Mẫu Đơn của Hắc Báo – Chương 11.4


Edit & Beta: Q vs H

Tuyết trắng rơi đầy trên mặt đất, phản chiếu ngọn đèn trong phòng, tỏa sáng cảnh vật ngoài phòng.

Gió lạnh thổi từng cơn, gào thét thổi bay tuyết trắng làm chúng cuồn cuộn nổi lên trên mặt đất. Sân này được tạo cảnh theo kiểu bậc thang, hoa cỏ cây cối ở trong cơn cuồng phong của đêm tối đều giống như bóng đen của yêu ma quỷ quái.

Hắc Trọng Minh ngồi ở ghế da trong thư phòng, trong tay cầm bình rượu Whiskey, nhìn chằm chằm cuốn nhật kí đang mở trên bàn kia.

Hắn biết, nàng xem cuốn nhật kí này rồi, cuốn nhật kí của mẹ.

Nàng biết chuyện đó có thể thương tổn hắn.

 Nàng thực sự đủ dũng cảm, cũng đủ độc ác.

“Anh cũng giống như cha của anh, ông ấy giam giữ mẹ của anh chỉ vì bà đã yêu người khác. Anh hẳn là đã sớm học được bài học những bài học kinh nghiệm từ cha mẹ anh, giam giữ phụ nữ, thật là vô dụng . . . . . .” Hai mắt Hắc Trọng Minh đỏ ngầu, nhấc bình rượu thủy tinh lên, trực tiếp đổ vào miệng, hung hăng uống một ngụm. Chất lỏng cay đắng, làm bỏng cổ họng hắn, ngực hắn.

Chỉ một chút nữa, chỉ suýt một chút, hắn đã động thủ với nàng. Nhưng là hắn không phải cha mình, hắn không phải?

Anh giống như cha anh! Không giống nhau!

Hắn cùng người đàn ông chết tiệt kia không giống nhau!

Tức giận bất bình, Hắc Trọng Minh siết chặt bình rượu, trong lòng hoảng hốt, hắn giống như có thể thấy, mẹ đứng ở trên ban công phòng kia, lẳng lặng nhìn hắn, lộ ra nụ cười xin lỗi.

Khuôn mặt xinh đẹp của bà,  buổi tối ngày đó mới xuất hiện vết thương đáng sợ, da thịt trắng như tuyết trước ngực cũng  hiện lên dấu vết xanh tím do hai ngày trước bị cha đánh, cổ tay mảnh khảnh của bà, cũng có thêm dấu vết ứ máu.

Thật xin lỗi. . . . . . Mẹ rốt cuộc chịu không nổi . . . . . . Thật xin lỗi. . . . . . Mẹ mãi mãi yêu con. . . . . . Buổi sáng hôm đó, khi bọn họ cùng nhau dùng cơm, bà ôm chặt lấy hắn. Hắn hẳn là phải cảnh giác sớm hơn chút, nhưng khi hắn hoang mang hỏi, bà lại nói hắn nghĩ nhiều.

 Đêm hôm đó, tuyết cũng rơi, giống như đêm nay.

Khi hắn nghe được âm thanh lạ, lập tức chạy qua. Hắn cần phải nhanh đuổi tới, bảo vệ mẹ của hắn, nhưng hắn đến quá chậm.

Hắc Trọng Minh vĩnh viễn nhớ rõ, đêm hôm đó, hắn chạy vội qua hành lang, vọt tới  phòng của mẹ.

Lúc đó cha đã rời khỏi, mà bà vẫn đứng ở nơi đó, đứng trên ban công ngoài cửa sổ, trên người mang theo vết thương mới có, cũ có, lộ ra nụ cười xin lỗi, ở trong tuyết trắng nhìn hắn, sau đó liền xoay người, nhảy xuống.

Bà thậm chí không có nói với hắn một câu.

Vào những buổi tối trước đó, hắn từng hoài nghi, bà đã quyết định từ lâu rồi, muốn dùng cách này rời xa cha hắn.

Mà trong cuốn nhật kí này ghi lại tất cả, chứng thực hoài nghi của hắn là đúng.

Mẹ của hắn không đủ dũng cảm, cho dù thương hắn, bà vẫn lựa chọn vứt bỏ hắn, thà rằng chết đi, cũng muốn thoát khỏi tên ác ma kia.

Ngoài cửa sổ, tuyết rơi không ngừng.

Giam giữ phụ nữ, thật là vô dụng….

Hắn đương nhiên biết điểm này, chuyện này hắn rõ ràng hơn ai hết. Hắn lẩm bẩm, lại giơ bình rượu thủy tinh lên lần nữa, nhưng trong cái chai rỗng tuếch, rốt cuộc không ra một giọt hổ phách nào.

Anh cũng giống như cha của anh . . . . . Lời nói của Mẫu Đơn lại hiện lên trong óc, Hắc Trọng Minh phẫn nộ cầm vỏ chai rượu vô dụng kia, hướng bên ngoài cửa sổ, dùng sức vứt ra ngoài.

Bình rượu rơi xuống đất những mảnh thủy tinh vỡ ra, một tiếng vang thật lớn vang lên trong đêm đen, nghe đến chói tai.

Cuồng phong trộn lẫn với tuyết, thổi vào nhà, rơi trên đầu hắn và quần áo của hắn.

Nhưng trong gió tuyết bay tán loạn ấy, lời nói của Mẫu Đơn vẫn còn văng vẳng bên tai, khuôn mặt phẫn hận bất bình kia, vẫn như cũ hiện lên trước mắt.

Anh điên rồi sao? Tôi hận cha của nó như vậy, sao còn có thể thương nó chứ.

Trong lòng càng lúc càng hoảng hốt, hình ảnh Mẫu Đơn, cùng gương mặt phẫn nộ của Mẫu Đơn lần lượt thay đổi.

Anh giống như cha của anh. . . . . . Nàng sai lầm rồi. Hắn không giống. Hắn không giống người đàn ông kia.

Đời này, người hắn thống hận nhất, chính là người đàn ông kia.

Không khí lạnh như băng, Hắc Trọng Minh đưa tay vuốt mái tóc đen, đứng dậy mở cửa thư phòng ra, xuyên qua cái hành lang dài kia, đi trở về phòng của mình.

Bên trong phòng ngủ, không có mở đèn sáng, chỉ có ngọn đèn ngoài cửa sổ phòng bên cạnh.

Mẫu Đơn nằm ở trên giường lớn của hắn, cũng không nhúc nhích, thân mình mảnh khảnh, bọc một cái chăn, gắt gao cuộn mình, dường như đã ngủ.

Vào lúc này, hắn không quá dám đi lên phía trước, sợ hãi bản thân thật sự ra tay đánh nàng, sợ hãi khi thấy ở trên người nàng, dấu vết giống như trên người mẹ.

Lúc nãy, hắn rất tức giận. Hắn lo sợ bản thân thật sự ra tay, nhưng cố tình lãng quên.

Trên mặt tái nhợt, do có nước mắt.

Chỉ có nước mắt, không có dấu vết xanh tím.

Ánh sáng quá mờ nhạt, hắn thấy không rõ lắm. Hắn đi vài bước về phía giường, càng đi đến gần hắn càng khẳng định bản thân đã thật sự khống chế được tính tình, mà không giống người đàn ông kia, luôn đem phẫn nộ trút hết lên người thân của mình.

3 thoughts on “Mẫu Đơn của Hắc Báo – Chương 11.4

  1. phungthuhong nói:

    Đọc chương này thấy Hắc Báo thật đáng thương sao MĐ nỡ nhẫn tâm với hắn vây? sao k sống thật hơn thì hai người sẽ ngọt ngào biết bao? Thanks nàng

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s