Mẫu Đơn của Hắc Báo – Chương 2.4 (18+)


Edit: huongntd

Beta: Quinn

Chút lý trí còn sót lại cũng từ từ biến mất, hai mắt nàng mơ màng, loáng thoáng nghe thấy rõ âm thanh rên rỉ rất dịu dàng của người đàn bà.

Hơi thở nóng bỏng dịu dàng, di chuyển xuống, đi tới sườn của nàng. Cho dù bên trong tối, hai mắt hắn vẫn lợi hại, nhìn thấy phía dưới ngực trái nàng có vết sẹo đang mờ đi. Vết thương đã khép lại từ  lâu, trên da thịt trắng nõn, chỉ để lại một vết màu đỏ nhạt.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Hắn hỏi, đầu lưỡi xẹt qua vết thương, miễn cưỡng nói.

May mà, nàng vẫn còn một chút tỉnh táo.

“Té ngã.” nàng tìm cách trả lời, câu chữ trong lúc này trộn lẫn với hơi thở gấp.

“Do đá cắt bị thương.” Da đã từng chịu tổn thương, lạnh lẽo mà nhạy cảm, đầu lưỡi đó mỗi lần đảo qua, đều khiến nàng không ngừng run rẩy.

Hắc Trọng Minh im lặng, nhíu mày. Đối với loại vết thương này hắn rất quen thuộc, bề mặt vết thương bằng phẳng như vậy, nhất định là do dao, tuyệt đối không có khả năng là do đá cắt bị thương.

Hắn biết, người đàn bà này đang nói dối. Thế nhưng, hắn cũng không có hứng thú hỏi, lại tiếp tục di chuyển xuống phía dưới.

Thân thể trong lòng mềm mại non nớt, mẫn cảm hơn so với đàn bà bình thường, phản ứng không quen thuộc của nàng, đều lén lút mang theo sự chống cự, trái lại khơi mào hứng thú của hắn, làm dục vọng của hắn ngày càng tràn đầy, căng tức.

Trút bỏ quần áo, thân hình nam tính to lớn, có chút tính toán đi tới trên người nàng, dùng thân thể thô ráp, cẩn thận cọ sát thân thể nàng.

Hắn cúi đầu vào cổ của nàng, phả ra hơi nóng, tham lam hưởng dụng hương thơm nhàn nhạt của nàng. Thân thể cao lớn, xâm nhập vào giữa hai chân của nàng, làm cho nàng không thể khép hai chân lại.

Chợt dừng lại ở nơi đó, cứ như thế không ngừng tấn công.

Mẫu Đơn thở dốc không thôi, da thịt mềm mại vùi trong tấm đệm, hai tròng mắt nàng nhắm chặt, có chút ngỡ ngàng không giải thích được. Trong lúc mơ hồ, nàng nhận thấy được nhiệt độ cơ thể người đàn ông kia, hơi thở nam tính của hắn,sự tiếp xúc da thịt của hắn,sức nặng thân thể của hắn, mà khuôn mặt tuấn mỹ của hắn lại rất tà khí, gần trong gang tấc, càng ngày càng  tới gần, tới gần, tới gần… Tiếp đó trong nháy mắt, hắn tiến nhập vào nàng.

Đóa hoa mềm mại đó, bị vật nam tính khỏe mạnh của hắn hung hăng tiến chiếm, cho dù có tiết ra dòng nước ngọt ngào bôi trơn, nhưng sự chiếm đóng của hắn làm nàng đau đến run rẩy thắt lưng, ngực phập phồng mãnh liệt. Ngay cả khi vô cùng đau nhức, nàng cũng không chịu tỏ ra yếu kém, cố ý cắn chặt đôi môi đỏ mọng, không để lộ một âm thanh nào, đôi mắt nhìn thẳng người đàn ông trên người mình.

Hắn nhìn chăm chú vào nàng, dục vọng thô sơ nóng hổi, thong thả đi vào càng sâu, cảm thụ sự chặt khít của nàng, cũng quan sát phản ứng của nàng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, vì đau đớn mà càng trở nên trắng bệch thảm hại hơn, nhưng trong đôi mắt xinh đẹp này, lại chỉ có thêm vẻ quật cường, không chịu kêu đau cũng không chịu mở miệng, cầu xin hắn dịu dàng.

Hắc Trọng Minh cười lạnh một tiếng.

Bàn tay to của hắn, trong lúc đó lướt xuống giữa hai người, rất nhanh mà không lưu tình chút nào, vân vê nhào nặn cánh hoa nho nhỏ kia. Ngón tay linh hoạt, chọc ghẹo, đùa giỡn, hết lần này tới lần khác vẽ lên những vòng tròn ở nơi đó, dày vò nụ hoa mẫn cảm, nhiều lần ép nàng phản ứng.

Cứ bị dày vò như thế, không chỉ đau đớn mà còn khó nhẫn nại. Bàn tay thô ráp, không buông tha cũng không dừng lại, cho dù nàng run rẩy dữ dội, giãy dụa đấu tranh, cũng không chịu buông tha.

Đau đớn và khoái cảm, giống như lửa thiêu đốt nàng, cho dù thế nào đều không thể tránh thoát.

Lại thêm một cái vuốt ve dịu dàng , làm cho nàng phát ra tiếng thở dốc, chiếc eo nhỏ nhắn mềm mại không khống chế được mà nâng lên.

“Không! Em…” Nàng thở gấp, giọng nói như khóc.

Hắc Trọng Minh giơ chân trái của nàng lên, gác qua đầu vai rộng lớn của mình, thẳng lưng tiến vào, ép buộc vùng cấm địa dịu dàng của nàng phải bao bọc hết vật nam tính to lớn, mạnh mẽ của hắn. Hắn tiến đến sát tai của nàng, hơi thở trầm đục nói nhỏ.

“Em không nhịn được.” Từ ngữ nóng bỏng, kèm với một lần tiến công mạnh mẽ, lúc nơi mềm mại của nàng mở rộng, hắn dã man thẳng tiến, vân vê nhào nặn nụ hoa chưa từng bị người thăm dò, theo cái chân bé nhỏ trên vai, mạnh mẽ đi vào, không thể chống cự, dưới ánh trăng thoắt ẩn thoắt hiện.

Mạnh mẽ hùng hồn chạy nước rút, cùng với việc chơi đùa vỗ về trên nụ hoa, mang nàng lên tới đỉnh cao của khoái cảm, nàng không thể suy nghĩ, chỉ có thể theo bản năng, dây dưa trên người hắn, hai tay níu chặt hắn, rên rỉ một tiếng yêu kiều, giống như tiếng kêu khóc.

Khoái cảm không ngừng tăng lên, nàng nảy người lên , gắt gao ôm chặt Hắc Trọng Minh, ép sát vào cái cổ ướt đẫm mồ hôi của hắn, làm cho vật rắn chắc trong cơ thể càng trở nên nóng ấm và cứng, nàng cũng bị khoái cảm không ngừng đánh úp, đi lên đỉnh của sự khoái lạc.

Cao trào qua đi, nàng yếu ớt như búp bê, lại ngã vào trong lòng hắn, xinh đẹp nhưng không còn có sức lực, chỉ có thể để hắn lần thứ hai kiên quyết dần dần xâm chiếm, không còn sức lực đành mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.

Bên trong tối tăm, lại truyền đến những âm thanh rên rỉ, thật lâu mà chưa dừng.

Một đêm điên cuồng.

Mãi đến tận trưa hôm sau, Mẫu Đơn mới tỉnh lại.

Vẫn chưa mở hai mắt nhưng cảm giác đầu tiên chính là toàn thân đau nhức.

Nàng nhịn xuống tiếng rên trong miệng, cố gắng vận động thân thể, nhìn quanh phòng ngổn ngang.

Bên trong, sớm đã nhìn không thấy bóng dáng Hắc Trọng Minh.

Ngay cả đêm qua, khi nàng mới lần đầu nếm thử hoan ái nam nữ, nhưng hắn không hề kiềm chế dục vọng tràn đầy chút nào, đòi hỏi nàng mấy lần, mãi tới lúc mờ sáng, mới buông tha nàng đang mệt mỏi, cứ thế rời khỏi phòng ngủ.

Nhớ tới cảm xúc tối hôm qua, Mẫu Đơn chỉ cảm thấy hai gò má ửng hồng. Đến bây giờ, phảng phất nàng còn nghe thấy hơi thở của hắn, cảm nhận nhiệt độ cơ thể hắn, với khoảnh khắc hắn chiếm giữ lấy nàng, tiến vào chỗ chặt khít, sâu nhất, bá đạo dùng sức cọ sát.

Nàng cảm thấy giữa hai chân có chút khác thường không khỏe, còn lưu lại tình cảm ấm áp của hắn, nàng hít sâu một hơi, trần trụi tiến vào phòng tắm, mở vòi nước, để toàn thân ngập trong dòng nước lạnh, xóa đi vết tích hắn còn lưu lại.

Chỉ là, dòng nước có thể xóa sạch được vết tích hắn còn lưu lại, nhưng không xóa hết được hồi ức trong lòng nàng.

Nàng sẽ mãi nhớ kỹ, nàng ở dưới thân hắn thở dốc, rên rỉ, và không cách nào khắc chế mà cuồng loạn hưởng ứng. Nàng không biết, thân thể của mình, sẽ có phản ứng như vậy, kịch liệt như vậy, khát vọng như vậy, trở nên nữ tính như vậy.

Hai tay trắng nõn, mơn trớn bầu ngực non mịn, phía trên trắng nõn đẫy đà, ở giữa lại có rất nhiều vết hồng hồng, đều là dấu hôn do Hắc Trọng Minh để lại… Lúc này, ngoài cửa gỗ lại vang lên tiếng gõ cửa.

Người hầu đợi lâu ở ngoài cửa, mãi đến khi nghe động tĩnh bên trong cánh cửa, mới dám đẩy cửa tiến đến. Cơm nước thịnh soạn đã chuẩn bị xong, lần lượt được đưa vào trong phòng, người hầu đã trải qua huấn luyện nghiêm khắc nhanh chóng sắp xếp, thu dọn sạch sẽ, từ chiếc giường lớn hỗn độn cho đến quần áo bị xé rách tả tơi, vứt trên mặt đất.

Cho đến trước lúc rời đi, người hầu đứng trước cửa phòng tắm, cung kính  cúi đầu kêu.

“Mẫu Đơn tiểu thư.” Nàng ngâm người trong nước lạnh, sau một lúc lâu mới mở miệng.

“Chuyện gì?”

Giọng nói người hầu bình thản, lễ phép cung kính trả lời: “Sáng nay tiên sinh có nói, đêm nay, xin Mẫu Đơn tiểu thư chuẩn bị cho tốt, cùng người tham gia một bữa tiệc.”

8 thoughts on “Mẫu Đơn của Hắc Báo – Chương 2.4 (18+)

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s