Ông xã em là thú nhân – Chương 45&46


45. Nhường đi

Tiếp theo rất nhanh là cửa bị đẩy ra, Mộ Sa đoán Chelsea đã trở về, chẳng trách Ryan nói một nửa lại thôi, chắc là anh ta cũng biết Chelsea về nên mới không nói nữa.
Chelsea đẩy cửa vào thấy Mộ Sa nằm trên giường, còn Ryan đứng bên cạnh, trong phòng thoang thoảng mùi thuốc, nghĩ chắc Ryan tới đưa thuốc cho Mộ Sa, nhưng vừa nghĩ chỗ bị thương của cô, còn hắn ta có thể vừa giúp cô bôi thuốc, thế là lửa giận ngùn ngụt bốc lên, cố nén xuống, giọng nói khó nghe hỏi: “Ryan, cậu sao lại về sớm vậy?”
Ryan dường như cũng kìm nén, sắc mặt cũng khó coi tương tự đáp: “Tôi đến xem vết thương Mộ Sa đỡ chưa, không ngờ vết thương chồng chất vết thương.” Ryan liếc mắt nhìn vết máu loang lổ trên da thú, liền đau lòng hận không thể giết Chelsea.
“Cô ấy là bạn đời của tôi, bị thương hay không không đến phiên cậu lo, tôi sẽ chăm sóc cô ấy.” Chelsea bất mãn vì giọng Ryan chứa nỗi lo cho Mộ Sa không hề giấu diếm, không vui nói.
“Làm giống đực không phải là phải lo lắng tốt cho giống cái của mình sao, sao lại làm giống cái của mình nhiều lần bị thương vậy. Nếu cậu không biết cách chăm sóc cô ấy, thế thì nhường lại đi.” Ryan nghe hắn không biết nhận lỗi, cuối cùng không nén nổi tức giận, bất chấp hậu quả, nói lời thật lòng ra.
“Ha ha…” Chelsea nhìn hắn cười lạnh: “Nhường à, nhường cho cậu nhé, cậu đừng vọng tưởng, cô ấy bạn đời của tôi, thì nhất định chỉ có thể là bạn đời của tôi, dù tôi xử tệ với cô ấy, cô ấy cũng đừng hòng rời khỏi tôi, tôi khuyên cậu bớt bao đồng, quay về nhà mình đi.” Chelsea nắm chặt nắm đấm, cố đè nén cơn tức trong lòng, nếu không phải hắn và hắn ta cùng nhau lớn lên từ bé, hắn thật sự rất muốn đập hắn ta một trận.
“Cậu…” Ryan tức nói không ra lời, nắm đấm muốn vung sang Chelsea.
“Ryan, cám ơn anh mang thuốc đến cho tôi, tôi tốt hơn nhiều rồi, anh về nhà trước đi.” Mộ Sa nhìn hai người giương cung bạt kiếm tựa như muốn đánh nhau, nhanh chóng cất lời can ngăn.
Ryan nhìn Mộ Sa, hít sâu một hơi, nén giận, gật đầu nói với cô: “Vậy em dưỡng thương cho tốt, tôi về trước.”
Nói xong không thèm nhìn Chelsea, tung cửa đi về,
Sau khi Ryan đi rồi, trong phòng liền yên tĩnh, hồi lâu sau, Chelsea hừ lạnh, đứng cạnh giường nhìn từ trên xuống, mỉa mai cô: “Sao vậy, anh làm không đủ sướng à? Còn ngắm nghía Ryan nữa?”
Mộ Sa thật thương tâm, tối qua hắn vừa xem cô như công cụ phát tiết, nhưng cũng còn thông cảm vì hắn đang giận điên, nếu hôm nay hắn chịu xin lỗi cô thì cô sẽ tha thứ cho hắn. Không ngờ tới đợi một hồi, lại xem cô như vật sở hữu, bây giờ hắn còn nói thế, Mộ Sa cũng bị chọc tức, nói không lựa lời: “Phải đó, em ngắm nghía Ryan đó rồi sao, ai bảo anh ta dịu dàng hơn anh, biết săn sóc hơn anh, còn…”
“Ầm…” Mộ Sa chưa nói xong Chelsea đã đấm một phát lên phần giường bên cạnh cô, ván giường bị hắn đấm thủng một lỗ lớn.
“Á…” Mộ Sa sợ quá hét lên, tai lại nghe tiếng nói lạnh lẽo của Chelsea như vọng lên từ địa ngục: “Bây giờ hối hận cũng đã muộn, em là bạn đời của tôi, thì cả đời này chỉ ăn ở với tôi, để cho tôi đâm, muốn cho người khác làm, trừ khi tôi chết, bằng không em đừng hòng.” Nói rồi Chelsea cũng đá cửa đi ra.
Để lại một mình Mộ Sa ngồi trên giường lặng lẽ rơi nước mắt, cô không phải cô ý nói vậy, nhưng cô rất giận, sao hắn có thể vô tình với cô như vậy.
“Ối…” Trong tiếng hét thảm thiết, Sander thành thú nhân thứ mười bị đánh bay ra ngoài.
Chelsea hôm nay thật khác thường, triệu tập tất cả thú nhân đến bàn kỹ năng đi săn, tuy thú nhân giống đực lúc rảnh rỗi không gì làm cũng thường hay tụ tập bàn luận kĩ xảo đi săn, nhưng hôm nay hắn dường như quá mức dũng mãnh, đã liên tục đánh văng mười người, sau đó không ai chịu vào tỉ thí với hắn, tuy hắn không thật sự làm đối phương bị thương nhưng bị hắn đánh cũng sẽ đau cả mấy ngày.
“Rogge, cậu lên đi.” Chelsea thấy không ai chịu bước ra, thế là chỉ đích danh.

46. Đánh nhau

“Chelsea cậu tha cho tôi đi, lát nữa về tôi còn phải thoả mãn Diskin nhà tôi nữa, nếu bị cậu choảng, không chừng sẽ hữu tâm vô lực á.” Rogge liên tục xua tay xin lui.
“Ha ha…” Đám thú nhân nghe vậy cười ồ lên. Chelsea buồn bực cau chặt mày.
“Tôi ra…” Đang lúc mọi người cười vang thì Ryan vẹt đám đông đi ra.
Chelsea vừa thấy hắn, cơn giận cũng dâng lên, hai người không nói hai lời đều hoá thành hình thú, hai thân thể một trắng một vàng lao vào nhau. Tiếng gầm gừ, tiếng va đập không ngừng vang lên, vồ tát cắn xé, hai người, không, phải nói là hai con thứ không có chút kĩ xảo nào chỉ thuận theo bản năng.
Đám thú nhân bu xem cũng nhận ra có điều khác thường, hai con thú này không giống đang tỉ thí mà đang xả giận.
Điều này thật sự là rúng động, giống đực thú nhân vì thiên tính khá nóng nảy, trước tuổi vị thành niên, vì không thể khống chế tính tình mà đánh lộn cũng là chuyện thường xảy ra.
Nhưng Chelsea coi khinh chuyện đánh đấm lăn lê, hắn chỉ cần lừ mắt một cái, khí thế không giận mà uy cũng đủ hù doạ đối thủ. Còn Ryan vì bản tính ôn hoà, có thể nói là giống đực tốt tính nhất trong tộc, hắn chưa bao giờ đánh nhau, không ngờ hai kẻ chưa bao giờ đánh nhau này, vậy mà khi đã trưởng thành lại bắt đầu đánh lộn.
Đám thú nhân bàn tán xôn xao, đều đang đoán xem họ đánh nhau vì cái gì, lại không dám kéo họ ra, dù sao ai cũng kiêng kị móng vuốt của Chelsea và Ryan, đừng thấy Ryan ngày thường khá hoà nhã, nhưng nếu đánh nhau thật, phỏng chừng ngoài Chelsea còn lại trong tộc không ai là đối thủ của hắn.
Đám thú nhân nóng ruột không biết làm thế nào cho phải, chỉ thấy Chelsea uốn người, chân trước bên phải sắc bén chụp Ryan.
Ryan không hề tránh né mà nghênh đón chính diện, tựa như muốn cá chết lưới rách, tất cả người xem đều hết hồn, nhưng lại không cản được, đang lúc nóng vội, đột nhiên có một nắm bột phấn rắc quanh hai người, bột phấn tản đi, thì thấy hai người nằm rạp trên nền đất không thể động đậy.
“Đã lớn già đầu rồi còn đánh nhau cái gì, cho mấy người Ma Tê tán, từ từ bình tĩnh đi, há há…” Kreider bước đến đá mỗi con một đá, rồi cười lớn bỏ đi, trong lòng thầm than: Chelsea thúi, cho cậu dám phá hỏng chuyện tốt của tôi, tôi cho cậu muốn cục cựa cũng không cục cựa được. Ryan, cậu cũng đừng trách tôi hen, muốn trách thì trách Chelsea đi, cậu bị hắn liên luỵ đó.
“Haa…” Đám thú nhân đều thở ra một hơi, sao bọn họ lại quên mất Kreider nhỉ, gã ta thích nhất là giữa lúc hai con thú đang đánh nhau kịch liệt thì rắc Ma tê tán cho họ tỉnh táo lại, có điều thật không ngờ gã dám dùng trên người Chelsea, còn thừa cơ đá hắn một đá, xem ra Chelsea chắc là đã đắc tội gã hồi nảo hồi nào mà không biết rồi, trong tộc gã có tiếng là người có thù tất báo mà.
Chelses và Ryan bây giờ toàn thân tê cứng, không nhúc nhích được, có chút khó chịu đưa mắt chỗ khác không nhìn đối phương, trong lòng âm thầm gào thét: Kreider cậu đợi đó.
Sáng sớm hôm sau, các thú nhân giống đực dậy đi săn thì Chelsea và Ryan còn đang nằm ngoài khu đất trống, mọi người âm thầm chắt lưỡi, Kreider dùng nhiều thuốc lắm đây, hai con vật đến bây giờ còn không động đậy nổi. Nhưng không ai dám đến trêu chọc bọn hắn, bây giờ chắc chắn là hai con đang giận điên, nếu sơ ý lỡ thành nơi trút giận thì oan mạng, nên tất cả rối rít vòng sang đường khác mà đi.
Lại một lát sau, thú nhân giống cái rời thôn hái quả dại thì hai con thú vẫn nằm đó, phần lớn giống cái có bạn đời đều nghe nói chuyện hai người đánh nhau, không ít người tối hôm qua còn chạy đến nhìn lén, không cả một đêm mà hai người đó vẫn nằm chỗ này. Cả nhóm ồn ào bu lại chỉ trỏ, họ không sợ Chelsea với Ryan, dù sao giống đực căn bản là không thể làm họ bị thương nên cũng không kiêng nể gì.
Đặc biệt là Ivey cao hứng nhất, nhớ đến mấy ngày trước bị Chelsea chơi xỏ, giờ cuối cùng đã bị quả báo, vui vẻ chạy sang kể cho Mộ Sa nghe.

12 thoughts on “Ông xã em là thú nhân – Chương 45&46

  1. Ly nói:

    2 a thật là… cứ như 2 đứa kon nít, chỉ tội cho Mộ Sa thui ==’ mình là mình kết bạn Kreider rùi nha, ra tay thật kịp lúc ^^~

Cảm nghĩ của bạn ^^

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s