn từ từ lau đi mồ hôi trên trán nàng, vỗ về khuôn mặt ẩm ướt của nàng, mở miệng cam đoan.

“Tôi sẽ giữ em ở bên cạnh.” Câu trả lời này làm cho Mẫu Đơn thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Khi bác sĩ Hoàng buông cái kìm, bắt đầu giúp nàng cầm máu khâu lại vết thương, cuối cùng nàng cũng không chống cự được tác dụng của thuốc gây tê. Hai mắt của nàng dần dần mờ mịt, lo lắng bắt đầu tiêu tan, ngay cả suy nghĩ cũng càng ngày càng không rõ ràng.

Khuôn mặt tuấn tú trước mắt, dần dần trở nên mơ hồ.

Mất quá nhiều thể lực, Mẫu Đơn rốt cuộc không chống đỡ được, mệt mỏi cùng với tác dụng của thuốc, từ từ nhắm mí mắt lại.

Lúc này đây, nàng rốt cục có thể ngủ một giấc.

Hắc Trọng Minh không có cắn nàng nữa, mà lẳng lặng chăm chú nhìn nàng, thật lâu không có rời đi.

6 thoughts on “Mẫu Đơn của Hắc Báo – Chương 5.4

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s