Mẫu Đơn của Hắc Báo – Chương 11.5


Edit & Beta: Q vs H

Ngoại trừ  đôi mắt sưng vù vì khóc, khuôn mặt mềm mại của nàng hoàn mỹ không tỳ vết, cũng không có vết thương hoặc dấu xanh tím không nên có.

Hắn nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, nàng vẫn nằm ở nơi đó, cũng không có nhảy dựng lên chỉ trích hắn, mắng hắn, càng không có bị hắn đánh ngã trên mặt đất lui ở góc tường, tránh né quyền cước tấn công của hắn.

Hắn không tự giác vươn tay ra, khẽ vuốt ve gương mặt nàng, lau đi nước mắt trên khóe mắt.

Nàng là Mẫu Đơn dũng cảm của hắn.

Không phải mẹ của hắn.

Mới đầu hắn lựa chọn nàng, là bởi vì nàng dũng cảm, hắn bình tĩnh phán đoán, nhưng sau này, hắn đã trở nên không còn bình tĩnh được nữa.

Khi hắn bước vào trong phòng tắm, bất ngờ thấy  nàng chuẩn bị làm việc kia, hắn lập tức đã bị phẫn nộ bao phủ. Hắn không thể hiểu được, sao nàng  có thể ngu xuẩn như thế, cách chết tiệt này, có thể hại nàng không mất máu quá nhiều, nhưng có thể chết trong làn nước lạnh kia.

Trong nháy mắt, Hắc Trọng Minh mất đi bình tĩnh, đã quên thân phận  của nàng, lập trường của nàng, đã quên nàng nguyện trung thành với Kim gia, trong lồng ngực hắn có bao nhiêu kinh hoảng sợ hãi. Nhiều năm qua như vậy, đây là lần đầu tiên hắn không khống chế được.

Lần không khống chế được này, nói cho  hắn một chuyện.

Hắn không muốn mất người phụ nữ này.

Hắn không muốn mất đi nàng.

Khi Mẫu Đơn nghe được hơi thở của hắn.

Nàng biết hắn đi tới bên giường, nhưng nàng không muốn đối mặt hắn, lại càng không muốn nói chuyện với hắn. Cho nên, nàng duy trì tư thế cũ, hơi thở đều đặn, giả bộ như mình đã ngủ.

Hắc Trọng Minh không có đánh thức nàng, cũng không có lập tức lên giường, hắn chỉ đứng ở bên giường, im lặng nhìn nàng.

Nàng nhạy bén cảm nhận được  tầm mắt của hắn, cùng với hô hấp nặng nề của hắn. Cả người hắn đều là mùi rượu, nghe thấy tiếng hắn tắm, nàng mới vờ như vừa dậy.

Hắn uống rượu .

Vì thế trong nháy mắt, Mẫu Đơn có chút sợ hãi, hắn sẽ mạnh mẽ làm nàng tỉnh lại, tiếp tục cùng nàng tranh chấp, hoặc mạnh hơn, lại một lần nữa bắt buộc nàng đối mặt với dục vọng của mình, bắt buộc nàng thừa nhận,  mình cũng muốn hắn, muốn mình cùng hắn mãnh liệt.

Nhưng hắn không có làm như vậy.

Hắn chỉ đứng ở bên giường, yên lặng nhìn nàng, sau một lúc thật lâu, có lẽ khi ngoài cửa sổ tuyết bắt đầu rơi nhiều, hắn mới vươn tay.

Mẫu Đơn khẩn trương không dám nhúc nhích, ngay cả hô hấp cũng phải ngừng.

Nhưng Hắc Trọng Minh không có lay động nàng, cũng không có gọi nàng, mà là nhẹ nhàng, phải nói là dịu dàng, đem sợi tóc trên mặt nàng đẩy ra, vuốt đi những giọt lệ còn sót lại trên mắt nàng.

 Ngực nàng bỗng dưng căng thẳng.

Nàng có thể cảm giác được ngón tay ấm áp của hắn. Sau đó, hắn liền rút tay về.

Qua một hồi căng thẳng, nàng nghe được tiếng hắn cởi quần áo, mới  thả lỏng cơ thể, rồi lại trở nên kiên cường. Nàng cũng không nhúc nhích, cho đến khi hắn lên giường, chui vào bên trong chăn, sau đó đưa tay nhẹ nhàng ôm nàng vào trong lồng ngực.

Tay chân hắn có chút lạnh, làm nàng bỗng nhiên run rẩy , hắn cũng không buông tay ra, chỉ liên tục đưa tay, nhẹ nhàng vỗ về lưng của nàng, càng ôm nàng thật chặt vào trong ngực.

Khuôn mặt Hắc Trọng Minh, chôn sâu ở hõm vai của nàng. Nàng hít một hơi dài, rõ ràng cảm nhận được hắn bởi vì chăn ấm áp hơn hẳn

Sau đó, hắn mở miệng.

“Anh không phải ông ta, em cũng không phải mẹ anh. . . . . .” Những lời nói đó, rất nhỏ, khàn khàn, rất kiên định, ở bên tai nàng nhỏ giọng lẩm bẩm. Cả người đều là mùi rượu, nhưng nàng lại cảm thấy được, hắn đau thương muốn khóc.

“Anh vĩnh viễn, vĩnh viễn, cũng sẽ không giống ông ta. . . . . .” Ngực Mẫu Đơn co rút ttừng trận đau đớn. Nếu hắn không có uống rượu, nếu hắn biết, thật ra nàng còn tỉnh , hắn tuyệt đối không bao giờ đem những lời này nói ra miệng. Nàng rất rõ ràng, ông ấy mà Hắc Trọng Minh nói là người nào. Nàng tận mắt thấy cuốn nhật kí kia, cho nên cũng biết những lời lúc trước mình thốt ra là lên án không công bình cỡ nào.

Hắn không giống cha của hắn.

Lời giải thích, trong nháy mắt, dường như bật thốt lên.

Mẫu Đơn dùng hết sức lực, mới có thể tiếp tục từ từ nhắm hai mắt, làm bộ ngủ say, không cho nước mắt tràn mi.

Đêm nay, thật quá sức chịu đựng.

Gió lạnh ở ngoài cửa sổ gào thét, một đêm không bình yên.

Hắn và nàng, gắt gao ôm nhau, ở trong chăn ấm áp kia,  làm như trong trời đất chỉ còn có nơi này.

4 thoughts on “Mẫu Đơn của Hắc Báo – Chương 11.5

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s